ĐỨC TIN VÀ CHÍNH TRỊ

(Chỉ Dẫn Tín Lý Về Một Số Vấn Đề Liên Quan Đến
 Sự Tham Gia Của Người Công Giáo Trong Đời Sống Chính Trị)

Hồng Y Joseph Ratzinger &  Gm. Tarcisio Bertone, SDB – Đặng Minh An chuyển ngữ

Bộ Giáo Lý Đức Tin sau khi nhận được ý kiến của Hội Đồng Giáo Hoàng về Giáo Dân đã quyết định rằng thật là thích hợp để công bố văn bản Những Chỉ Dẫn Tín Lý Về Một Số Vấn Đề Liên Quan Đến Sự Tham Gia Của Người Công Giáo Trong Đời Sống Chính Trị.

Chỉ dẫn này được chuyển đến các Đức Giám Mục Công Giáo và cách đặc biệt đến những chính trị gia Công Giáo và tất cả các tín hữu được mời gọi tham gia trong đời sống chính trị tại các xã hội dân chủ.

I. Một giáo huấn liên tục

1. Trong giòng lịch sử 2000 năm qua, sự dấn thân của người Kitô hữu trong thế gian đã được thể hiện bằng nhiều hình thức khác nhau. Một trong những hình thức này là việc dấn mình vào đời sống chính trị: Những Kitô hữu, như một tác giả của Giáo Hội tiên khởi đã khẳng định, "làm trọn vai trò của người công dân". [1] Trong số các vị thánh, Giáo Hội tôn kính nhiều vị nam nữ đã phụng sự Thiên Chúa qua việc quảng đại dấn thân trong lãnh vực chính trị cũng như trong việc điều hành đất nước. Trong số những vị ấy phải kể đến Thánh Thomas More, vị đã được tuyên phong làm Quan Thày của các nhà Cầm Quyền và Chính Trị Gia, từng lấy máu của mình để bảo vệ "phẩm giá bất khả phủ nhận của lương tâm con người" [2] Bất chấp nhiều hình thức áp lực tâm lý phải chịu, Thánh Thomas More đã từ chối không chịu lùi bước, không từ bỏ "lòng trung tín kiên vững với quyền bính và các định chế hợp pháp" soi sáng cho ngài; Thánh nhân đã dùng cuộc sống và cái chết của mình để giảng dạy rằng "con người không thể tách rời Thiên Chúa, và chính trị không thể tách biệt với luân lý"[3]

Thật là đáng khích lệ khi thấy trong các xã hội dân chủ ngày nay, trong một bầu khí của tự do thật sự, mọi người được tạo điều kiện tham gia điều hành guồng máy chính trị. [4] Trong những xã hội như vậy, người Kitô hữu cũng như không phải Kitô hữu được kêu mời tham gia vào đời sống chính trị như nhau. Thật vậy, tất cả mọi người có thể đóng góp, qua việc đầu phiếu trong các cuộc tuyển cử để chọn các nhà làm luật và những người điều hành đất nước, và trong các phương thế khác nữa, cho việc phát triển các giải pháp chính trị và các lựa chọn hợp pháp mà, theo ý kiến họ, sẽ đem lại lợi ích chung. [5] Đời sống dân chủ chẳng có ích gì nếu không có sự tham gia tích cực, có trách nhiệm và quảng đại của mọi người, "mặc dù trong sự dị biệt và đối lập về hình thức, mức độ, nghĩa vụ và trách nhiệm" [6]

Bằng việc chu toàn các nghĩa vụ dân sự của mình, "theo lương tâm của một người Kitô hữu", [7] hợp với các giá trị Kitô Giáo, người tín hữu thi hành công việc xứng hợp của mình là đem các giá trị Kitô Giáo vào trong các trật tự trần thế, trong khi tôn trọng bản chất và sự trung lập đúng đắn của trật tự này, [8] và hợp tác với các công dân khác theo khả năng và trách nhiệm chuyên biệt của họ.[9] Hệ quả của giáo huấn căn bản từ Công Đồng Vatican II này là " người tín hữu không bao giờ được từ bỏ sự tham gia của họ trong 'đời sống công cộng', nghĩa là, trong các lãnh vực khác nhau về kinh tế, xã hội, lập pháp, hành pháp và văn hóa, nhằm đem lại lợi ích chung cách cụ thể và hợp pháp".[10] Điều này bao gồm sự đề cao và bảo vệ các thiện ích như hòa bình, tự do và bình đẳng, tôn trọng đời sống con người và môi trường sống, công lý và tình liên đới.

Bản Chỉ Dẫn này không cố ý nhắm đến việc trình bày toàn bộ giáo huấn của Giáo Hội về vấn đề này, một vấn đề đã được Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo tóm lược những điểm chính yếu, mà chỉ nhắm đến việc nhắc lại một số những nguyên tắc xứng hợp với lương tâm Kitô hữu, những nguyên tắc soi sáng cho việc tham gia của người Công Giáo trong những xã hội dân chủ.[11] Sự xuất hiện của những hồ nghi và những lập trường gây tranh cãi trong thời gian gần đây, mà thường là do áp lực của các biến cố trên thế giới, khiến cần phải làm rõ một số yếu tố quan trọng của giáo huấn Giáo Hội trong lãnh vực này.

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 30 tháng 5/2004 trang 6)

Trở lại Trang Nhà: