Thỉnh
nguyện thư kính gởi Hội đồng Giám mục Việt Nam
nhân Đại
hội thường niên 8-10-2007
Kính thưa
Đức Giám Mục Chủ Tịch HĐGMVN,
Kính thưa Đức Hồng y, hai Đức Tổng Giám mục và các Đức Giám mục
Chúng con là một số linh mục, tu sĩ và giáo dân Việt Nam trong lẫn ngoài
nước ưu tư về tình hình Quê hương và Giáo hội Việt Nam cũng như bức xúc về bao
vấn đề nhức nhối đang xảy ra trên đất nước và cho dân tộc. Chúng con kính gởi
đến Hội đồng Giám mục một vài ý kiến đóng góp nhân Đại hội Thường niên của Quý
Đức Cha sẽ được tổ chức ở Hà Nội từ ngày 08 đến 12-10-2007.
Được
biết Thư Chung 2008 sẽ mang chủ đề “Giáo dục Kitô giáo”,
chúng
con
rất lấy làm
vui mừng,
vì
đây là một vấn đề quan trọng và càng quan trọng hơn trong xã hội Việt Nam hiện
thời vốn đang chịu sự cai trị của đảng cộng sản vô thần và sự thống lĩnh của ý
thức hệ duy vật Mác xít.
1-
Nói đến Giáo dục Kitô giáo, chúng con
thiết tưởng trước hết cần nói đến Giáo dục dân sự, Giáo dục học đường, vốn là
nền tảng nhân bản để xây dựng con người trước khi hình thành con Chúa. Nền
Giáo dục dân sự trong chế độ cộng sản VN hiện nay, như Quý Đức Cha đều biết, dựa
trên nguyên tắc đã được nêu lên trong Luật Giáo dục năm 2005 (còn hiệu lực) ở
Điều 3 (Tính chất, nguyên lý giáo dục): “Nền
giáo dục Việt Nam là nền giáo dục xã hội chủ nghĩa… lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và
tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng”. Nói thẳng ra, đây là nền giáo dục bị
chính trị hóa ngay từ bản chất và từ khởi điểm; nó thay vì đào tạo những công
dân tự do cho Đất nước thì lại nặn ra những thần dân mù quáng vâng phục đảng
Cộng sản, thấm nhuần cái chủ nghĩa phi nhân sai lạc đã bị nhân loại vứt bỏ và
học đòi bắt chước tấm gương ông Hồ Chí Minh, một con người mà theo sử liệu khách
quan là một kẻ gian hùng hơn là một vị anh hùng dân tộc, nói thẳng ra là một kẻ
đã gây ra bao tội ác trên đất nước và bao tang thương cho giống nòi.
Chúng con rất đau lòng khi đọc lá thư mới đây mà Đức Hồng y Tổng giám mục
Giáo phận Sài gòn gởi cho Câu lạc bộ Nguyễn Văn Bình ngày 22-07-2007: “Sau
30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xã hội: 30-40%
học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối, 40-50% học sinh Trung học nhiễm
thói đó, lên Đại học thì tỷ lệ là 50-60%. Trong một lần sinh hoạt với giáo chức
công giáo, tôi hỏi tỷ lệ mà báo chí đưa ra có đúng không? Một giáo viên trả lời
rằng thực tế thì còn hơn thế. Vậy trong trường đời ngày nay, tỷ lệ ăn gian nói
dối, hàng giả, thuốc giả, học giả, là bao nhiêu?
