Anh chị em thân mến,
Nhân ngày Thế Giới
Truyền Giáo, tôi mời gọi toàn thể Dân Chúa- các Giám mục, linh mục, các tu sĩ
nam nữ và anh chị em giáo dân- cùng nhau suy tư về sự cấp bách và tầm quan trọng
của hoạt động truyền giáo của Giáo Hội trong thời đại chúng ta.
Quả thật, những lời
Chúa Tử Nạn và Phục Sinh uỷ thác cho các Tông Đồ trong mệnh lệnh truyền giáo
trước khi Người lên Trời luôn vang lên như một lời mời gọi bao trùm, một lời
hiệu triệu thành khẩn: “Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ,
làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi
điều Thầy đã truyền cho anh em”. Rồi Người thêm: “Và đây, Thầy ở cùng anh
em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28, 19- 20).
Trong nhiệm vụ
truyền giáo nặng nề này chúng ta được nâng đỡ và được đồng hành trong niềm
xác tín rằng Người là Chúa mùa gặt, Người luôn ở với chúng ta và không ngừng
hướng dẫn dân Người. Chúa Kitô là nguồn mạch vô biên của công cuộc truyền giáo
của Giáo Hội. Thêm nữa, một lí do khác trong năm nay càng thôi thúc chúng ta
canh tân việc dấn thân truyền giáo: dịp kỉ niệm 50 năm ngày ban hành Thông
điệp Fidei Donum (Hồng ân Đức Tin) của Tôi Tớ Chúa là Đức Giáo Hoàng Piô XII,
nhằm xúc tiến và cổ vũ sự cộng tác giữa các Giáo Hội địa phương để truyền giáo
cho mọi dân tộc.
“Toàn Thể Giáo Hội
cho Khắp Nơi Thế Giới” đó là chủ đề được chọn cho Ngày Thế Giới Truyền Giáo năm
nay. Chủ đề này mời gọi các Giáo Hội địa phương trên khắp các lục địa cùng nhận
thức nhu cầu khẩn thiết phải tái phát động tác vụ truyền giáo để đối phó với
nhiều thách thức nghiêm trọng trong thời đại chúng ta.
Hiển nhiên, trong
những thập kỉ qua hoàn cảnh sống của con người ngày nay đã thay đổi, nhất là từ
Công Đồng Vatican II, biết bao nỗ lực đã được thực hiện để loan truyền Tin Mừng.
Tuy nhiên, vẫn còn
nhiều điều cần phải tiến hành để đáp lại lời kêu gọi truyền giáo mà Chúa không
ngừng truyền cho mọi người đã chịu phép Thánh Tẩy. Người tiếp tục kêu gọi, trước
hết là các Giáo Hội được coi là “trưởng thành” mà trong quá khứ đã cung ứng các
nhà truyền giáo gồm rất nhiều linh mục, nam nữ tu sĩ và giáo dân cũng như
các phương tiện vật chất, tạo nên sức sống cho một cuộc hợp tác hữu hiệu giữa
các cộng đồng Kitô giáo.
Sự hợp tác này đã
đem lại những kết quả truyền giáo dồi dào vừa cho Giáo Hội trẻ trung trong
các xứ truyền giáo vừa cho cả các cộng đồng Giáo Hội đã gửi các nhà truyền giáo
đi. Đứng trước nền văn hoá tục hoá, dường như càng ngày càng lấn sâu vào các xã
hội tây phương, lại thêm sự khủng hoảng gia đình, rồi sự sút giảm ơn gọi cùng
với sự lão hoá hàng giáo sĩ, các Giáo Hội này đang rơi vào nguy cơ chỉ tập trung
vào chính mình để rồi nhìn tương lai mà thiếu hi vọng và giảm bớt lòng nhiệt
thành truyền giáo.
Tuy nhiên chính lúc
này mới là thời gian để mở rộng lòng tin tưởng vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa
là Đấng chẳng bao giờ bỏ rơi dân Người, nhưng với sức mạnh của Chúa Thánh Thần
Người hướng họ về việc hoàn tất kế hoạch cứu chuộc đời đời của Người.
Vị Mục Tử tốt cũng
mời gọi các Giáo Hội mới đón nhận Tin Mừng quảng đại hi sinh vào việc truyền
giáo cho muôn dân- missio ad gentes. Dù gặp một số các khó khăn và nghịch cảnh
trong việc mở rộng, các cộng đoàn này vẫn tiếp tục tăng triển. Diễm phúc thay
một số cộng đoàn có rất nhiều linh mục và tu sĩ mà số khá đông trong họ, dù nhu
cầu địa phương đòi hỏi thúc bách, vẫn được gửi đi một nơi nào đó để thi hành sứ
vụ mục tử và phục vụ truyền giáo, ngay cả trong những miền truyền giáo cố cựu.
Và như thế chúng ta
nhận ra sự diệu kì của việc “trao chuyển các ơn ban”, được cống hiến một cách
dồi dào vì lợi ích của toàn Nhiệm Thể Chúa Kitô.
Tôi tha thiết hi
vọng rằng việc hợp tác truyền giáo sẽ còn trở nên sống động hơn khi mỗi cộng
đồng phân định khả năng và đặc sủng của riêng mình. Tôi cũng hi vọng rằng Ngày
Thế Giới Truyền Giáo sẽ giúp cho mọi cộng đồng Kitô giáo cũng như mọi Kitô hữu ý
thức hơn về đặc tính phổ quát lời mời gọi của Chúa Kitô là mở rộng Nước Trời đến
cùng cõi trái đất.
Đức Thánh Cha Gioan
Phaolô II viết trong thông điệp Redemptoris Missio: “Giáo Hội tự bản chất là
truyền giáo”- bởi vì lệnh truyền của Chúa Kitô không phải là một điều ngẫu nhiên,
tuỳ phụ, nhưng đi vào căn cốt của Giáo Hội. Do đó Giáo Hội phổ quát cũng như mỗi
giáo hội địa phương đều được sai đến với các dân tộc... Thật thích hợp là các
giáo hội non trẻ cần phải “càng sớm hết sức có thể chia sẻ công việc truyền giáo
của Giáo Hội. Chính họ phải gửi các nhà thừa sai để rao giảng Tin Mừng trên khắp
thế giới, dẫu họ cũng đang chịu cảnh thiếu giáo sĩ” (s. 62).
Năm mươi năm trôi
qua kể từ lời hiệu triệu lịch sử của vị tiền nhiệm của tôi, Đức Piô XII với
thông điệp Fidei Donum về việc hợp tác giữa các Giáo Hội để phục vụ công cuộc
truyền giáo, tôi tái khẳng định rằng việc loan báo Tin Mừng vẫn cấp bách và hợp
thời.
Trong thông điệp
Redemptoris Missio, về phần mình, Đức Gioan Phaolô II viết rằng: “sứ vụ của Giáo
Hội thì lớn lao hơn ‘sự hiệp thông giữa các Giáo hội’; do đó chúng ta không chỉ
hướng về việc tái truyền giảng Tin Mừng nhưng trước tiên còn phải hướng về việc
truyền giáo nữa (64)”.
Bởi đó như chúng đã
nhiều lần đề cập, lòng nhiệt thành truyền giáo vẫn còn là việc ưu tiên phục vụ,
mà Giáo Hội mắc nợ nhân loại hôm nay, để định hướng và phúc âm hoá các biến
chuyển về văn hoá, xã hội và đạo đức, và để trao ban ơn cứu chuộc của Chúa Kitô
cho mọi người hôm nay đang bị lăng mạ và áp bức tại nhiều miền trên thế giới vì
sự nghèo đói, bạo lực và việc phủ nhận nhân quyền một cách có hệ thống.
Giáo Hội không thể
thoái thác sứ vụ phổ quát này; bởi vì đó là một đòi buộc đối với Giáo Hội. Nếu
trước tiên Chúa Kitô uỷ thác mệnh lệnh truyền giáo cho Phêrô và các Tông Đồ thì
ngày nay trách nhiệm đó ưu tiên thuộc về Đấng kế vị Thánh Phêrô mà sự quan phòng
Chúa đã chọn để làm nền tảng hữu hình cho sự hiệp nhất của Giáo Hội, rồi đến các
Giám mục là người chịu trách nhiệm trực tiếp đối với việc truyền giáo trong tư
cách là thành viên của Giám Mục Đoàn và là mục tử của các Giáo Hội địa phương
(x. Redemptoris Missio, s. 63).
Bởi đó, tôi hối thúc
các Giám mục trong tất cả các Giáo Hội mà Chúa đã chọn để dẫn dắt đoàn chiên duy
nhất của Người, hãy chia sẻ lòng nhiệt thành rao giảng và truyền bá Tin Mừng.
Tôi đang ngỏ lời với
các vị Mục Tử của tất cả các Giáo Hội địa phương, đã được Chúa chọn để dẫn dắt
đoàn chiên duy nhất của Người để các ngài cùng chia sẻ mối quan tâm thúc bách
của việc loan truyền Tin Mừng.
Đó cũng chính là ý
nguyện đã hướng dẫn tôi tớ Chúa, Đức Piô XII năm mươi năm trước đề đặt
việc hợp tác truyền giáo cho thích hợp hơn để đáp ứng các nhu cầu của mọi thời
đại.
Đặc biệt khi xét đến
việc truyền giảng Tin Mừng cho tương lai ngài mời gọi các Giáo Hội và các cộng
đồng đã đón nhận Tin Mừng lâu năm hãy gửi các linh mục đến giúp các Giáo Hội mới
được thành lập.
Và như thế ngài đã
khơi lên một “chủ đề truyền giáo” mới mà những từ đầu tiên của thông điệp đã lấy
tên là Fidei Donum. Ngài viết: “Một đàng, khi chúng tôi hướng tâm tư về vô số
những con cái của chúng tôi đã được tham dự vào ơn phúc đức tin, nhất là trong
các nước đã có một truyền thống Kitô lâu đời, nhưng đàng khác khi chúng
tôi nhận thấy rất nhiều đoàn người vẫn còn đang đợi chờ ngày cứu chuộc được loan
báo cho họ, thì chúng tôi luôn hết sức tha thiết hối thúc Chư Huynh với sự quan
tâm nhiệt thành, hãy nâng đỡ việc tuyệt đối thánh thiện là đem Giáo Hội của Chúa
đến khắp cả thế giới.” Và ngài thêm: “Ước gì những lời nhắc nhở của chúng tôi sẽ
khơi lên một sự quan tâm hăng hái trong sứ vụ truyền giáo nơi các linh mục của
chư huynh và qua họ làm cho tâm hồn các tín hữu được bừng cháy!” (Fidei Donum
s.4).
Chúng ta hãy cảm tạ
Chúa vì những hoa trái dồi dào trong việc hợp tác truyền giáo tại Châu Phi và
những miền khác trên thế giới.
Rất nhiều linh mục
sau khi bỏ lại cộng đoàn bản xứ của mình đã đem tất cả năng lực truyền giáo để
phục vụ các cộng đồng mà một số mới được tạo lập trong những miền nghèo túng và
đang phát triển. Trong số họ không ít các vị tử đạo đã kết hợp chứng từ về lời
nói và việc tận hiến cho truyền giáo bằng hiến lễ là chính mạng sống của họ.
Chúng ta cũng không
thể quên những tu sĩ nam nữ và những thừa sai giáo dân đã cộng tác với các linh
mục để loan truyền Tin Mừng cho đến tận cùng trái đất. Xin cho ngày truyền giáo
trở thành một dịp để trong niềm tin tưởng, chúng ta nhớ đến tất cả anh chị em
này cũng như mọi người đang tiếp tục làm việc trong cánh đồng truyền giáo bao la
bằng lời cầu nguyện.
Chúng ta hãy cầu xin
Chúa để những gương sáng của họ khơi lên khắp nơi những ơn gọi mới cũng như giúp
các Kitô hữu ý thức sâu xa hơn việc truyền giáo. Thật vậy, mỗi cộng đồng Kitô
giáo tự bản chất là truyền giáo, và phải dùng tất cả sự dũng cảm mà rao giảng
Tin Mừng để những người tin yêu Chúa được gia tăng.
Do đó, chúng ta có
thể nghĩ rằng đối với mỗi người tín hữu, vấn đề không chỉ là hợp tác với hoạt
động rao giảng Tin Mừng, mà còn hơn thế nữa, họ phải ý thức rằng chính họ cũng
là những sứ giả truyền giáo, cùng chia sẻ trách nhiệm truyền giáo của Giáo Hội.
Trách nhiệm chia sẻ truyền giáo này có nghĩa là việc hiệp thông giữa các cộng
đồng phải được gia tăng và việc hỗ trợ lẫn nhau liên quan đến vấn đề nhân sự (các
linh mục, các tu sĩ, và các thừa sai giáo dân), cũng như các phương tiện cần
thiết cho việc rao giảng Tin Mừng hôm nay, cần được đẩy mạnh.
Anh chị em thân mến,
mệnh lệnh truyền giáo mà Chúa Kitô uỷ thác cho các Tông Đồ thật sự liên quan đến
tất cả chúng ta. Ước gì Ngày Thế Giới Truyền Giáo trở thành một dịp thuận tiện
để đào sâu ý thức và cùng nhau hoạch định những lộ trình thiêng liêng và đào tạo
một cách thích hợp để thúc đẩy sự hợp tác giữa các Giáo hội và huấn luyện nhiều
nhà thừa sai hơn để loan truyền Tin Mừng trong thời đại chúng ta.
Tuy nhiên, chúng ta
đừng bao giờ quên rằng sự đóng góp ưu tiên và tuyệt hảo mà chúng ta được kêu gọi
để góp phần vào việc truyền giáo của Giáo Hội là lời cầu nguyện. Chúa nói: “Lúa
chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt ra gặt lúa về”(Lc10,
2).
Đức Giáo Hoàng Piô
XII viết năm mươi năm trước, “Chư huynh đáng kính, chúng tôi tin tưởng rằng chư
huynh luôn tha thiết cầu nguyện cho việc truyền giáo” (Fidei Donum, s. 49). Anh
chị em hãy luôn nhớ đến nhu cầu thiêng liêng lớn lao của rất nhiều dân tộc:
những người rời xa con đường sự thật cũng như biết bao nhiêu người đang cần nhờ
những phương thế để giữ vững đức tin.” (x. s. 55).Và ngài hối thúc các tín hữu
dâng nhiều Thánh Lễ để chỉ cho việc truyền giáo, ngài cho rằng: “điều này
hợp với lời cầu nguyện của Chúa chúng ta, Đấng yêu mến Giáo Hội và muốn Giáo Hội
của Người phát triển cũng như mở rộng bờ cõi đến toàn thể thế giới.” ( như trên
s.52).
Anh chị em thân mến,
hơn lúc nào hết tôi cũng nhắc lại lời kêu gọi này . Ước gì lời kêu gọi này lan
đến mỗi cộng đoàn lời đồng thanh cầu nguyện “Lạy Cha chúng con ở trên trời”, để
nước Chúa hiển trị.
Tôi đặc biệt kêu gọi
các thiếu nhi và giới trẻ hãy sẵn sàng và quảng đại cho việc truyền giáo. Tôi
ngỏ lời tới các bệnh nhân và những người đau khổ, nhắc nhớ họ về giá trị của sự
cộng tác kì diệu và quan yếu của họ đối với công trình cứu chuộc. Tôi mời gọi
các tu sĩ, đặc biệt các tu sĩ dòng kín hãy gia tăng cầu nguyện cho việc truyền
giáo.
Nhờ nỗ lực của mỗi
người tín hữu, một mạng lưới thiêng liêng của việc cầu nguyện được trải rộng ra
trên khắp Giáo Hội nhằm hỗ trợ việc truyền giáo. Xin Đức Trinh Nữ Maria, Đấng đã
đồng hành cùng Giáo Hội thời sơ khai bằng sự quan tâm từ mẫu, cũng hướng dẫn
hành trình của chúng ta trong giai đoạn này và ban xuống cho chúng ta một Lễ
Hiện Xuống mới của tình yêu. Nhất là, xin Mẹ giúp tất cả chúng ta ý thức rằng
chúng ta đều là những thừa sai, đều được Chúa sai đi để làm chứng cho Người
trong mọi phút giây của cuộc sống.
Tôi hứa hằng ngày
cầu nguyện cho các linh mục được đầy hồng ân đức tin, cho các tu sĩ nam nữ, các
thừa sai giáo dân đang hoạt động trên cánh đồng truyền giáo, cũng như cho tất cả
mọi người, cách này hay cách khác, giúp vào việc loan báo Tin Mừng, và tôi thân
ái ban Phép Lành Tông Toà cho mọi người.
Từ Vatican, ngày 27
tháng Năm, 2007, Lễ Trọng Chúa Thánh Thần Hiện Xuống
BENEDICTUS PP. XVI