HOÀNG SA-TRƯỜNG SA 12/2007

Đỗ Thái Nhiên

 

Từ các năm 1974,1988, Trung Quốc đã sử dụng bạo lực quân sự để cưởng đoạt Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Đầu tháng 12/2007, lần đầu tiên Bắc Kinh chính thức khẳng định chủ quyền của họ trên Hoàng Sa và Trường Sa bằng cách mang hai quần đảo này sáp nhập vào huyện Tam Sa, tỉnh Hải Nam của Trung Quốc. Biến cố này đã làm cho người Việt Nam trong cũng như ngoài nước thực sự công phẩn. Saigon, Hà Nội, Nam, Bắc California  và các cộng đồng Việt Nam trên thế giới đã bùng lên những cuộc biểu tinh chống TQ xâm lược. Trước tình thế vừa kể trong dư luận đã có lời kêu gọi đoàn kết toàn dân đấu tranh chống Trung Quốc. Đoàn kết nhưng không lạc bước vào con đường hòa hợp, hòa giải với Cộng Sản. Tuy nhiên, trước khi thảo luận vấn đề đoàn kết đấu tranh chống xâm lăng , chúng ta hãy tìm hiểu xem ngưới VN nên làm gì trước họa xâm lược từ Bắc phương. LÀM GÌ sẽ cho chúng ta câu trả lời: LÀM VỚI NHỮNG AI.

Trước quốc biến, trách nhiệm đề ra những ứng xử cần thiết phải là trách nhiệm hàng đầu của nhà cầm quyền. Không cần phải  suy nghĩ nhiều ngày, chế dộ Hà Nội thấy ngay là họ có bốn phản ứng sau đây cần phải thực hiện ngay và thực hiện đồng bộ:

 

 ỨNG XỬ THỨ NHẤT: Chứng minh Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam

Ngày 4 tháng 9 năm 1958 Bắc Kinh ra tuyên bố qui định  lãnh hải của Trung Quốc. Tuyên bố  này gồm HAI CHỦ DIỂM:

Lãnh hải của Trung Quốc là 12(mười hai) hải lý. 12 hải lý này tính từ làn ranh tiếp giáp giữa lãnh thổ TQ và nước biển.

Nếu lảnh thổ Trung Quốc là hải đảo thì lãnh hải của Trung Quốc là 12 hải lý tính từ bờ hải đảo. Các hải đảo của Trung Quốc bao gồm:Đông Sa, Trung Sa, HOANG SA(TQ gọi là Tây Sa), TRƯỜNG SA(TQ gọi là Nam Sa)

Ngày  14 thang 9 năm 1958 Phạm Văn Đồng, thủ tướng CSVN với sự cho phép của Hồ Chí Minh đã vội vàng ký công hàm xác nhận CSVN tán thành và cam kết tôn trọng công bố 4/9/1958 của TQ. Điều này có nghĩa là CSVN đã mang Hoàng Sa-Trường Sa dâng tặng TQ từ 1958.

Ngày 2/12/1992 , tại Hà Nội  Nguyễn Mạnh Cầm, cựu bộ trưởng ngoại giao CSVN đã giải thích về công hàm 1958 của Phạm V Đồng như sau: “Vào lúc ấy, tình hữu nghị Việt Trung đang thắm thiết và hai nước hoàn toàn tin cậy lẩn nhau...Việc lãnh đạo ta tạm công nhận như thế với TQ không có can hệ gì đến chủ quyền lịch sử và pháp lý của Việt Nam trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cả”.  Kiểu lý luận của Nguyễn Manh Cầm hiển nhiên là kiểu lýluận của một người có tâm thần bất bình thường.

Tháng 02/1972, cục Đo Đạc và Bản Đồ thuộc phủ thủ tướng CSVN nhân khi ấn hành bản đồ thế giới đã xóa tên Hoàng Sa và Trường Sa, thay vào đó là hai tên Tây Sa và Nam Sa của Trung Quốc. Một lần nữa CSVN lại dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung quốc.

Các sự kiện kể trên cho thấy CSVN đã hai lần mang Hoàng Sa-Trường Sa cống hiến cho Trung Quốc. Vì vậy ngày nay, CSVN hoàn toàn không có tư cách để minh xác Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam.

 

ỨNG XỬ THỨ HAI: Nhà cầm quyền phải đoàn kết với toàn dân để có nội lực chống Trung Quốc xâm lược.

Dân tộc phải tự cứu trước khi nhận được sự trợ giúp của quốc tế. Chỉ có dân tộc Việt Nam mới yêu thương Việt Nam và cứu Việt Nam thoát khỏi họa ngoại xâm. Truyền thống lịch sử Việt Nam đã cho thấy Diên Hồng là biểu tượng của kết hợp keo sơn giữa chính quyền và nhân dân trong nổ lực chống ngoại xâm. Chế độ Hà Nội vẫn thường xuyên lớn tiếng xác nhận họ là chính quyền của nhân dân. Thế nhưng trong thực tế cái gọi là chính quyền nhân dân của Hà Nội bao giờ cũng tập trung thời gian và lực lượng để thống trị nhân dân thông qua chính sách khủng bố nhân dân dưới các hình thức đàn áp sau đây:

-          Đàn áp tôn giáo, đặc biệt là đàn áp Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.

-          Đàn công nhân đình công chống chủ bóc lột

-          Đàn áp dân oan bị đảng viên CS cướp nhà cướp đất.

-          Đàn áp nhân dân yêu chuộng tự do dân chủ.

-          Đàn áp những người yêu nước bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền một cách ôn hòa.

-          Mới đây nhất, ngày 9 và 16 tháng 12/2007 ,nhân dân Saigon và Hà Nội đã biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược, thay vì cùng với nhân dân chống Trung Quốc, CSVN lại quay ra ủng hộ Trung Quôc bằng cách đàn áp nhân dân biểu tình. Ngày 17/12/2007, trước đại hội toàn quốc lần thứ 63 của ngành Công An, Nông Đức Mạnh đã hết lời ca tụng công an đã “Ngăn chặn có hiệu quả hoạt động kích động biểu tình, gây rối, gây bạo loạn, không để hình thành, công khai hóa các tổ chức phản động trong nội địa”

-          Tin tức mới nhất từ BBC cho biết Saigon sáng nay Chủ nhật 23/12/07 vẫn co biểu tình chống Trung Quốc. Cuộc biểu tình này đã bị công an giải tán thẳng tay, rất nhanh.

CSVN hiển nhiên là nội ứng của Trung Quôc trong mưu đồ thôn tính Việt Nam. Vì vậy mong muốn CSVN đoàn kết toàn dân để chống Trung Quốc chắc chắn chỉ là hy vọng hảo huyền.

 

ỨNG XỬ THỨ BA: Xây dựng quốc phòng hùng mạnh. Hơn hai thập niên qua do mãi mê chay theo kinh tế thị trường bộ Quốc Phòng CSVN gần như chỉ biết chăm chỉ làm giàu cho cá nhân và cho gia đình. Trong hoạt động của bộ Quốc Phòng, kho hàng hóa thương mãi được coi trọng hơn kho vũ khí đạn dược. Hơn thế nữa số tiền vào túi riêng của viên chức tham ô cao hơn tiền dành dể trang bị vũ khí tối tân cho binh lính. Đó là lý do giải thich tại sao trước  họa xâm lăng từ Bắc Triều, CSVN không hề nhắc tới binh hùng, tướng mạnh.

