Thơ Gió Chướng
Cuồng Phong
Đem về mà trải chiếu hoa cho ngồi*
Đó là chuyện của một thời
Cháu con Trưng, Triệu, được đời suy tôn
Vì chưng nàng đẹp, nàng dòn
Đảm đang mọi việc, chồng con được nhờ
Một tay cắp nách con thơ
Cơm sôi, lửa tắt, lợn chờ cho ăn,
Một tay vuốt má, xoa cằm
Anh chồng ngồi đợi cái phần dành riêng.
Tuy rằng túi bụi liên miên
Nhưng nàng vẫn cứ điềm nhiên lo tròn
Biểu dương một tấm lòng son
Ngàn năm bia miệng vẫn còn ngợi ca.
Từ khi “cách mạng” nổ ra
Chị em được bỏ cửa nhà ra đi
Rừng sâu núi thẳm nề chi
Dân công è cổ, ngày về xa xăm
“Đường Mòn” đi tít mù tăm
Bao thân liễu yếu đã nằm rã thây
Ai may thoát
được chốn này
Da vàng, bụng ỏng, mặt mày xác xơ
Trở về quê cũ ngu ngơ
Xuân thì qúa lứa, ai chờ mà mong?
Đời mình thôi thế đã xong
Mong đời con cháu thong dong thanh nhàn
Nào dè cái kiếp đa đoan
Gặp bầy lãnh đạo chỉ toàn ngựa trâu
Giỏi nghề đè cổ, cưỡi đầu
Buôn dân, bán nước, làm giầu bất nhân
Mặc cho xã hội vô luân
Mặc cho phụ nữ bán thân, hủy đời
Nhiều em năm bảy tuổi trời
Bán qua biên giới cho người truy hoan
Gái quê làm vợ Đài Loan
Mua mâm đâm thủng, lại toan kiếm lời
Bắt đi làm gái chơi bời
Bán rao trên “web” cho người trả, mua.
Trong khi gái Việt te tua
Những người hữu trách làm ngơ, lượm tiền
Hỡi ơi! Cùng gốc tổ tiên
Mà sao nỡ để oan khiên chất chồng?
Có bao giờ khổ thế này không
Tiết trinh đem đổi lấy đồng đô la?
Tiếng rằng giòng dõi con nhà
Gặp thời quốc nạn hóa ra con hèn.
Xin Bà Trưng, Triệu thương tình
Mau mau vặn cổ cả đám “Ba Đình” nhiễu nhương.
·
(*) Ca dao