Thư Chúc Mừng

NGÀY NHẬN LĂNH TÁC VỤ LINH MỤC

 Trần Duy Nhiên

 

Kính gửi cha:

Phêrô Trần Văn Minh  

Giuse Trần Văn Trung

Phêrô Nguyễn Công Tuấn,

 
Thưa cha,

 

Được tin cha sắp sửa được nhận chức thánh, con viết thư này như một lời chúc mừng, với hy vọng rằng ḿnh là người đầu tiên chúc mừng cha trên giấy trắng mực đen.

 

Dù gửi thư này đến ba cha, nhưng con vẫn viết ‘thưa cha’ để nói chuyện với từng cha một. Có lẽ phản ứng đầu tiên của cha là ‘chột dạ’ khi nghe con gọi cha là ‘cha’ và xưng là ‘con’, v́ con nghĩ rằng hôm nay và sau này cha không bao giờ tự xưng là ‘cha’ đối với một người mà cha từng gọi là ‘sư phụ’. Tuy nhiên, con viết lên với tiếng xưng hô này, v́ hai lư do:

 

1. Giáo dân chúng con luôn kính trọng chức thánh mà Giáo Hội trao phó cho cha. Và dù muốn dù không, cha đă và phải trở nên ‘người cha’, nghĩa là người sinh hạ và nuôi dưỡng những người con trong Thần Khí.

 

2. Mai này, mọi người sẽ gọi cha là ‘cha’ - thậm chí cả các bậc sinh thành cha - và dần dần cha thấy rằng ḿnh đương nhiên là ‘cha’ mọi người, không có ǵ phải bàn căi cả; v́ thế con muốn ngay từ bây giờ cha hăy ‘làm cha’ trong sự khiêm tốn của một người ‘làm cha’ ngay cả ‘thầy’ ḿnh.

 

Lá thư chúc mừng này sẽ được viết dưới dạng một bài suy niệm. Cha đă chọn một châm ngôn và hẳn cha đă dành nhiều năm tháng để suy nghĩ và sống lời tâm niệm của ḿnh; tuy nhiên, theo lời đề nghị của cha Tuấn, và trong tinh thần hiệp thông, con muốn cùng suy niệm những đoạn ấy với cha trong lúc này, là lúc cha sắp bước lên bàn thánh.

 

Cha Minh đă Thần Khí Chúa ngự trên tôi, v́ Chúa đă xức dầu tấn phong cho tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn .” Sau đoạn này, Chúa Giêsu đă công bố: “Hôm nay ứng nghiệm lời Kinh Thánh quư vị vừa nghe ” (Lc 4, 21).

 

Chưa bao giờ trong đời cha mà lời này đúng cho bằng ngày cha sấp ḿnh trước bàn thánh để chuẩn bị nhận ‘dầu tấn phong’ của Thần Khí Chúa, qua Giáo Hội, từ bàn tay của Đức Giám Mục GP Xuân Lộc. Lời loan báo của Isaia đă trở thành hiện thực nơi Chúa Kitô, và 2000 năm sau, trở thành hiện thực trong con người của cha, để từ đấy cha có quyền và bổn phận phải nói một cách khiêm nhường nhưng xác tín rằng: “tôi là một ALTER CHRISTUS”. Cha sẽ nói với tất cả hiên ngang, với ḷng cảm tạ tri ân nhưng cũng với cái nh́n quyết liệt của Chúa Kitô khi hướng tới ngày mai; không phải hướng đến cái phù du của những tiếng hoan hô khi bước vào Giêrusalem (như trong ngày lễ phong chức) mà đến con đường thập giá, nơi mà chính những bạn hữu thân thiết nhất của ḿnh đều bỏ rơi, nơi mà người Mẹ của ḿnh (giờ đây được kết tinh thành Giáo Hội) chỉ bất lực đứng nh́n người con quằn quại chết trên thập tự, v́ mang cái tội quá lớn ấy là yêu thương vô vị lợi trong một thế giới mà mọi người chỉ nghĩ đến quyền lợi.

 

Vâng, từ nhiều năm qua cha đă tập sự đến với người nghèo hèn, nghèo hèn trong vật chất và nghèo hèn trong niềm tin, để công bố một năm hồng ân của Chúa’ , một năm hồng ân mà nhiều người khó ḷng chấp nhận; đó là chưa kể đến những khó khăn chủ quan và khách quan khiến lời công bố ấy bị ḱm kẹp, méo mó, chói tai. Mai này là linh mục, cha c̣n phải lắng nghe bao nhiêu lở loét trong tâm hồn con người đổ lên cha trong ṭa cáo giải, để rồi như Chúa Kitô, cha phải câm lặng mang lấy thương tích của dân Chúa trong mọi ngơ ngách của tâm tư ḿnh. Mai này, với tư cách một Alter Christus, cha sẽ cầm lấy tấm bánh và chén rượu mà phán: ‘Này là Ḿnh Ta, anh em hăy cầm lấy mà ăn... Này là Máu Ta, anh em hăy cầm lấy mà uống ...’, để rồi cha sẽ bị mọi người - tín hữu cũng như không tín hữu - nghiền nát cha ra hoặc để biến cha thành sự sống, hoặc để phỉ nhổ cha như một ‘thằng khờ’. Chính v́ thế mà đối với ngày trọng đại này, cha không gọi đó là ngày lănh ‘chức’ thánh hay ‘chức’ linh mục mà chỉ là ngày nhận ‘tác vụ’ linh mục, một nhiệm vụ tác sinh, một nhiệm vụ tác tạo, tác tạo người khác và tác tạo bản thân ḿnh trong Thần Khí Chúa Kitô. Cha là một nhà thơ, và bài thơ cao vút nhất hẳn là bài thơ làm bằng trọn cuộc đời ḿnh: một bài thơ hồng, v́ nó được kết tinh bằng màu trắng của tinh thần tận hiến trộn lẫn với màu đỏ của ḍng máu hy sinh.

 

Nhưng trong mọi t́nh huống ấy, cha sẽ dâng lời cảm tạ, như tâm t́nh của cha Trung, khi chọn phương ngôn là Thánh Vịnh 22 (23), câu 6: Ḷng nhân hậu và t́nh thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên ”. Dĩ nhiên cha phấn khởi không chỉ v́: ‘Chúa dọn sẵn cho tôi bữa tiệc ngay trước mặt quân thù... ly rượu tôi đầy tràn chan chứa’ (Tv 22, 5) hiểu theo nghĩa là tiệc và rượu ân sủng, nhưng phấn khởi v́ chức thánh này cho thấy rằng Chúa Kitô, đấng mục tử quan pḥng, đă chăn dắt cha và cha chẳng thiếu thốn chi . (Tv 22, 1). Con không muốn nói rằng cha đón nhận ‘chức thánh’ như một ‘phần thưởng’ cho bao năm kiên tŕ của ḿnh. Chức thánh đến với cha không phải là ‘phần thưởng’ v́ chưa bao giờ cha nghĩ đến phần thưởng trong cuộc sống tận hiến của ḿnh. Chức thánh đến với cha không phải để củng cố niềm tin vào sự quan pḥng của Chúa, v́ cha vẫn tin tưởng, tin tưởng một cách ngoan cố, tin tưởng ngay khi cha ngỡ rằng ḿnh nghi ngờ. Chức thánh đến với cha như một bằng chứng t́nh yêu đáp lại t́nh yêu; nhưng đồng thời như một ‘bài sai’ lên đường, một con đường thật xán lạn nhưng cũng thật bi đát, v́ kể từ nay cha vừa là kẻ được Chúa Kitô chăn dắt, vừa là kẻ chăn dắt cùng với Chúa Kitô. Dần dần cha hiểu rằng khi Chúa chăn dắt cha để cha ‘không thiếu thốn chi’ th́ chính Người lại thiếu thốn mọi sự: thiếu thốn sự thông cảm ngay từ cha mẹ họ hàng ḿnh, thiếu thốn sức mạnh tinh thần đến độ phải thiết tha nguyện cầu: xin cất khỏi con chén đắng này ; thậm chí thiếu cả sự nâng đỡ của ân sủng Thiên Chúa: Lạy Cha sao Cha nỡ bỏ con! Và ngày nào cha không thấy ḿnh thiếu thốn th́ ngày ấy những ‘con chiên’ mà cha chăn dắt sẽ chưa thể nói được như cha “trên đồng cỏ xanh tươi, Người dẫn tôi đi ” mà trái lại họ có thể nói rằng ‘vị linh mục này chẳng dẫn tôi đi đâu cả’ hoặc ‘cha dẫn tôi đến những đồng cỏ khô cằn’. Vâng, tương lai cha xán lạn, v́ sẽ bước đi trên con đường của Chúa Kitô, và không có vinh dự nào lớn hơn vinh dự đó, nhưng đồng thời trên con đường thập giá ấy, cha cũng sẽ cô đơn biết chừng nào. Và chỉ cần một ngày cha quên đi một vế (vinh dự và cô đơn), th́ Chúa Kitô sẽ thét lên ‘Ta khát’ thêm một ngày.

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 28 tháng 3/2004 trang 34)

 

Trở lại Trang Nhà: