THƠ GIÓ CHƯỚNG

CUỒNG PHONG

 

TO ĐẦU MÀ DẠI

 

Khi muốn được cho ngồi chung chiếu

Thì giở trò yểu điệu làm duyên

Bảo gì cũng cứ gật liền

Cái gì cũng hứa ưu tiên thi hành

Nào luật lệ phải thành văn bản

Nào bán buôn trong sáng thiện lương

Nhân quyền phải giữ đúng đường

Để cho người khác lập trường phát ngôn.

Cái kỹ thuật luồn trôn, nhổ, liếm

Thì đảng ta kinh nghiệm từ lâu

Thế nên mấy trự to đầu

Ngây thơ ký kết làm giầu cho ta.

Khi mấy trự về nhà hết ráo

Là bọn ta xắn áo làm ngay

Mấy cha cùng với mấy thầy

Mấy anh mấy chị đặt bầy đấu tranh

Kẻ thì lãnh vài thanh củi tạ

Người thì vô nhà đá nằm chơi

Còn ta đớp hít tơi bời

Một mình một chợ đã đời sướng thân

Ta bất kể thánh thần Phật Chúa

Tượng Sầu Bi lấy búa mà phang

Giáo dân tuy có bàng hoàng

Nhưng nhờ giáo phẩm bàng quang là huề!

Mặc hải ngoại nhất tề chống đối

Mặc chính quyền, quốc hội năm châu

Gửi thư phản kháng ngập đầu

Mặt trơ trán bóng ta đâu động lòng

Ta cứ việc thong dong bóp tiếp

Dễ gì ai hóa kiếp được ta

To đầu mà dại, mấy cha

Còn ta bé d. nhưng mà khôn ranh.