Lm. Pièrre
Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ…”. Câu hát vẳng sang từ phòng anh bạn sinh viên Việt Nam ở cạnh phòng tôi. Và bỗng dưng hai chữ “mười năm” làm tôi chợt nhớ đến ngày kỷ niệm mười năm thụ phong linh mục sắp tới của mình. Tôi lẩm nhẩm theo điệu nhạc của bài hát: “Mười năm linh mục tưởng mình đã cũ”.
Mà cũ thật! Bởi sau mười năm chẳng còn ai gọi tôi là “cha mới” nữa. Cũ quá đi chứ. Tuy nhiên, là “cha cũ” nhưng tôi không được phép để cuộc đời và ơn gọi linh mục của mình cũ đi được. Các nhà tu đức đã chẳng bảo các linh mục phải làm mới lại ơn gọi của mình mỗi ngày là gì? Như một cố gắng làm mới lại cuộc đời và ơn gọi linh mục của mình, tôi để mặc cho dòng tư tưởng cuốn mình đi. Tôi nhớ lại một mẩu chuyện về thánh Don Boscô…
Hôm 7/6/1841, hai ngày sau khi lãnh chức linh mục, Cha Don Boscô đã trở về dâng lễ tại quê nhà. Sau thánh lễ, bà Marguerite, mẹ Người, đã ôm Người một hồi lâu. Bỗng dưng bà buông con ra và trợn mắt nhìn con. Sau cùng, bà lùi ra xa, quỳ xuống trước mặt con. Cha Don Boscô ngỡ ngàng vội đỡ bà dậy và nói:
- Mẹ ! Mẹ làm sao thế ? Mẹ thấy con lạ lắm sao ?
Bà Marguerite ấp úng trả lời:
-Vâng. Thưa... Vâng. Con lạ lắm. Con là ai? Con cao trọng.
Và bà đã oà lên khóc.
Con là ai? Linh mục là ai? Một câu hỏi đã được đặt ra rất nhiều lần, nhưng vẫn chưa có câu trả lời đầy đủ và thoả đáng. Cũng có thể sẽ không có câu trả lời đầy đủ và thỏa đáng, vì ơn gọi linh mục là một mầu nhiệm do ý muốn khôn dò của Thiên Chúa. Mầu nhiệm, bởi xét trong một góc độ nào đó, con người và cuộc đời linh mục là một sự hoà trộn khó hiểu của biết bao nhiêu điều mâu thuẫn.
- Là con người bất toàn, nhưng linh mục lại phải thi hành những nhiệm vụ thánh, phải chu toàn những công việc linh thiêng.
- Được xức dầu thánh hiến để thuộc về Thiên Chúa, nhưng linh mục vẫn phải sống giữa lòng cuộc đời đầy những bất trắc và cạm bẫy.
- Là con người sống trên mặt đất này, nhưng bàn tay linh mục lại phải không ngừng vươn lên tới Trời cao.
- Là con người sống giữa thế gian, nhưng linh mục không được thuộc về thế gian mà phải thuộc về Thiên Chúa. Linh mục phải sống đẹp lòng Thiên Chúa, nhưng cũng phải làm vừa lòng con người.
- Linh mục phải là một cánh chim bay trên núi thánh, nhưng cũng phải gần gũi với từng con người yếu hèn.
- Là người làm chứng cho những thực tại thiêng liêng, nhưng linh mục không thể phủ nhận sự cần thiết của những điều kiện vật chất mà đời sống đòi hỏi.
- Là người xây dựng Nước Trời trong lòng anh chị em mình, nhưng linh mục lại bị vây bọc bởi những quyến rũ của trần thế.
- Là người phân phát những của cải không hư nát, nhưng linh mục vẫn phải lệ thuộc vào những của cải chóng qua.
- Là người mời gọi anh chị em mình tin tưởng vào Chúa Quan Phòng, Đấng nuôi sống từng con chim, Đấng săn sóc từng cánh hoa ngọn cỏ, nhưng linh mục vẫn phải lo toan cho mình nơi ăn chốn ở.
- Mỗi ngày linh mục cầm trong tay, rước vào lòng mình Chúa Giêsu Thánh Thể, Đấng là Sự Thật và là Sự Sống, nhưng linh mục vẫn phải đương đầu với những cám dỗ bất trung, bội tín và đôi khi linh mục cảm thấy như sự sống tâm linh của mình bị cạn kiệt.
- Là người phải có niềm tin chuyển được núi, dời được non, nhưng nhiều lúc linh mục vẫn thấy lòng mình đầy những nghi nan và ngờ vực.
- Là người giới thiệu Đấng Cứu Thế cho người khác, nhưng nhiều lúc linh mục quờ quạng mãi mà vẫn như không thấy Chúa đâu.
- Là người rao giảng tình yêu thương và sự tha thứ, nhưng nhiều lúc linh mục cảm thấy như mình phải trả giá quá đắt cho những đòi hỏi này.
- Là người hướng dẫn tâm linh, nâng đỡ người khác, nhưng linh mục không tránh khỏi những nguy cơ khiến mình ngã gục.
- Là người thay quyền Chúa tha tội cho những tội nhân, nhưng linh mục cũng rất cần được ơn tha thứ.
- Là người giới thiệu con đường giải thoát, nhưng linh mục vẫn sợ mình không được ơn cứu độ.
- Linh mục luôn ý thức rằng Chúa đòi hỏi phải vượt lên trên những ràng buộc của gia đình và huyết thống để hoà nhập vào một gia đình rộng lớn hơn, nhưng linh mục vẫn là một người con không có quyền sống ngược lại bổn phận hiếu thảo mà mình đã rao giảng.
- Là người được đặt lên vì và cho cộng đoàn, nhưng linh mục vẫn có cuộc đời riêng để sống.
- Là người được tách ra khỏi thế gian để lo việc của Thiên Chúa, nhưng linh mục vẫn cứ phải bận tâm với những công việc của đời này.
- Là người của mọi người, nhưng linh mục lại chẳng được giữ riêng ai cho mình.
- Là người được gọi làm bạn hữu của Thiên Chúa, được trao quyền lãnh đạo cộng đoàn, nhưng linh mục vẫn phải sống như một người tôi tớ phục vụ anh chị em mình.
- Là người quản lý cả đoàn chiên, nhưng không được có con chiên nào là của riêng...
Và còn nữa, còn rất nhiều những mâu thuẫn gay gắt trong cuộc đời linh mục. Những mâu thuẫn này dường như không dịu đi hay mất đi theo tuổi đời linh mục. Trái lại, càng ngày chúng càng trở nên gay gắt hơn. Dung hòa được những mâu thuẫn để sống trọn vẹn mọi chiều kích của đời mình là điều không dễ dàng. Chính trong thực tại đầy những mâu thuẫn ấy mà cuộc đời linh mục trở thành một cuộc chiến dai dẳng và thật gay go. Chiến đấu với những nghi nan ngờ vực trong đời sống đức tin của chính mình. Chiến đấu với những khát vọng tầm thường vẫn cứ như nung như nấu trong cõi lòng. Chiến đấu chống lại những mệt mỏi, rã rời của thân xác. Chiến đấu chống lại những chán chường khi tinh thần bạc nhược. Chiến đấu chống lại những ý tưởng muốn buông xuôi, muốn chạy trốn, muốn đào ngũ… Mà cuộc chiến nào lại chẳng có đổ máu, có thương tích, có chết chóc, có chiến thắng và chiến bại?
(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 29 tháng 4/2004 trang 38)