”. Điều
này không có gì lạ, vì chủ nghĩa và chế độ CS tự bản chất là gian dối lừa gạt,
như lịch sử chứng minh rành rành. Ngoài thói dối gian, trường học Nhà nước CS
còn giáo dục cho giới trẻ lòng căm thù. Xưa kia là căm thù giai cấp, rồi đến căm
thù đế quốc, nay là căm thù “bọn phản động”, nghĩa là tất cả những cá nhân hay
tổ chức nào trong lẫn ngoài nước đe dọa quyền thống trị của đảng Cộng sản. Điều
này được dạy ngay trong nhà trường (tiểu, trung lẫn đại học), đặc biệt mỗi khi
nhà cầm quyền chuẩn bị tấn công một tổ chức hay cá nhân tranh đấu cho dân chủ
nhân quyền nào đó. Ấy là chưa kể việc đoàn viên thanh niên thường có mặt bên
cạnh công an và dân quân trong các cuộc đàn áp dân oan khiếu kiện, công nhân
đình công hay các nhà dân chủ đối kháng bất bạo động. Điều tai hại hơn cả là
Cộng sản làm cho quần chúng nhân dân, đặc biệt giới trẻ, học sinh sinh viên mất
tất cả ý chí khí lực, luôn sống trong sợ hãi, không còn dám trình bày quan điểm
cá nhân, phản biện những gì đã thu nhận học hỏi, không còn dám nói lên sự thật,
tố cáo bất công, vạch trần sai lầm hay tội ác của nhà cầm quyền, dấn thân bênh
vực kẻ bị cường hào ác bá, đảng viên cán bộ áp bức bóc lột.
Vậy chúng con xin Quý Đức Cha tiên vàn hãy đòi hỏi nhà cầm quyền hủy bỏ
điều 3 Luật giáo dục nói trên, đòi hỏi phi chính trị hóa nền giáo dục học đường
và đòi lại trọn vẹn quyền giáo dục giới trẻ cho Giáo hội Công giáo nói riêng và
mọi Giáo hội nói chung. Đây là những nhân quyền cơ bản làm nền tảng cho việc xây
dựng con người. Bằng không thì việc giáo dục tinh thần Kitô giáo sẽ ra vô ích và
uổng công như thực tế đã và đang minh chứng.
2-
Giáo dục Kitô giáo, như chúng con hiểu,
là làm sao cho mọi Kitô hữu biết hành xử và phản ứng theo tinh thần Tin Mừng khi
sống giữa đời, đối diện với các thực tại và vấn đề xã hội. Nghĩa là cần nhấn
mạnh việc thực hành bí tích, tham gia phụng vụ, học hỏi giáo lý, đóng góp xây
dựng nhà thờ… phải sinh hoa quả là việc dấn thân thực thi công bằng và bác ái
trong cuộc sống cá nhân và xã hội, cốt tủy của Tin Mừng và của luân lý Kitô giáo
(x. Mt 23,23b). Một việc thờ phượng Thiên Chúa không dẫn tới việc xả thân cho
con người, nhất là người bị áp bức, sẽ chỉ là một lối sống đạo hình thức bề
ngoài, trống rỗng bề trong.
Qua biên
bản của Ban Thường vụ Hội đồng Giám mục ngày 20-6-2007, chúng
con được biết Đại hội của Quý Đức Cha sẽ “lập
thêm Uỷ ban Giáo dục chuyên lo về Giáo dục Kitô giáo cho Hội đồng Giám mục”, sẽ
“xin Uỷ ban Bác ái Xã hội theo dõi các hoạt động thời sự, tình hình xã hội để
giúp cho Hội đồng Giám mục có thể lên tiếng trước những vấn đề xã hội” và sẽ đặt
ra chức “phát ngôn viên chính thức của Hội đồng Giám mục”. Chúng con hân hoan
trước diễn biến mới và cơ cấu mới này, vì quả là cần có một Ủy ban chuyên trách
giáo dục Kitô hữu sống Tin Mừng trong xã hội mác-xít, dưới chế độ cộng sản đặc
biệt nguy hại này, một Ủy ban thường xuyên nghiên cứu những vấn đề xã hội, nhất
là vấn đề công lý hòa bình, như pháp chế đàn áp, chính sách kỳ thị, tham nhũng
bóc lột, cường hào ác bá, dân oan khiếu kiện, công nhân đình công, lao nô xuất
khẩu… vốn đang nổi cộm và gây bức xúc lòng người cũng như xáo trộn xã hội từ cả
mấy thập niên nay. Ngoài ra, việc có một phát ngôn viên chính thức để cấp thời
lên tiếng nhân danh Công giáo và đại diện Hội đồng Giám mục trước mọi vấn đề đất
nước là điều khẩn thiết, vì ngày càng nổi lên trong xã hội Việt Nam hôm nay
nhiều chuyện bất công phi lý không biết giải thích và giải quyết thế nào cho ổn.
