Viết Từ Canada
PERSONA NON GRATA
Mặc Giao
Đôi lời của người viết: Số báo này là số Tân Niên. Lẽ ra, chúng ta vẫn c̣n có thể nói chuyện mùa Xuân, dù là Xuân muộn, để t́m tí niềm vui và tạm quên đời. Khổ nỗi đời có nhiều cái lăng nhăng, ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông, nên muốn quên đời cũng không quên nổi, trừ khi bạn lên núi ẩn tu, không tiếp ai dưới xuôi lên, không đọc báo và thư từ, cắt điện thoại, đập máy ti vi và cúp luôn internet. Riêng tôi, biết ḿnh không tu nổi, tham, sân, si c̣n đầy một bụng, nên không thể lặng im trước những cái lăng nhăng. V́ vậy, hôm nay tôi xin thưa chuyện với qúy vị vài việc, vừa tại Canada của chúng tôi, vừa tại nơi khác.
PERSONA NON GRATA
Xin qúy vị đừng vội thắc mắc là cái anh này hôm nay sao lại “sổ” La-tinh nghe lạ thế. Thú thật, tôi có biết chữ La-tinh nào đâu. Ngày xưa c̣n bé bị ông thầy già xứ bắt đi giúp lễ, học hoài không thuộc bài “ad-đê-um-qua-li-ti-phi-cát-juven-tutem-mê-am” mà tôi chẳng hiểu nghiă là ǵ và không biết phát âm như vậy có đúng không. Không thuộc, tôi bị thầy già đánh đau qúa. Tôi cáu sườn bỏ ngang về nhà và méc với bố tôi: “Con không đi học giúp lễ nữa đâu. Ông thầy già cà chớn, đă nhờ người ta giúp lễ “chùa” c̣n uưnh người ta đau qúa chời!” Bố tôi thương con, cho nghỉ giúp lễ và cũng nghỉ học La-tinh luôn từ đấy. Hôm nay tôi đặt cái tựa bằng tiếng La-tinh chẳng qua là v́ méo mó nghề nghiệp, cái nghề ngày xưa có lúc cuộc đời đă đưa đẩy tôi làm trong mấy năm. Nghề này đụng rất nhiều tới cụm từ “Persona Non Grata” liên quan tới việc một nhân vật chính trị hay ngoại giao bị quốc gia chủ trục xuất, không muốn cho tiếp tục sống trên lănh thổ của họ. Nếu hiểu nghiă rộng th́ đó là người bị khai trừ khỏi hàng ngũ v́ một lỗi ǵ đó. V́ vậy tôi thấy mấy chữ La-tinh này rất hợp để áp dụng cho “thầy La-tinh” nào ở đại chủng viện Montréal, Canada, bị phát giác có mang vi trùng HIV dẫn tới bệnh liệt kháng AIDS, tiếng Tây gọi là Sida.
Số là Đức Hồng Y Jean Claude TURCOTTE, Tổng Giám Mục Montréal, đă ra lệnh cho tất cả các thầy đại chủng sinh của tổng giáo phận phải qua một cuộc thử nghiệm xem có nhiễm vi trùng HIV dẫn tới bệnh liệt kháng hay không. Theo nữ kư giả Isabelle Grégroire của báo L’Express (ở tận Paris mà rành chuyện của tụi tôi qúa!), trong khi Đức Hồng Y nêu lư do rất “ngoại giao”, là Giáo Hội quan tâm tới sức khỏe của các linh mục tương lai và khả năng sống đời độc thân của họ, th́ cha Marcel Demers, giám đốc đại chủng viện, lại tuyên bố huỵch toẹt là biện pháp này nhằm loại những chủng sinh có khuynh hướng đồng tính luyến ái. Cha nói :“ Những người đồng tính luyến ái (homosexuel) khó giữ đức thanh tịnh hơn những người luyến ái khác phái (hétérosexuel)”. Chúng ta cũng phải hiểu cho mối lo của các ngài khi thấy có nhiều linh mục bên Mỹ cứ nhắm trẻ em trai mà tấn công t́nh dục.
Nếu tôi hiểu không sai ư của cha Giám Đốc th́ thầy nào có vi trùng HIV là đă có quan hệ t́nh dục với người cùng phái có vi trùng liệt kháng, đă bị lây bệnh, sẽ bị loại trừ, v́ đồng tính luyến ái “ăn quen, nhịn không quen”. Lư luận như vậy không ổn. Trước hết, người bị nhiễm trùng không nhất thiết chỉ luyến ái với người đồng phái. Ăn nằm với người khác phái có bệnh cũng bị lây như thường. V́ vậy, có khi người ta chỉ giao du thân mật với đàn bà con gái mà lại bị coi là “pê-đê” và bị loại khỏi chủng viện th́ thật là “oan Thị Kính”! Thứ hai, chỉ chế tài người đồng tính luyến ái mà không nói ǵ tới tội lỗi phạm với người khác phái là bất công và nguy hiểm (v́ “chỉ đường cho hươu chạy” ). Thứ ba, nói rằng những người đồng tính luyến ái khó giữ đức thanh tịnh trong đời sống tu tŕ hơn những người luyến ái khác tính là không có căn cứ chính xác. Sở dĩ có nhiều vụ tai tiếng về liên hệ giữa một số linh mục và những người đồng phái v́ đa số những người đồng phái đó là trẻ em. Tội xâm phạm trẻ em nặng hơn tội xâm phạm người lớn nên mới gây nhiều tai tiếng. Việc xách nhiễu và quan hệ t́nh dục với phụ nữ ở tuổi trưởng thành ít được nói tới hơn không có nghiă là không có. Sở dĩ những vụ này không được phanh phui nhiều là v́ hoặc có sự đồng t́nh, hoặc nhiều phụ nữ nạn nhân không muốn tố cáo do bản tính nhút nhát hay không muốn làm tan vỡ gia đ́nh. C̣n đối với những đấng không trấn áp được những đ̣i hỏi xác thịt th́ đồng phái hay khác phái cũng “búa sua”, cũng ghiền như nhau. Đă xét phải xét cho đều. Giải pháp tốt nhất để có những linh mục thánh thiện không phải là khám xét y khoa, nhưng là huấn luyện đức hy sinh, ḷng đạo đức, nâng đỡ và kiểm soát trong suốt cuộc đời phục vụ để giúp nhau những lúc yếu ḷng, để tránh cảnh “no cơm ấm cật, dậm dật mọi nơi”.
Biện pháp khám vi trùng liệt kháng các linh mục tương lai của tổng giáo phận Montréal có nhiều điều lấn cấn, lại vi phạm nhân phẩm của những người muốn hiến cuộc đời cho Thiên Chúa và dân Chúa. Không phải chỉ v́ có mấy con sâu mà khuấy nát cả nồi canh. Phản ứng về biện pháp này đă xảy ra liền : tổ chức Action Séro Zéro có mục đích ngăn ngừa bệnh liệt kháng và giúp những người bị bệnh này hội nhập với sinh hoạt xă hội, vừa lên tiếng chỉ trích và dọa dùng Bản Tuyên Ngôn của tỉnh bang Québec về Quyền và Tự Do của Con Người (Charte québecquoise des droits et libertés de la personne) để kiện tổng giáo phận Montréal. Rắc rối rồi đấy. Không hành động th́ không được. Hành động mà không tính trước tính sau nhiều khi đem lại kết qủa trái ngược. Nói như giáo sư Nguyễn Chính Kết th́ nếu đầu vô (input) tốt th́ đầu ra (output) sẽ tốt. Hăy ráng lựa người muốn dâng ḿnh cho Chúa thật, đừng lựa người chỉ muốn “làm quan”. Sau đó là vấn đề huấn luyện, nâng đỡ và theo dơi. Như vậy sẽ
(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 28 tháng 3/2004 trang 37)