 

ỨNG XỬ THỨ TƯ: Liên kết ngoại giao để lập thế đối trọng thích nghi nhằm giúp Việt Nam đương đầu với Trung Quốc. Trên lãnh vực vận dụng thế ngoại giao để chống ngoại xâm, có hai trường hợp đáng suy nghĩ:

      SENKAKU: hải đảo, rộng 7 km vuông, không cư dân, 170 km bắc Nhật, 186 km đông bắc Đài Loan, 410 km Okinawa Nhật Bản. 1970 khám phá ra Senkaku có trữ lượng dầu hỏa.Từ đó Trung Quốc, Đài Loan, Nhật Bản tranh chấp chủ quyền. Mỹ công khai ủng hộ Nhật Bản. Senkaku ngày nay là lãnh thổ của Nhật.

      ĐÀI LOAN: hải đảo thuộc lãnh thổ Trung Quốc, 22 triệu 800 ngàn dân. Trung Quốc không dám chiếm đóng Đài Loan chỉ vì Đài Loan là đồng minh mật thiết của Hoa Kỳ.

      Liên minh với Hoa Kỳ là thế ngoại giao tốt đẹp nhất có thể giúp CSVN chống lại Bắc xâm. Tuy nhiên CSVN không  dứt khoát bước vào liên minh vừa kể chỉ vì mãi cho tới ngày nay giới lãnh đạo Hà Nội vẫn tin chắc là chấp nhận làm đàn em của Trung Quốc, ngôi vị lãnh đạo của CSVN tại Việt Nam sẽ được Bắc Kinh bảo vệ.

      Ngày 9/7/07 Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt Nam trên biển Đông. Thay vì mạnh mẽ phản đối Trung Quốc, ngày 17/07/2007, CSVN tìm cách làm vui lòng Trung Quốc bằng cách đột ngột chấm dứt công tác nhân đạo của tàu bệnh viện Hoa Kỳ đang cứu giúp bệnh nhân Việt Nam tại Đà Nẵng. Sự kiện này cho thấy liên minh Hoa Kỳ và CSVN là điều không bao giờ có trong dự tính của CSVN.

      Tóm lại, về mặt bang giao quốc tế, công hàm của Phạm Văn Đồng 14/09/1958 đã làm cho CSVN không có tư cách pháp lý để xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. CSVN không có khả năng đoàn kết dân tộc để có nội lực chống ngoại xâm. CSVN không thể xây dựng một bộ máy quốc phòng hùng mạnh. CSVN không tạo được thế ngoại giao kiểu Nhật Bản, Đài Loan trong mưu tính chống Bắc xâm. Trong khi đó, do nhu cầu sống còn của một tỉ ba trăm ngàn dân Trung Quốc, và nhất là do tình trạng khan hiếm nhiên liệu dành do bộ máy kinh tế phát triển ngoài tầm kiểm soát của nhà cầm quyền, Bắc Kinh đang toan tính biến Việt Nam thành Tây Tạng thứ hai trong tương lai rất gần. Hoàng Sa-Trường Sa chỉ là phát súng khởi đầu. Đứng trước bốn không của CSVN và nhất là đứng trước bức tranh buồn thảm của Tây Tạng thứ hai, TTCSVNCH/HN đòi hỏi:

          Thứ nhất: CSVN hãy chấm dứt tức thời và vô điều kiện mọi hành dộng đàn áp, bóp méo lòng yêu nước nhiệt thành và trong sáng của nhân dân, đặc biệt là của giới trẻ Việt Nam trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.

          Thứ hai: tiên khởi CSVN hãy phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam bằng cách công bố quyết định tẩy chay thế vận hội do Trung Quốc đăng cai tổ chức sẽ khai mạc lúc 8 giơ sáng, ngày 8, tháng 8 năm 2008.

         Thứ ba: CSVN hãy nhanh chóng khiếu kiện Trung Quốc xâm lược Việt Nam trước Hội Đồng Bảo An LHQ. Vụ khiếu kiện này không trực tiếp giúp Việt Nam lấy lại HoàngSa-TrườngSa nhưng chí ít nó cũng là cái loa tố cáo âm mưu bành trướng của Trung Quốc trước dư luận quốc tế.

