XUÂN HÀ NI

 Ngô Minh Hằng

(gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam

 Riêng tặng các bạn  một thời thân quen Hà Nội)

 

Tôi sẽ mời em thăm Xuân Hà Nội

Khi hoa vàng rực rỡ khắp non sông

Có mẹ bên con, vợ sánh vai chồng

Vui ca bản Việt Nam ngày phục quốc

 

Cùng với đồng bào, ta cao ngọn đuốc

Làm lễ thượng kỳ ở giữa Thăng Long

Lá cờ vàng bay rợp khắp non sông

Trong nắng mới chào mùa Xuân rất mới

 

Có toàn quốc hân hoan hồn trống nổi

Trước đền Hùng thắp lại nén nhang thiêng

Trẻ đứng sau già lễ tạ Tổ Tiên

Mừng đất nước thoát qua ngày khốn khó

 

Ơi Hà Nội, khoảng trời tôi thương nhớ

Năm cửa Ô thân mến qúa trong lòng

Quan Trưởng, Cửa Nam , Cầu Giấy, Cửa Đông

Và Cửa Bắc, nơi anh hùng Hoàng Diệu

 

Đã tuẫn tiết vì quân thưa, lực yếu

Vũ khí thô sơ không giữ nổi thành

Nhưng tướng hùng không để thẹn sử xanh

Đem mạng sống chứng minh tình sông núi

 

Nào, mời em, đường hoa, xin bước tới

Đến Hồ Gươm tìm lại tuổi trăng đầy

Ngắm bóng rùa thần trôi giữa bóng mây

Mà hãnh diện từng trang hùng quốc sử

 

Cầu Thê Húc đợi tình người viễn xứ

Về tìm màu áo lụa thuở hoa niên

Đến Hồ Tây tìm thanh khiết hương sen

Tiếng guốc mẹ tìm vang đường Quan Thánh

 

Qua Trấn Quốc, rẽ vào hồ Trúc Bạch

Ngắm liễu gầy tay hứng lá bàng rơi

Con đường kia là Phố Hiến em ơi

Đôi nhẫn cưới chờ ai nơi Hàng Bạc

 

Nửa thế kỷ hơn người ta tàn ác

Nước dân đau, Hà Nội đã kinh hoàng

Nhưng ngày ta về với Mẹ Việt Nam

Thì Hà Nội phải  là mùa xuân ngát

 

Bởi trong đất, trưởng thành muôn dòng thác

Đang tìm về với biển, dựng mùa hoa

Như ta về với Mẹ Việt Nam ta

Bằng chính nghĩa, bằng cờ vàng dân tộc!

 

Mẹ Việt mừng con xanh dòng lệ ngọc

Tôi mừng đời, hôn đất mẹ rưng rưng

Pháo nổ, cờ bay, toàn quốc tưng bừng

Quê tôi đấy, thưa em,  Xuân Hà Nội !