Tuy nhiên, như Tòa thánh Vatican có hai tổ chức phân biệt rõ ràng là Cơ
quan Đồng Tâm lo vấn đề bác ái cứu trợ và Hội đồng Giáo hoàng Công lý Hòa bình
lo vấn đề chính trị nhân quyền trên thế giới, chúng con thiết nghĩ
Hội đồng Giám mục cần có riêng Ủy ban
Công lý Hòa bình (mà đáng lẽ phải có từ lâu như mọi Hội đồng GM trên thế giới)
để đặc trách các vấn đề phát sinh do nạn độc tài, cường quyền, tham nhũng, bóc
lột… vốn là căn bệnh trầm kha của chế độ cộng sản.
Có được một phát ngôn nhân khôn ngoan và
can đảm, thông minh và nhanh nhạy cũng như một Ủy ban Công lý Hòa bình sâu sắc
và thấu đáo, dũng cảm và năng động để khai sáng lương tri và hướng dẫn lương tâm
dân Chúa cùng dân tộc trước hiện tình xã hội VN thì quả là một lối giáo dục
Kitô giáo hết sức hữu hiệu, ngoài ra còn giúp cho việc truyền giáo đạt nhiều
thành quả, vì làm cho Giáo Hội nổi bật lên như ngôn sứ của chân lý và chiến sĩ
của công bằng.
3-
Cụ thể
trước mắt, có một vấn đề thời sự khả dĩ nổi cộm trong Xã hội và Giáo hội Việt
Nam mà Ban Thường vụ Hội đồng Giám mục có nhắc tới ngày 20-6-2007 và sẽ đưa vào
chương trình nghị sự của Đại hội. Đó là vụ việc linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý,
một chiến sĩ Phúc Âm đấu tranh cho tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền từ năm
1983 đến giờ và đã bốn lần bị bắt vào tù Cộng sản. Vụ việc cha Lý đã gây tranh
cãi và ly tán lòng người từ nhiều năm nay trong cộng đồng Giáo hội, đặc biệt từ
sau phiên tòa “bịt miệng” ngày 30-3-2007 tại Huế và sau chuyến công du của chủ
tịch nhà nước Nguyễn Minh Triết sang Hoa Kỳ. Thành thử chúng con hy vọng vụ đó
sẽ được Quý Đức Cha đem bàn rốt ráo cặn kẽ để đưa ra cho dân Chúa cũng như công
luận một phán quyết dứt khoát, đúng đắn, xua tan mọi dư luận bất lợi cho Giáo
hội Công giáo cũng như cho chính Hội đồng Giám mục từ bấy lâu nay.
Liên quan đến vụ việc cha Lý mà một vài người trong Giáo hội cho là “làm
chính trị, vi phạm Giáo luật, không vâng lời bề trên”, có vụ việc nhiều linh mục
từ bấy lâu nay tham gia Mặt trận Tổ quốc là cơ quan ngoại vi của đảng Cộng sản,
tham gia các Hội đồng nhân dân huyện, thành, tỉnh, nước (Quốc hội) là những cơ
quan của chính quyền Cộng sản. Đây là một điều mà ai cũng thấy đi ngược với Giáo
luật khoản 278§3 và 285§3 đồng thời trái với tinh thần bức thư mà Đức Hồng y
Quốc vụ khanh Angelo Sodano đã gởi riêng cho Giáo hội VN qua Đức Cha Nguyễn Minh
Nhật, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam ngày 20-05-1992. Thế nhưng, việc tham
gia các tổ chức và cơ quan nhà nước thể ấy đã kéo dài rất nhiều năm, thậm chí
mới đây còn có hai linh mục được “đảng cử” vào Quốc hội. Vậy mà chúng con chưa
hề nghe đấng bậc nào trong Giáo Hội VN lên tiếng phê phán những vị đó là “làm
chính trị, vi phạm Giáo luật, không vâng lời bề trên” mà chỉ thấy phê phán một
mình cha Lý! Đã thế, chúng con còn thấy nhiều đấng bậc xem ra đồng tình đồng
thuận với những sự kiện đó (linh mục tu sĩ tham gia tổ chức và cơ quan chính
quyền) qua việc tiếp tục xử dụng và cất nhắc “các chức sắc cả đạo lẫn đời” này
vào những trách vụ mục tử quan trọng trong Giáo Phận và Giáo Hội!
Chúng con cảm thấy như vậy là quá bất
công nên mong ước Quý Đức Cha cần có thái độ công minh, dứt khoát, rõ rệt về vấn
đề này.
Dân Chúa đang mong chờ các Thầy dạy của đức tin, luân lý và sự thật
-thông qua những vụ việc nêu trên- biện phân thấu đáo thế nào là làm chính trị
và không làm chính trị; thế nào là có lập trường chính trị và có hoạt động chính
trị, thế nào là chính trị công dân và chính trị đảng phái; biện phân thấu đáo
giữa việc thực thi luật yêu thương của Chúa trong hoàn cảnh hiện tại của đất
nước và việc tuân thủ những quy luật của Giáo Hội liên quan đến vấn đề làm chính
trị (đôi khi bị hiểu cách phiến diện hoặc sai lạc), cái nào quan trọng hơn.
Đây là điểm giáo dục Kitô giáo mà Kitô hữu tại Việt Nam đang cần quán triệt, bởi
lẽ nó liên can mật thiết đến nhân quyền, đến cuộc sống hiện tại.
4-
Nói đến nhân quyền cho nạn nhân còn
sống, không thể không nghĩ tới nhân quyền cho nạn nhân đã chết. Năm 2008 tới đây
là thời điểm kỷ niệm 40 năm biến cố Tết Mậu Thân (1968), một đại tang đau
đớn cho toàn thể dân tộc và là một tội ác tầy trời trong lịch sử Việt Nam. Đặc
biệt, gần 5000 đồng bào tại Huế, đa phần là viên chức, giáo sư, linh mục, tu sĩ,
sinh viên, học sinh, dân thường vô tội đã phải chịu một cái chết hết sức oan ức,
khủng khiếp, rùng rợn không ai tưởng tượng nổi (như chôn sống, đâm bằng lưỡi lê,
dùng cuốc xẻng đập bể sọ, thảy lựu đạn hay xả súng liên thanh vào giữa đám người
bị trói…), do bàn tay những đảng viên, cán bộ, bộ đội Cộng sản. Việc tưởng nhớ,
cầu nguyện, minh oan cho họ để linh hồn họ được giải thoát, gia đình họ được an
ủi là căn cốt trong truyền thống của mọi tôn giáo và nhất là của Kitô giáo. Đây
cũng là cơ hội để các đao phủ thảm sát đồng bào bày tỏ thành tâm thiện chí,
thống hối lỗi lầm, dọn đường cho việc hòa giải dân tộc cách đích thực. Nhớ lại
năm 2002, nhân kỷ niệm 30 năm biến cố Đại lộ kinh hoàng Quảng Trị (1972), Giáo
hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã làm lễ cầu siêu cho các nạn nhân. Chúng con
thiết tưởng Công giáo chúng ta cũng nên nhân cơ hội tưởng niệm 40 năm biến cố
Tết Mậu Thân để làm nghĩa cử đối với các oan hồn uổng tử đồng bào đồng đạo.
Vậy chúng con kính xin Quý Đức Cha và Hội đồng Giám mục can đảm tổ chức
lễ cầu nguyện khắp nơi cho các nạn nhân vô tội, đặt ra một ngày tạm gọi là “ngày
nhớ Mậu thân”. Đồng thời yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản dựng một tấm bia mới tại
nghĩa trang Ba Tầng (thành phố Huế), nơi chôn cất hài cốt của hơn 300 nạn nhân,
vì tấm bia cũ đã bị phá hủy ngay sau năm 1975.
Đề xuất và
thực hiện việc tưởng nhớ các nạn nhân Mậu Thân như vậy là một bài học tuyệt vời
trong việc giáo dục tinh thần Kitô giáo, kính thưa Quý Đức Cha!
5-
Sau cùng, chúng con nhớ lại lời Đức đương kim Chủ tịch Hội đồng GMVN
nói trong cuộc phỏng vấn của mạng lưới thông tin VietCatholic ngày 22-04-2007:
“Đối
với nhà nước thì hằng năm chúng tôi vẫn có cuộc gặp gỡ hoặc có những đề nghị với
nhà nước về các vấn đề tự do tôn giáo, văn hóa, đạo đức, luân lý, giáo dục giới
trẻ, vấn đề công bằng sự thật.
Có khi chúng tôi là đơn vị duy nhất
dám nói lên điều đó với nhà nước và chúng tôi vẫn còn tiếp tục nói những điều
như vậy”. Việc này là đúng đắn, cần thiết và tốt đẹp. Chúng con cũng biết thêm
rằng nhà nước CSVN đã luôn yêu cầu Quý Đức Cha nói riêng với họ, không tiết lộ
nội dung ra ngoài. Lý do là họ luôn muốn bưng bít mọi thông tin có thể làm
phương hại đến uy danh lẫn quyền lực của đảng và luôn tự cho mình cái quyền đáp
trả hay không đáp trả nguyện vọng của dân chúng.
Nhưng chúng con cho rằng Quý Đức Cha nói nhân danh toàn thể Giáo hội Việt
Nam, vì ích lợi của cộng đồng dân Chúa cũng như cộng đồng dân tộc, chứ không nói
với tư cách cá nhân riêng lẻ. Thành thử
cách lên tiếng này cần phải công khai, rộng đường dư luận, tín hữu cũng như đồng
bào có quyền được biết rõ. Có như thế thì mới quang minh chính đại cho cả
đôi bên và mới hy vọng hữu hiệu cho cả Giáo hội và Dân tộc. Còn nếu hàng năm Quý
Đức cha cứ viết thư yêu cầu hay đề nghị nhà nước một cách chiếu lệ mà khi viết
thì đã biết chắc không có mấy hy vọng hồi đáp, thì đức nhẫn nại suốt mấy thập
niên như thế thực là công dã tràng! Chúng con thiết nghĩ cần có phương cách hữu
hiệu hơn để Quý Đức cha và quan trọng hơn nữa là Giáo Hội Công Giáo Việt Nam
không bị mang tiếng là đã dửng dưng vô tình hay làm thinh đồng lõa trước muôn
vạn sai lầm và tội ác có hệ thống đang diễn ra hàng ngày hàng giờ giữa thanh
thiên bạch nhật trong chế độ cộng sản vô thần độc tài toàn trị hiện tại.
Kính thưa Quý Đức Cha
Đấy là những ưu tư tâm huyết chúng con mạo muội đệ trình lên Quý Đức Cha,
trong niềm thiết tha yêu mến Giáo hội và Tổ quốc, trong sự quyết tâm sống đức
tin Công giáo giữa lòng dân tộc, trong niềm mơ ước Giáo hội trở thành men trong
bột, muối cho đời, ngôn sứ cho sự thật, chiến sĩ cho lẽ phải và chứng nhân của
tình thương giữa lòng xã hội VN hôm nay.
Nguyện xin Chúa Thánh Thần ở cùng Quý Đức Cha suốt Đại hội thường niên và
suốt cuộc đời làm mục tử chăn dắt đoàn chiên của Chúa.
Chúng con xin được phép phổ biến rộng rãi Thỉnh nguyện thư này sau Đại
hội Thường niên của Quý Đức Cha.
Làm tại quốc nội và hải
ngoại ngày
29-09-2007
Lễ các Tổng lãnh Thiên thần Mi-ca-en, Gáp-ri-en, Ra-pha-en
Chúng con đồng ký tên
1- Têphanô Chân Tín,
Linh mục, Sài gòn, Việt Nam
2- Phêrô Nguyễn Hữu
Giải, Linh mục, Huế, Việt Nam
3- Phêrô Phan Văn Lợi,
Linh mục, Bắc Ninh, Việt Nam
4- Gioan Đinh Xuân
Minh, Linh mục, Mainz, Đức Quốc
5- Phêrô Nguyên Thanh,
Linh mục, California, Hoa Kỳ
6- Phaolô Trần Xuân
Tâm, Linh mục, Washington DC, Hoa Kỳ
7- Simon Nguyễn An
Quý, Nhà văn, Seattle, Hoa Kỳ
8- Gioan Nguyễn Chính
Kết, Giáo sư, Sài gòn, Việt Nam
9- Gioan Nguyễn Tri
Hồng Ân, Úc châu.
10- Tôma Thiện Cao Trí
Dũng, Nhà thơ, Indianapolis, Hoa Kỳ
11- Sebastianô Vũ Linh
Huy, Bác sĩ, Boston, Hoa Kỳ
12- Anna Nguyễn Thị
Thanh Hà,
Sydney,
Úc châu.
13- Giuse Trần Văn
Cảo, Bác sĩ, Orange, Hoa Kỳ
14- Giuse Nguyễn Xuân
Tùng, Nhà văn, Orange, Hoa Kỳ
15- Tooma Trần Việt
Yên, Chuyên viên, San Jose, Hoa Kỳ
16- Micae Lê Văn Ý,
Lương Tâm Công Giáo, San Jose, Hoa Kỳ
17- Maria Cao Thị
Tình, Lương Tâm Công Giáo, San Jose, Hoa Kỳ
18- Phêrô Nguyễn
Chính, Nhà văn, Hoa Kỳ
19- Đa Minh Hoàng Văn
Thọ, Chuyên viên, Úc châu
20- Maria Ngô Thị
Hiền, UB Tự do Tôn giáo cho VN, California, Hoa Kỳ
21- Vinhsơn Việt Sĩ,
Chuyên viên điện toán, California, Hoa Kỳ
22- Anphong Bùi Xuân
Quang, ký giả, Paris, Pháp Quốc
23- Nguyễn Minh Tuấn,
Kiến trúc sư, Oslo, Na Uy
24- Đaminh Hà Tiến
Nhất, Nhà văn, San Jose, Hoa Kỳ
25- Micae Lê Văn Ấn,
Nhà văn, San Jose, Hoa Kỳ
26- Alex
Huỳnh Viết Diệu,
Lương Tâm Công giáo, San Jose, Hoa Kỳ
27- Phaolô Nguyễn
Long,
Chuyên viên, San Jose, Hoa Kỳ
28-
Phêrô
Nguyễn Quế,
Lương Tâm Công Giáo,
San Jose,
Hoa Kỳ
29- Lôrensô
Đặng Đình Hiền,
Chủ
Tịch Luơng Tâm Công Giáo,
San
Jose,
Hoa Kỳ
30- Giuse
Phạm Hinh, Chuyên viên,
San
Jose,
Hoa Kỳ
31- Phêrô
Nguyễn Hữu Phương,
Seattle,
Hoa Kỳ
32-
Maria
Phùng Ngọc Hiếu,
Seattle, Hoa Kỳ
33-
Gioan Nguyễn Hữu Hoa,
Seattle,
Hoa Kỳ
34-
Phêrô
Nguyễn Hữu
Vương,
Seattle,
Hoa Kỳ
35-
Phêrô Nguyễn Hữu Hùng,
Seattle,
Hoa Kỳ
36-
Phêrô Nguyễn Hữu Quốc,
Seattle,
Hoa Kỳ
37-
Phêrô Nguyễn Đức Quảng,
Seattle,
Hoa Kỳ
38-
Maria Nguyễn Xuân Đoài,
Seattle,
Hoa Kỳ
39-
Nguyễn Thị Tuyết Hoa,
Bác sĩ,
Seattle,
Hoa Kỳ
40-
Matta Nguyễn Ánh Loan,
Seattle,
Hoa Kỳ
41-
Matta
Nguyễn
Diệp Anh,
Seattle,
Hoa Kỳ
42-
Anna Nguyễn Thị Quyên,
Seattle,
Hoa Kỳ
43-
Maria
Nguyễn Thị Anh Đào,
Seattle,
Hoa Kỳ
44-
Matta
Nguyễn Thị Thu Vân,
Seattle,
Hoa Kỳ
45-
Phêrô Nguyễn Đức,
Bác sĩ,
Seattle,
Hoa Kỳ
46-
Maria
Nguyễn Thị Nghi,
Seattle,
Hoa Kỳ
47-
Phêrô
Nguyễn Dư,
Seattle,
Hoa Kỳ
48-
Phêrô
Nguyễn
Hồng Duy,
Seattle,
Hoa Kỳ
49-
Phêrô
Nguyễn
Hồng Diệp,
Seattle,
Hoa Kỳ
50-
Phêrô
Nguyễn Mẹo,
Seattle,
Hoa Kỳ
51-
Phêrô
Nguyễn Hữu
Nghiêm,
Seattle,
Hoa Kỳ
52-
Phêrô
Nguyễn Hữu
Ngô,
Seattle,
Hoa Kỳ
53-
Phêrô
Nguyễn Hữu
Thanh,
Seattle,
Hoa Kỳ
54- Giuse
Nguyễn Minh,
Seattle,
Hoa Kỳ
55-
Matta
Nguyễn T.Tuyết
Nhung,
Seattle,
Hoa Kỳ
56-
Đaminh
Bùi Hoàng
Thư,
Seattle,
Hoa Kỳ
57-
Maria Goretti Trần Thị Vân,
Santa Ana,
Hoa Kỳ
58-
Micae Viễn Việt,
Garden Grove,
Hoa Kỳ
59-
Gioan Giáp
Phúc Đạt, Bác sĩ,
Seattle,
Hoa
Kỳ
60- Gioan Baotixita
Vương
Kỳ Sơn, Nhà văn, New Orleans, Louisiana
61- Antôn,
Đỗ Như Điện,
Kỹ sư,
San Diego,
Hoa Kỳ
62-
Gioan Baotixita Phạm Hồng Lam, Cố vấn xã hội, Augsburg,
Đức
63- Gioakim Lê Tinh Thông,
Giáo sư,
Westminster,
Hoa Kỳ
64-
Anê Phạm Liễu Chi,
Chuyên viên,
California,
Hoa Kỳ
65-
Phanxicô Xavie Nguyễn Tiến Ích, Kỹ sư,
California,
Hoa Kỳ
66- Giuse
Mặc Giao,
Nhà văn,
Calgary,
Canada
67-
Phaolô Nguyễn Ngọc Liên,
Cựu Đốc sự,
Irvine,
Hoa Kỳ
68-
Augustinô Ngô Đức Diễm,
Giáo sư,
San Jose,
Hoa Kỳ
69- Maria
Trương Thị Mỹ Nam,
Cựu giáo chức,
Berala, Úc châu
70-
Anrê Đỗ Anh Tài,
Cựu giáo chức,
California,
Hoa Kỳ
71-
Maria Têrêxa Lê Phạm Mai,
Westminster,
Hoa Kỳ
72-
Gioan Nguyễn Đức Tuynh,
San Jose,
Hoa Kỳ
73-
Phaolô Nguyễn Văn Tánh,
Cán bộ nghiệp đoàn,
Bruxelles,
Bỉ
74-
Tađêô Cao Viết Lợi,
Cựu Đốc sự,
Orange,
Hoa Kỳ
75-
Elizabeth Phạm Ngọc Mỹ Lan,
Aix-en-Provence,
Pháp
76- Phaolô Hoàng Đức Hậu, California,
Hoa Kỳ
77-
Giuse Viễn
Việt,
California, Hoa Kỳ
78- Catarina
Ngô
Túy Phương,
Folsom, California,
Hoa
Kỳ
79-
Placidous
Đặng Công Thành,
Folsom, California,
Hoa
Kỳ
80-
Phêrô
Nguyễn
Tuân,
Sacramento, California,
Hoa
Kỳ
81-
Anna
Hứa Thị Bạch Ngọc,
Sacramento, California,
Hoa
Kỳ
82-
Phêrô
Huỳnh
Hoa, Sacramento, Hoa Kỳ
83-
Maria Võ
Thanh Phong, Sacto, Hoa Kỳ
84-
Mátta
Vivian Huynh, Elk Grove, Hoa Kỳ
85-
Huỳnh
Quyên,
Sacto, Hoa Kỳ
86-
Maria Trần
Thị
Mai, Chicago, Hoa Kỳ
87-
Giuse Vũ
Văn
Thao, Sacramento, Hoa Kỳ
88-
Maria Nguyễn
Thị
Tú,
Sacto, Hoa Kỳ
89-
Giuse Vũ
Văn Điền,
Sacto, Hoa
Kỳ
90-
Maria Nguyễn
Thị
Phú,
Sacto, Hoa Kỳ
91-
Giuse Vũ
Văn
Long,
Sacto, Hoa Kỳ
92-
Giuse Vũ
Văn
Linh,
Sacto, Hoa Kỳ
93-
Giuse Vũ
Văn Dũng,
Sacto, Hoa Kỳ
94- Giuse
Vũ
Văn
Thăng,
Sacto, Hoa Kỳ
95-
Maria Vũ
Thị
Hương,
Sacto, Hoa Kỳ
96-
Maria Vũ
Thị Liễu,
Sacto, Hoa Kỳ
97-
Maria Vũ
Thị Thúy,
Sacto, Hoa
Kỳ
98- Antôn
Đoàn Sĩ Hảo, Folsom, Hoa Kỳ
99-
Maria Nguyễn
Thị
Hạnh,
Folsom, Hoa Kỳ
100- Đoàn Thị Hồng Hoa,
Folsom, Hoa Kỳ
101- Đoàn Thị Anh Hồng,
Folsom,
Hoa Kỳ
102- Đoàn
Thị Tuyết Hương, Folsom, Hoa Kỳ
103-
Trần
Văn Nhân,
Folsom, Hoa Kỳ
104- Tạ
Lộc, Folsom, Hoa Kỳ
105- Đoàn
Thị Ánh Tuyết, Folsom, Hoa Kỳ
106-
Nguyễn Quý, Folsom, Hoa Kỳ
107- Đoàn
Trọng Khanh, Folsom, Hoa Kỳ
108-
Têrêxa
Nguyễn
Trang, Folsom, Hoa Kỳ
109-
Nguyễn Lương, Folsom, Hoa Kỳ
110- Đoàn
Thị Liên, Folsom, Hoa Kỳ
111- Đoàn Sĩ Thanh,
Folsom,
Hoa Kỳ
112-
Nguyễn
Thanh Hùng,
Milpitas, Hoa Kỳ
113- Rosa
Nguyễn Thị Xuân Hương, Milpitas, Hoa Kỳ
114- Đoàn Sĩ Tâm,
San Jose,
Hoa Kỳ
115- Đoàn Anh Dũng,
San Jose,
Hoa Kỳ
116- Đoàn Hoàng Nga,
San Jose,
Hoa Kỳ
117- Đaminh
Bùi Hoàng
Thư,
Seattle,
Hoa Kỳ
118- Đaminh Trần Phong
Vũ, Nhà văn, Orang, CA, Hoa Kỳ
119- Đỗ Thế Kỷ, luật
sư, Na Uy
120- Hoàng Duy Hùng,
luật sư, California, Hoa Kỳ
121-
Mátthêu
Trần,
Chủ
nhiệm Homebound Newsletter Network,
Houston,
Hoa Kỳ
122- Lorensô Nguyễn Học Tập, Luật sư, Italia.
123-
Gioan
Nguyễn Phúc
Liên, Giáo sư,
Geneva,
Thụy Sĩ
124- Gioan Baotixita Đoàn Thanh Liêm, Luật sư,
California,
Hoa Kỳ
125- Phanxicô Xavie
Nguyễn Tiến
Cảnh,
Bác sĩ,
Florida,
Hoa Kỳ
126-
Augustinô
Phạm Văn Niên, hưu trí, Seattle,
Hoa Kỳ