Mặc-Thanh
Từ một nhúm bụi tro thành thân-phận
Và nương theo thần-khí hổi nên hồn
Vì xác đất mà thân con lận-đận
Nhưng hồn thiêng cho con được vinh-tôn.
Làm thần-tử ngay trong thân thụ-tạo,
Nên đèn soi, nên muối ướp mặn đời.
Dù phận con thật yếu hèn lơ-láo
Còn hoang-mang, lạc-lõng giữa chơi-vơi.
Đời gian-truân, con còn nhiều cay đắng
Vấp ngã hoài nhưng vẫn cố chỗi lên
Trên lối đi gập-ghềnh và quạnh vắng
Giữa cõi đời ồ-ạt thiếu niềm tin.
Con mong bước trên đường tình son-sắt,
Với cậy trông, tin mến làm hành-trang.
Bao tội-lụy, lỗi lầm xin chôn chặt
Theo tháng năm xưa đã trót hoang-đàng.
Quyển sổ đời còn nhiều trang bôi xóa,
Những vết hằn năm tháng vẫn chưa phai.
Xin giúp con hiểu niềm vui thập-giá.
Trên ngả đường thánh-ý đã an-bài.
Người sống lại mang hồng-ân chan chứa
Ngọn đèn tin rực sáng cõi tâm-linh.
Con nhận biết đã nhiều phen bội hứa
Xin giúp con biết sám-hối tội tình.
Con đang nhận được hào-quang thập-giá,
Hồn lâng lâng theo từng ý nguyện cầu.
Con sẽ vui giữa đời đầy gian trá
Và anh-bình trong nghĩa nặng ân sâu.·