KHÓC NGƯỜI ĐÁY BIỂN

 

(Viết để khóc cho mình vàcho những thuyền nhân kém may mắn trên đường vượt biển tìm Tự Do sau 1975)

 

Ngô Minh Hằng

 

Tháng Tư ra biển khóc người

Oan hồn hỡi, đáy trùng khơi, xin về

Biển chiều vàng ánh tà huy

Dài tay sóng níu bước đi vô hồn

Đứng trên bờ đá cô đơn

Khóc người bằng tiếng thơ buồn xót xa

Ai hay đáy biển là nhà

Máu pha lệ hận chan hòa đại dương

Thịt da nát dưới bạo cuồng

Ngàn trang huyết sử bên đường tử sinh!

Mắt buồn nhìn sóng biển xanh

Thấy sương khói vẫn vô tình khói sương

Mà lòng đòi đoạn đau thương

Xót người đáy biển đoạn trường chưa nguôi

Tháng Tư ra biển khóc người

Hiển linh,chứng giám đôi lời thơ đau

Tôi viễn xứ, người biển sâu

Chung hồn lưu lạc, chung sầu quê hương

Người trên sóng nước trùng dương

Tôi khung cửa hẹp, gió sương bốn mùa

Bóc tờ lịch. Lại Tháng Tư!

Đau tình sông núi làm thơ khóc người

Người vùi xương trắng biển khơi

Còn tôi sống kiếp dân Hời vì ai

Trở lại Trang Nhà: