(Viết tặng những chiến sĩ VNCH)
Người Qui Nhơn
Anh và Tôi tuy không cùng thế hệ
Nhưng cội nguồn chỉ một Mẹ Việt Nam
Anh ngày xưa, lòng dũng cảm can trường
Quyết bảo vệ vùng trời Nam đất Việt.
Mười mấy năm trong lò giam oan nghiệt!
Thân chẳng toàn thân! Người chẳng toàn người!
Hoa Tự Do vẫn nở rộ trên môi
Yêu Dân Chủ, Đấu Tranh –ngời bút thép
Thuở mới biết yêu –Tình yêu cao đẹp
Yêu Tự Do, dân Việt sống thanh bình
Yêu dòng sông, đồng lúa trổ mênh mông
Lời Mẹ dạy: quên mình cho Tổ Quốc!
Mất Quê Hương –Hồn Núi Sông bật khóc
Tôi, ngậm ngùi cảnh dân tộc ly tan
Mối tình đầu rồi cũng vội dở dang
Tim tan vỡ, lòng hoang mang khờ dại
Sống nơi đây, với quãng đời còn lại
Đêm từng đêm nuối tiếc mãi Quê Hương
Thức giấc trở mình, nhớ nhớ thương thương
Thương nhiều lắm: Mẹ Việt Nam yêu quý
Chiến Sĩ Cộng Hòa: Anh là dũng sĩ
Mỗi bước đi, lũ giặc qủy tan tành
Trang sử vàng in đậm chiến công Anh
Dân tộc Việt vinh danh Anh mãi mãi
Một Niềm Tin: Hồn Việt Nam sống lại
Quê Hương là nguồn cội của tình yêu
Dù thân Anh như bóng ngả về chiều
Nhưng niềm tin yêu vẫn còn vững mạnh
Anh và Tôi: hồn chia xa hai mảnh
Nửa mảnh Quê Hương, nửa mảnh xứ người
Mảnh xứ người nung sôi niềm tin mới
Nửa mảnh Quê Hương trỗi dậy đấu tranh
Thế hệ này chung ước vọng Tôi, Anh
Dành Độc Lập, Tự Do cho nhân loại
Nơi Quê Hương biết bao người mong mỏi
Đợi ngày về nối lại mảnh hồn ta. ·
San Jose 3-2004