MỘT THOÁNG SUY TƯ
“Một Thoáng Suy
Tư” được mở ra trên nguyệt san DĐGD từ số 36 phát hành tháng 11-2004. Độc giả sẽ
bắt gặp ở đây những suy tư bất chợt khởi từ những sự kiện, những vật thể, những
hình ảnh nhỏ nhoi tầm thường trong đời sống. Nhưng, với ơn soi dẫn của Thần Linh
Thiên Chúa, hy vọng từ đấy, sẽ dẫn đưa tâm tư người viết, người đọc đi vào những
ngõ ngách bí nhiệm của cuộc đời, của sự sống và sự chết nơi cõi tạm đời này để
hướng tới cuộc sống vĩnh cửu ngàn sau.
Trong số này mới
quí độc giả theo dõi giòng suy tư của Linh mục HK từ trong nước gửi cho Diễn
Đàn.
CHÚNG TA PHẢI CHỖI DẬY
Sau biến cố ngày 11 tháng 9, cả nước Mỹ bàng hoàng. Trong chương trình truyền
hình Early Show, Jane Clayson đã phỏng vấn Anne Graham, con gái của nhà giảng
thuyết Billy Graham nổi tiếng: “Làm sao
Chúa có thể để cho một điều như thế xảy ra được?”
Câu trả lời của Anne Graham rất thâm trầm và sâu sắc :
“Tôi tin Chúa cũng buồn bởi việc này lắm,
như chúng ta vậy, nhưng từ nhiều năm qua chúng ta đã bảo Chúa ra khỏi trường học
của chúng ta, khỏi chính quyền, khỏi đời sống chúng ta. Là người lịch thiệp, tôi
tin Ngài đã điềm tĩnh rút lui. Làm sao chúng ta có thể mong đợi ơn phúc và sự
bảo vệ của Chúa khi chúng ta yêu cầu Ngài để cho chúng ta được yên?
“Tình hình gần đây … những kẻ khủng bố tấn công, thảm sát trong trường học, v.v…
Tôi cho là đã bắt đầu khi Madeleine Murray O’Hare kêu ca không muốn cầu kinh
trong trường học. Chúng ta đã đồng ý.”
Vâng, lịch sử Dân Chúa ngay từ đầu đã cho thấy Thiên Chúa là sức mạnh và sự
thịnh vượng của họ. “Vì đâu có phải nhờ
gươm giáo mà họ chiếm đất đai, đâu có phải cánh tay họ đem được thắng lợi về.
Nhưng chính là nhờ tay hữu Chúa, tay mạnh mẽ và ánh tôn nhan Ngài, vì Ngài yêu
thích họ.” (Tv 43,4)
Thế nhưng tính ngạo mạn làm cho con người không thấy được sự yếu hèn của mình,
và từ bỏ Chúa. Được dựng nên theo hình ảnh Chúa nên cả cuộc đời con người là một
cuộc thua lớn nếu vắng bóng Chúa : “với
quân đội nhà, Ngài chẳng còn xuất trận, làm chúng con thua giặc chạy dài, kẻ
ghét chúng con cứ mặc tình cướp phá.” (Tv 43,10-11)
Sau khi tàu Titanic được hoàn thành, một phóng viên hỏi viên kỹ sư thiết kế tàu
Titanic về sự an toàn của nó. Ông ta tỏ ra rất tự tin :
“Ngay cả Thiên Chúa cũng không thể đánh
chìm được nó.” Câu trả lời đã được phán quyết cho Titanic ngay trong chuyến
đi đầu tiên.
Cũng thế, sự khốn đốn của nhân loại bắt đầu từ sự từ bỏ Thiên Chúa :
“Khốn thay dân tộc phạm tội, dân chồng
chất lỗi lầm, giống nòi gian ác, lũ con hư hỏng! Chúng đã bỏ Đức Chúa, đã khinh
Đức Thánh của Ít-ra-en, mà quay lưng đi.” (Is 1,4)
Nhưng mặc cho tội lỗi người ta có nhiều đến đâu thì tình yêu Thiên Chúa vẫn lớn
hơn : “Tội các ngươi, dầu có đỏ như son,
cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông.” (Is
1,18).
Điểm khởi đầu cho ơn cứu độ là quay trở về cùng thánh ý :
“Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta, các
ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ.
Còn nếu các ngươi từ chối mà phản nghịch, các ngươi sẽ phải ăn gươm ăn
giáo." Miệng Đức Chúa đã phán như vậy.” (Is 1,19-20)
Thánh ý Chúa là đích điểm cho hành trình tìm kiếm hạnh phúc của mọi người.
“Nhiều dân tộc sẽ đến và nói rằng : ‘Hãy
đến, chúng ta hãy lên núi Chúa và lên nhà của Giacob. Người sẽ dạy chúng ta
đường lối của Người và chúng ta sẽ đi theo ý định của Người.” (Is 2,3)
Được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, khi tìm kiếm và sống theo thánh ý Chúa,
người ta gặp được chính mình và gặp lại sự hài hoà trong đời người. Khi đó mọi
bất ổn xung đột được dẹp yên, và sự sống nẩy sinh khắp nơi :
“Họ sẽ lấy gươm rèn nên lưỡi cày, lấy
giáo rèn nên lưỡi liềm. Nước này không còn tuốt gươm ra đánh nước kia nữa; người
ta cũng sẽ không còn thao luyện để chiến đấu nữa.” (Is 2,4)
Bởi đó, như phải thở luôn để sống, người ta phải tìm kiếm thánh ý Chúa trong mọi
giây phút của cuộc đời. Đó chính là sự sống của tâm hồn, điều Đức Kitô tỏ ra
quan tâm hơn hết : “các con cũng phải sẵn
sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến.” (Mt 24,44)
Ai cũng công nhận sự sống là quí giá, không gì có thể thay thế được. Thế nhưng
con người thời hiện đại này đang tự đánh mất sự sống mà không hề hay biết, khi
gạt Thiên Chúa ra ngoài cuộc sống mình, bước vào trào lưu sống thử của thời hiện
đại, thử không được thì thử lại.
Website của Hội Liên hiệp phụ nữ Việt nam ngày 14/4/2006 kể về một nữ sinh lớp
11 trường THPT huyện Từ Liêm, Hà Nội, đã mua một viên Cytotec giá 7000 đồng, đặt
vào tử cung để đẩy cái thai mấy tuần tuổi ra ngoài. Bị băng huyết phải đi cấp
cứu. Được cái gì, mất cái gì?
Một viên thuốc 7000 đồng, một mạng người bị giết, một tâm hồn đã chết! Cái giá
phải trả cho một tình yêu thử là quá đắt, và tương lai Việt nam sẽ ra sao khi
con số thai bị phá mỗi năm khoảng 1.5 triệu?!
Còn đợi đến bao giờ? Từng chữ trong thơ của thánh Phaolô là linh dược cho tuổi
trẻ hôm nay và cho tôi : “Anh em thân mến,
biết rằng thời này là lúc chúng ta phải chỗi dậy… chúng ta hãy từ bỏ những hành
vi ám muội và mang khí giới ánh sáng. Chúng ta hãy đi đứng đàng hoàng như giữa
ban ngày, không ăn uống say sưa, không chơi bời dâm đãng, không tranh chấp ghen
tị. Nhưng hãy mặc lấy Đức Kitô, và chớ lo lắng thoả mãn những dục vọng xác thịt.”
(Rm 13,11-14)
Lm. HK