         Thứ Tư: CSVN hãy công bố tất cả những mật ước về lãnh thổ, lãnh hải giữa Việt Nam và Trung Quốc. Có như vậy nhân dân Việt Nam mới thấy được chi tiết và toàn bộ trận địa tranh chấp lãnh hải, lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Có như vậy nhân dân Việt Nam mới có thể hoạch định kế hoạch đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược một cách hợp lý và thích đáng. Đất nước Việt Nam là của Tổ Tiên Việt Nam, của toàn dân Việt Nam, CSVN không có quyền cất dấu những văn kiện có liên hệ đến lãnh thổ Việt Nam như những tài sản riêng của Cộng đảng.

         Thứ năm: CSVN hãy tôn trọng tự do báo chí, tự do lập hôi, lập đảng của nhân dân Việt Nam. Nó là bước đầu cho sự hình thành chế dộ dân chủ tại Việt Nam. Chỉ có thể chế dân chủ mới có khả năng tạo đoàn kết cho dân tộc Việt Nam, đoàn kết giữa dân với dân, giữa dân với nhà cầm quyền. Không đoàn kết không thể có nội lực để đánh thắng ngoại xâm.

      Dĩ nhiên không phải CSVN dễ dàng chấp thuận năm đòi hỏi nêu trên của TTCSVNCH/HN, vì vậy TTCSVNCH/HN cần  quyết liệt  đấu tranh buộc CSVN phải tuân phục ý dân.

 

                                                 LÝ LUẬN ĐẤU TRANH

      Từ hơn ba thập niên qua, người Việt trong cũng như ngoài nước không ngừng nghỉ đòi hỏi tự do dân chủ cho Vệt Nam. Biến cố Tam Sa 12/2007 đã làm cho tình hinh chính trị tại Việt Nam sôi nổi hẳn lên với cuộc đấu tranh toàn dân chống Trung Quốc xâm lược. Đấu tranh cho dân chủ và đấu tranh chống Trung Quốc có những tương quan chính trị như sau:

1)      Mục tiêu ưu tiên trong đấu tranh:

         Đấu tranh dân chủ ưu tiên phế bỏ chế độ CSVN độc tài. Chế độ độc tài là tảng đá cực lớn nằm chắn lối trên con đường tiến tới tự do dân chủ.

         Đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược sẽ vô nghĩa nếu nhân dân Việt Nam không  ưu tiên đào thải chế độ CSVN, người quản gia phản chủ.

         Như vậy đấu tranh cho tự do dân chủ và đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược có cùng mục tiêu là xóa bỏ sinh mệnh chính trị của CSVN.

2)      Tính chất chính trị của hai cuộc đấu tranh:

         Đấu tranh cho tự do dân chủ bị CSVN gây trở ngại bằng các lý luận kiểu: ổn định trước, dân chủ sau. Phát triển kinh tế trước, dân chủ sau. Dân chủ Á châu khác với dân chủ Âu Mỹ. Thêm vào đó là đường lối ngu dân, bưng bít tin tức, chính sách chén cháo tiến lên chén cơm cộng với lý luận: CSVN có công thực hiện cách mạng dân tộc nên có quyền cai trị đất nước Việt Nam vĩnh viễn. Các sự kiện vừa nêu làm cho dân chúng thờ ơ đối với dân chủ, nhân quyền .Cuộc đấu tranh cho dân chủ nhiều khi dậm chân tại chỗ, mặc dầu chiến sĩ dân chủ chấp nhận hy sinh cao độ. Lửa đấu tranh cho dân chủ là lửa âm ỉ, lửa than.

        Đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược có các đặc tính kể sau: Dân tộc Việt Nam bị thiệt hại cụ thể: mất Ải Nam Quan, Thác Bản Dốc, mật ước 1999, 2000, ngư dân bi giết hại trên lãnh hải của Việt Nam. Mất Hoàng Sa, Trường Sa 12/2007.. Dân tộc Việt Nam có kẻ thù cụ thể và truyền kiếp ở phương Bắc, có mối hận 1000 năm bi giặc Tàu đô hộ. Thiệt hại cụ thể và kẻ thù cụ thể là tất cả lý do khiến cho cuộc đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược bao giờ cũng có lửa, lửa ngọn, lửa bùng.

3)      Kết hợp đấu tranh:

         Hoàn cảnh lịch sử đã tạo điều kiện để đấu tranh cho dân chủ và đấu tranh chống ngoại xâm kết hợp làm một. Mất nước, đấu tranh cho dân chủ lập tức vô nghĩa. Trước 12/2007 đấu tranh cho dân chủ có chủ đích tạo một Việt Nam giàu, mạnh. Sau 12/2007 đấu tranh cho dân chủ trở thành đấu tranh cứu nước, đấu tranh loại bỏ một tập đoàn phản quốc. Nói cách khác đấu tranh chống ngoại xâm mang lại lửa bùng cho đấu tranh đòi hỏi dân chủ. Bù lại, đấu tranh dân chủ đưa dẫn đấu tranh chống ngoại xâm đi vào nhiều trận địa khác nhau: tôn giáo, lao động, dân oan, tự do báo chí...Đó là nội dung kết hợp giữa đấu tranh cho dân chủ và đấu tranh chống ngoại xâm.

 

                                             HÀNH ĐỘNG ĐẤU TRANH

        Như đã trình bày ở trên  đấu tranh dân chủ nhân quyền phối hợp với đấu tranh chống ngoại xâm, trong đó đấu tranh chống ngoại xâm là chủ yếu. Muốn chống ngoại xâm hữu hiệu, người Việt Nam cần tiên liệu thái độ của Trung Quốc đối với Việt Nam trong tương lai. Trung Quốc có hai con đường tương lai.

1)      Trung Quốc tìm đường tồn tại: Trung quốc có 1 tỉ ba trăm triệu dân không ngừng gia tăng nhân số. Trung quốc có guồng máy kinh tế khổng lồ, phát triển vô trật tự, hàng hóa Trung Quốc nhất là thuốc men, thực phẩm nổi tiếng có chứa chất độc. Trung Quốc ngày đêm lo lắng chạy tìm nhiên liệu để nuôi sống guồng máy kinh tế rối reng của qui vị con Trời. Trung Quốc thực sự gặp khó khăn gần như bế tắc trước nhu cầu sinh tồn. Để phá vỡ bế tắc kia Trung Quốc không thể không ăn tươi nuốt sống những con cá bé. Con cá bé dễ nuốt nhất chính là con cá bị cai tri hà khắc bởi một chế độ độc tài dối với nhân dân nhưng lại là tôi tớ trung thành của Trung Quốc. Đó là CSVN và dất nước Việt Nam . Đó là lý do của sự tiên liệu Trung Quốc với sự toa rập của Cộng Sản Việt Nam  sẽ biến Việt Nam thành Tây Tạng thứ hai. Muốn thoát khỏi thân phận con cá bé Việt Nam phải mạnh.

2)      Trung Quốc tiêu vong: Đừng bao giờ quên rằng tất cả những gì không bình thường đều không thể trường tồn với thời gian. Trung Quốc là một quốc gia không bình thường về dân số vĩ đại, lãnh thổ mênh mông, kinh tế vô phuong kiểm soát, tham ô là phong tục tập quán có tính truyền thống. Mặt khác, tính chất không bình thường của Trung Quốc không phải không gây trở ngại lớn cho đời sống của xã hội quốc tế, cho hoạt động của tổ chức Liên Hiêp Quốc. Do đó Không phải do tình cờ mà hàng năm Đài Loan tổ chức những cuộc tập trận với vô số vũ khí tối tân.  Mới đây nhất, ngày 15/10/2007 không phải vì lý do thuần túy đạo đức mà cả Quốc Hội  Hoa Kỳ lẩn tổng thống Mỹ đã long trọng vinh danh Đức Dalai Lama bằng cách ban tặng cho vi Giáo Chủ Tây Tạng này giải thưởng về hòa bình, nhân quyền và tự do tôn giáo cao quí nhất của Hợp Chúng Quốc. Hẳn nhiên Hoa Kỳ có thừa khôn ngoan để biết trước là tin tức này sẽ làm cho Trung Quốc vô cùng tức giận. Hậu quả là Trung Quốc trả đủa Hoa Kỳ bằng cách cấm chiến hạm Mỹ vào cảng Hông Kông để mừng Thanksgiving 2007. Câu chuyện Đài Loan, Tây Tạng bao giờ cũng là sự nhấn mạnh về hiểm họa thường trực của phong trào các dân tộc trong nội địa của Trung Quốc nổi dậy đòi độc lập. Một ngày nào đó Trung Quốc tan vỡ kiểu Liên Bang Sô Viết đầu thập niên 1990 thế giới sẽ không ngạc nhiên. Trong tinh huống Trung Quốc tan vỡ, Việt Nam phải nhanh tay lấy lại lãnh hại, lãnh thổ đã mất, đặc biệt là lấy lại Hoang Sa, Trường Sa. Muốn “nhanh tay”, Việt Nam phải mạnh.

        Tóm lại, muốn không là Tây Tạng 2, muốn lấy lai lãnh hải, lãnh thổ, Việt Nam phải mạnh. Muốn mạnh người Việt Nam phải loại bỏ chế độ CSVN, tên quản gia phản chủ,  phải xây dựng dân chủ. Như vậy, đấu tranh cho dân chủ là cứu nước khỏi nanh vuốt của Trung Quốc. Không đấu tranh cho dân chũ, không cứu nước là phản quốc. Chính vi đấu tranh cho dân chủ và đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược nhập làm một cho nên phương pháp đấu tranh gồm những điểm căn bản như sau:

1)      Thông tin tuyên truyền:

a)Thường xuyên theo dõi và tố cáo tội ác xâm lược của Trung Quốc nhằm vào Việt Nam, tội ác bán nước của CSVN

                b)Truyền bá lý luận đấu tranh cho dân chủ là cứu nước thoát họa ngoại xâm.

                Dân chủ để cứu nước là tối ưu tiên. Ưu tiên cho ổn định chính trị hay

                 cho phát triển kinh tế chỉ là chiêu bài cản dường chống Trung Quốc.

                c) Kêu gọi giới văn nghệ sĩ sáng tác văn, thơ, nhạc, hoa cổ vũ cho đấu tranh

                chống ngoại xâm

2)      Gia tăng cường đô, tốc độ chống đối CSVN trên các mặt: tôn giáo, công nhân, dân oan, chống tham nhũng, chống bán nước cho Trung Quốc

3)      Xây dựng đều khắp hải ngoại phong trào hải ngoại bảo trợ chiến sĩ đấu tranh quốc nội trên căn bản cá nhân hải ngoại bảo trợ cá nhân quốc nội qua sự thu xếp của các đoàn thể đấu tranh tại hải ngoại...

         Trên đây chỉ là những gợi ý tổng quát. Hẳn nhiên đấu tranh chống kẻ thù đông đảo và nham hiểm kiểu Trung Quốc đòi hỏi chúng ta phải có rất nhiều kỷ thuật và nghệ thuật đấu tranh mạnh mẽ và thích ứng. Tìm đâu ra những nghệ thuật và kỷ thuật đấu tranh thần diệu kia? Thưa rằng Câu trả lời nằm ở  ngay trong cuộc hội thảo chân thành và nồng nhiệt ngày hôm nay, tại hội trường nay./.