Mùa Thống Hối: Mùa của Niềm Vui và Hi Vọng

(có phần giới thiệu tác phẩm
Chủ Nhật Hồng Giữa Mùa Tím)

Trần Việt Cường

        Đối với tôi hành tŕnh đức tin là một cuộc trở về với Thiên Chúa trong tâm t́nh thống hối. Trở về với Thiên Chúa đồng nghĩa với trở về với T́nh Thương. Nhưng tôi không trở về với T́nh Thương một lần rồi an nghỉ nhưng mỗi ngày tôi lại phải bắt đầu một lần nữa cất bước quay về. Sở dĩ như vậy là do sự yếu đuối và khả năng phản bội t́nh thương của tôi nói riêng và của con người nói chung thật đáng sợ. Ai trong chúng ta không từng thất vọng với chính ḿnh trên con đường sống đạo, đến gần Thiên Chúa trong bài học yêu thương? Nhưng điều đáng nói không phải là tội lỗi hay sự yếu đưối của tôi mà là ṿng tay yêu thương mở rộng, sẵn sàng đón chờ để tha thứ của Thiên Chúa. Thiên Chúa T́nh Thương không chỉ tha thứ tôi một lần hay nhiều lần mà luôn luôn sẵn sàng tha thứ.

 Thiên Chúa không tha thứ tôi một cách miễn cưỡng nhưng trong sự vui mừng. Ngài không e ngại đón một anh tội nhân có nhiều thành tích tái phạm và hơn nữa Ngài biết rơ sẽ lại tái phạm. Ngài mở hết kho tàng t́nh thương, tuôn ơn ào ạt xuống như tôi là con yêu và là hoàng tử. Cứ nh́n thái độ của người cha trong dụ ngôn Người Con Phung Phá trở về: Người con hoang đàng này chỉ dám xin về làm thân phận tôi tớ để khỏi chết đói bên vệ đường. Anh không ngờ cha đón chào anh như hoàng tử thắng trận trở về: đứng ngóng chờ , mang giầy dép mới, quần áo đẹp mắt, đeo nhẫn, giết dê béo,...

 

Thiên Chúa T́nh Thương cũng đón những cuộc trở về của tôi nồng hậu như vậy. Chúa Giêsu đă nói rất rơ điều này trong Tin Mừng: cả triều thần thiên quốc vui mừng v́ một người có tội ăn năn trở lại hơn là chín mươi chín người lành không cần thống hối. Th́ ra t́nh thương vô cùng nhân hậu của Chúa đă biến tôi là một tội nhân trở thành một người có giá trị, v́ tôi có thể làm cho cả triều thần thiên quốc vui mừng mở hội! T́nh yêu Thiên Chúa quả thật khôn lường, là một mầu nhiệm đẹp vô cùng mà cho đến đời đời sẽ không ai thấu hiểu.

 

Mùa Chay là Mùa trở về với t́nh thương Chúa trong vui mừng và hi vọng. Mùa Chay không phải là mùa của dồn ép, lo âu v́ những luật lệ ăn chay, kiêng thịt. Dĩ nhiên, bỏ ḿnh là điều kiện quan trọng v́ t́nh yêu đ̣i hỏi từ bỏ chính ḿnh để sống cho yêu thương. Nhưng tự căn bản, mùa Chay là mùa chuẩn bị cho Niềm Hi Vọng Phục Sinh. Và niềm vui không thể dời chuyển của Chúa Phục Sinh phải thấm nhuần mọi giây phút của Mùa Chay. Trong kỳ tĩnh tâm của Giáo Triều Rôma năm 2000 do Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận giảng thuyết, Đức Thánh Cha Giaon Phaolô II đă nói lời kết thúc tuần lễ tĩnh tâm. Trong lời kết thúc, Đức Thánh Cha nói về: “...niềm xác tín đầy an ủi dù khi tất cả sụp đổ quanh chúng ta và có lẽ cả trong nội tâm chúng ta nữa, Chúa Kitô vẫn măi măi nâng đỡ chúng ta.” Những chữ “cả trong nội tâm chúng ta nữa” của Đức Thánh Cha đă đánh động tôi rất nhiều. Đức thánh Cha không nói với thế giới hay các tín hữu. Ngài đang tâm sự với Giáo Triều Rôma, những trụ cột của Giáo Hội. Ngài cũng đang nói về chính Ngài nữa. Dù khi tất cả sụp đổ, có khi ngay trong cả nội tâm của chính Ngài hay của các vị trong Giáo Triều th́ Chúa Kitô vẫn là niềm hi vọng kiên vững không dời chuyển.

 

Chính niềm tin và hi vọng nơi Chúa Kitô mới là nền tảng vững chắc nâng đỡ Hội Thánh chứ không phải là nhân đức hay khả năng của các vị lănh đạo trong Giáo Triều. Nếu điều đó đúng đối với các vị lănh đạo trong Giáo Triều th́ lại càng đúng hơn nữa đối với chúng ta, những tín hữu b́nh thường. T́nh thương cứu độ đến từ Thiên Chúa, chứ không phải từ con người. Điều này nghe nói có vẻ hiển nhiên nhưng trên thực tế cuộc sống đạo, chân lư này nhiều khi bị quên lăng. Đây có thể là một trong những lư do khiến người Kitô hữu đă không làm chứng được cho niềm vui của Chúa Phục Sinh trong cuộc sống. Nhiều khi ta có khuynh hướng quá chú trọng đến tội lỗi hay nhân đức của ḿnh. Dường như hành tŕnh đức tin của ta chỉ quanh quẩn chung quanh ḿnh: tôi tránh tội lỗi và làm việc lành phúc đức để sau này được lên Thiên Đàng. Trung tâm điểm cuộc sống vẫn là chính ḿnh. Cuộc hành tŕnh này thật cô đơn, buồn chán và mệt mỏi biết bao. Tôn giáo trở thành như một gánh nặng làm cho cuộc đời chẳng có niềm vui. Một số tín hữu các nươc Tây Âu phản ứng lại bằng cách chối từ niềm tin tôn giáo, sống tự do buông thả để rồi rơi vào một t́nh trạng cô đơn và buồn thảm gấp bội phần.

 

Để ra khỏi t́nh trạng bế tắc này trong cuộc hành tŕnh của niềm tin, cần phải đặt Chúa Giêsu làm trung tâm điểm của cuộc sống. Lư do chính làm ta vui mừng và hi vọng là T́nh Thương Nhân Hậu Chúa. Trên căn bản này, người Kitô hữu có thể làm chứng cho niềm vui của Chúa Phục Sinh ngay khi họ c̣n mang thân phận nặng nề và yếu đuối. Khi họ vẫn c̣n là những tội nhân. Niềm vui này, Chúa Giêsu có nói đến trong Tin Mừng: “Niềm vui của các con, không ai có thể lấy đi được”. Điều kiện duy nhất để ta có thể đón nhận được niềm vui này là tâm t́nh khiêm tốn, nhận biết ḿnh đă lỗi phạm tới t́nh yêu và thật ḷng muốn trở về với Thiên Chúa. Trở về để lại bắt đầu làm môn đệ Chúa Giêsu, học tập yêu thương đến quên ḿnh như Ngài. Đây là cuộc hành tŕnh rất đẹp và sẽ kéo dài suốt cuộc đới ngưới tín hữu. Cuộc hành tŕnh dài và đ̣i hỏi kiên tŕ v́ ta phải bắt đầu lại mỗi ngày, v́ mỗi ngày ta sẽ lại vẫn lỗi phạm tới t́nh yêu. Cuộc hành tŕnh đẹp v́ có Chúa Giêsu đồng hành và là tâm điểm cuộc sống. Ngài ở đó để sẵn sàng nâng đỡ và tha thứ những lần ta thống hối trở về. Dù có những lúc trong cuộc sống ta bỏ nhà đi hoang, ḿnh đầy thương tích xấu xa, Ngài vẫn đi t́m mang ta về như người Mục Tử Nhân Lành bồng con chiên đi lạc trong tay.

 

Mùa Chay 2004, như một hành trang chuẩn bị, xin giới thiệu cuốn sách “Chủ Nhật Hồng Giữa Mùa Tím” của Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan, do Cơ Sở Hy Vọng ấn hành tại Hoa kỳ. Chủ nhật hồng là chủ nhật thứ IV Mùa Chay. Ngay chính giữa Mùa Chay lại có thể mặc lễ phục màu hồng. Tựa đề được chọn để nói lên điểm chính của nội dung cuốn sách: Niềm vui đặc nét của Kitô giáo là niềm vui bền vững v́ đặt nền trên t́nh thương diệu kỳ và siêu thường của Thiên Chúa. Chủ Nhật Hồng Giữa Mùa Tím là tác phẩm ca ngợi t́nh thương lân tuất của Chúa. T́nh thương Chúa đă đem lại niềm hi vọng lớn lao cho con người: dù con người có tội lỗi tràn đầy th́ t́nh thương và ân sủng Chúa vẫn siêu việt bội phần. Tác phẩm nói đến nhiệm vụ của người tín hữu phải làm chứng cho niềm vui của Chúa Phục Sinh trong thế giới đầy u buồn và giao động hôm nay: “Chúng ta có thể không cần kêu Tên Cực Trọng hay làm dấu thánh giá liên hồi để chứng tỏ ḿnh là Kitô hữu. Nhưng không thể không luôn luôn đánh dấu đời sống đức tin của ḿnh bằng niềm vui.”

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 28 tháng 3/2004 trang 55)

 

Trở lại Trang Nhà: