NĂO TRẠNG, TÂM TRẠNG ĐÔNG VÀ TÂY
Trần Duy Nhiên
(tiếp theo số 27)
Thử minh họa bằng một biểu hiện của lối sống xă hội này: Tây phương sống bằng lư , nên đời sống dựa theo luật : Quyền lợi và nghĩa vụ. “Tôi chu toàn nghĩa vụ, tôi phải có quyền lợi”. Khi có xung đột, th́ không t́nh không nghĩa ǵ cả, chỉ có lư. Ra ṭa! Và ṭa xử thế nào là chấp hành thế ấy chứ ‘không giỡn mặt với pháp luật’. V́ quan niệm rằng quyền lợi phải cân xứng với nghĩa vụ, nên tương quan xă hội có vẻ vô tâm và vô t́nh. “Cha mẹ tôi đă đóng hưu liễm suốt đời, tôi đă đóng thuế công dân, th́ cha mẹ tôi có xă hội lo, có an sinh xă hội, có bảo hiểm xă hội, không việc ǵ đến tôi cả”.
Người Việt Nam hẳn sẽ sửng sốt khi biết rằng đợt nóng trong tháng 08 vừa qua ở Pháp đă lấy đi mạng sống của hơn 15 ngàn người mà trong số đó rất nhiều cụ cao niên không có một thân nhân nào ở bên cạnh vào những giờ phút cuối đời.
Ngày 31/8 trên kênh TF1, chương tŕnh ‘từ 7 đến 8 giờ’ chiếu lại h́nh ảnh một quan tài chứa đựng xác đang rữa của một cụ bà 90 tuổi, chết trong căn hộ ḿnh cách đó ba tuần mà không ai biết tới. Bà chết ngày 11/8. Gia đ́nh bà đến nhận diện thi hài, rồi ra đi nghỉ hè.
Ở Việt Nam th́ không bao giờ có chuyện như thế xảy ra. Con cái nghe cha mẹ ḿnh bệnh nặng th́ chạy ngược chạy xuôi; chẳng may song thân qua đời, th́ dù chuyện ǵ cũng phải gác lại để trở về mà thọ tang. Nếu một người nằm xuống mà không có ai th́ láng giềng sẽ lo lắng chu đáo. Và ngay trong một tổ chức Nhà Nước mà chính sách rất rơ ràng đối với người nghèo, mà luật lệ bảo hiểm minh bạch, th́ người Việt Nam vẫn thấy những thân nhân ḿnh là mối bảo hiểm tốt nhấ Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ : Con đau th́ cha mẹ lo, không nổi th́ anh chị em lo, không nổi nữa th́ chú bác cô d́ anh chị em họ lo... và điều đó dường như là điều đương nhiên.
Thế nhưng cái hạn chế của nếp sống trọng t́nh này, ấy là trong một xă hội có tổ chức nhưng các luật lệ và qui ước th́ lại được giải thích một cách mù mờ. Một công dân có quyền ǵ từ Sở Lao Động Thương Binh và Xă Hội? từ Cơ quan bảo hiểm? Không ai mất th́ giờ để nói tới quyền lợi, chỉ biết rằng nghĩa vụ của ḿnh xong th́ thôi. Đa số người Việt Nam hiện nay muốn đ̣i hỏi quyền lợi của ḿnh ‘theo luật định’ th́ vẫn mang tâm trạng của ‘con kiến đi kiện củ khoai’.
Kết luận: Khi nói về năo trạng và tâm trạng giữa Đông và Tây, tôi vạch một lằn ranh rơ ràng và chia ra hai vế tách biệt. Một cách nào đó, tôi đă tŕnh bày theo ‘các nguyên lư của lư trí’ với các hạn chế của chúng. Tuy nhiên trong thực tế sinh động, không thể nào có một lằn ranh dứt khoát như vậy, và nếu nh́n theo triết lư âm dương th́ trong Tây vẫn có Đông, và trong Đông đă có Tây... Tuy nhiên mỗi người, mỗi cộng đồng đi từ năo trạng này đến cực điểm rồi lại sang năo trạng kia trong một thời gian và ở một giai đoạn khác nhau.
Thí ít ta có thể xem xét ở hai b́nh diện. Một mặt, những yếu tố đông tây không nằm trong một ranh giới cụ thể của một quốc gia. Ví dụ, ở Trung Hoa, miền bắc là lạnh và du mục th́ thiên về năo trạng tây c̣n miền nam là nóng và nông nghiệp th́ thiên về năo trạng đông. Do đó ta thấy xuất hiện từ miền Bắc một Khổng Tử suy tư rất chặt chẽ và cho ra đời một hệ thống cai trị rất Tây Phương, với tam cương, ngũ thường, trọng nam khinh nữ ; trong khi đó ở miền Nam lại có Lăo Tử, với lối tư duy rất Đông Phương trong Đạo Đức Kinh, hướng con người bước ra khỏi ṿng cương tỏa của mọi tổ chức xă hội bất b́nh đẳng.
Mặt khác, Phương Tây cũng từng có những con người trọng tĩnh , và phương đông cũng không thiếu ǵ người trọng động . Cứ nh́n lại các nhà thần bí Tây Phương như Têrêxa Avila, Gioan Thánh Giá, th́ thấy họ c̣n ‘thiền’ hơn rất nhiều người theo các tôn giáo phương đông, và nh́n Mẹ Têrêxa th́ khó ḷng mà nói một người phương tây không ‘có t́nh làng nghĩa xóm’. Ngược lại, tại một quốc gia như Nhật Bản, th́ không có một lănh vực nào, từ đạo lư đến khoa học, mà đất nước ấy không có những người ngang bằng với các tên tuổi lỗi lạc ở Phương Tây.
V́ thế, những điều tôi tŕnh bày trên đây, một cách rất nhị nguyên, cũng chỉ có mục đích soi rọi một số phạm trù mà người ta thường nghĩ đến, khi đối lập giữa đông và tây. Mục đích chỉ khiêm tốn như vậy thôi; bởi v́ trong thực tế th́ sự tách biệt không rơ mồn một như vậy. Vả lại trong chiều hướng toàn cầu hóa như hiện nay, những điều hay điều dở của hai phương dù muốn dù không cũng phải đối diện với nhau để vừa xung đột vừa bổ túc cho nhau. Tất cả những hiện tượng về chuyển nhập văn hóa (acculturation) đă và sẽ đưa đến những tổng hợp mới , do chính con người điều chỉnh theo nhu cầu của ḿnh và của xă hội ḿnh. Nhưng con người cũng có những cá tính đa diện và các mặt cá tính ấy thường xung khắc nhau. Trước sau ǵ con người (nói chung) cũng nhào nặn (façonner - réformer) lại cái xă hội của ḿnh và chính bản thân ḿnh sao cho phù hợp với cái gọi là Năo Trạng và Tâm Trạng của ḿnh để rồi tác động trở lại trên thiên nhiên và xă hội. Mà cái Năo Trạng và Tâm Trạng ấy cơ bản lại xuất phát từ nếp sống với thiên nhiên và xă hội của ḿnh. Cái ṿng luẩn quẩn này rất tự nhiên, rất biện chứng và cũng rất là người vậy.
(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 28 tháng 3/2004 trang 98)