Các Đề Nghị Cụ Thể Đóng Góp Cho

CHƯƠNG TR̀NH MỤC VỤ HẬU HỘI NGỘ NIỀM TIN

Kính thưa Đức Ông Giám Đốc,    

        Sau khi con đă gửi bài Các Ư Hướng Đóng Góp cho Bản Dự Thảo về Chương Tŕnh Mục Vụ Hậu Hội Ngộ Niềm Tin cho một số giới chức và thân hữu duyệt lại cho con trước khi gửi tới Cha, con được một số thân hữu nhắn nhủ cần phải đưa ra các đề nghị đóng góp cụ thể và thực tiễn hơn. Đồng ư với những ư kiến xây dựng đó, con xin viết tiếp phần đóng góp này như là phần thứ hai của lá thư con gửi tới Cha hôm nay.

        Về CẤU TRÚC, TỔ CHỨC: Con nhận thấy Giáo Hội Công Giáo Việt Nam Hải Ngoại sinh hoạt như chia ra thành hai tầng: thượng tầng và hạ tầng. Thượng tầng được ví như ngọn cây và hạ tầng như gốc cây. Chúng ta mạnh ở thượng tầng, nghĩa là trên h́nh thức cơ cấu, tổ chức, tŕnh diễn... với những lễ lạy, quyên góp, chương tŕnh, kế hoạch, sơ đồ tổ chức... xem ra có vẻ đồ sộ, to tát, quy mô. Nhưng chúng ta lại yếu ở hạ tầng, nghĩa là thiếu liên lạc, phối hợp, đôn đốc cho các tổ chức, các chương tŕnh, các công tác đă đề ra đạt tới kết quả hữu hiệu, cụ thể và lâu dài.

        Con đề nghị, ngoài việc duy tŕ các cơ cấu, các tổ chức hiện nay, làm thế nào cần cải tiến cho ăn khớp với tinh thần và đường lối của Tin Mừng, Công Đồng Vaticanô II, cũng như phù hợp với những biển chuyển và những tiến bộ của thời đại. Con nghĩ Giáo Hội cần phát triển thêm hoặc phục hồi một số đoàn thể hoặc phong trào đáp ứng cho nhu cầu mục vụ hiện nay, thí dụ như các phong trào Thanh Sinh Công cho giới sinh viên, học sinh, Thanh Lao Công cho giới lao động, Pax Romana cho giới trí thức, Chuyên Nghiệp cho các ngành như truyền thông, văn hóa, xă hội, giáo dục, kinh doanh, dịch vụ... C̣n các Phong Trào hay Đoàn Thể hiện hành cần đi sát với tôn chỉ và mục đích của ḿnh nhiều hơn, như Liên Minh Thánh Tâm, Các Bà Mẹ Công Giáo cần đặt trọng tâm hơn vào công việc giáo dục con cái và bảo vệ hạnh phúc gia đ́nh...

        Con hiểu người Công Giáo Việt Nam tại Hải ngoại sống quá phân tán trên khắp năm châu, do đó công việc liên lạc, phối hợp theo hệ thống hàng dọc và hàng ngang như một Giáo Hội trong một địa phận hoặc trong một quốc gia, quả là một công việc gian nan và phức tạp. Tuy nhiên không v́ thế mà Giáo Hội bó tay. Con rất hoan nghênh Văn pḥng Phối Kết của Cha đang đi con đường khai thông những khó khăn và những bế tắc này, khi tung ra Bản Dự Án cho mọi tầng lớp trong Giáo Hội đóng góp ư kiến.

        Về NHÂN SỰ: Con thiết nghĩ đây là vấn đề then chốt của mọi cơ cấu, mọi tổ chức. Con nhận ra bản Dự Án đặt ra mục tiêu thật chính xác khi mong muốn mọi giới trong Giáo Hội làm thế nào sống thánh thiện và khao khát truyền giáo. Không nhằm đi tới đạt những mục tiêu này một cách rốt ráo, con thiết nghĩ mọi chương tŕnh mục vụ trong Giáo Hội chỉ c̣n mang tính chất mầu mè, hoa lá cành và tŕnh diễn.

        Trước tiên con mong muốn làm thế nào Giáo Hội khai mở được các mục vụ giúp hàng giáo phẩm sống thánh thiện, đoàn kết giữa các linh mục, và kết nạp chặt chẽ giữa ḍng và triều, sống ḥa đồng và tôn trọng giáo dân. Giáo Hội tiến triển hay thụt lùi, phần lớn tùy thuộc theo tầng lớp đầu tầu này. Đầu xuôi, đuôi lọt. Tiếp đến, con mong mỏi Giáo Hội lôi cuốn, quy tụ được đông đảo tầng lớp giáo dân tham gia các sinh hoạt đạo đức và tông đồ, bằng cách hướng dẫn họ ư thức được ơn gọi và sứ mệnh của người giáo dân trong Giáo Hội và ngoài xă hội. Làm thế nào phá tan hàng rào giai cấp gán cho ḿnh mặc cảm và vai tṛ thụ động, thừa hành, sai vâng bảo dạ, trong Giáo Hội? Vai tṛ của người giáo dân cần phải mang tính chất chủ động, hợp tác đứng bên cạnh hàng giáo phẩm mới phải.

        Về ĐÀO TẠO, HUẤN LUYỆN: Như con được biết, trước những sa ngă dồn dập của hàng giáo sĩ được giới truyền thông quốc tế khai thác, nhiều nhà thần học và tu đức hiện nay đang kêu gọi Giáo Hội duyệt xét lại vấn đề đào tạo linh mục. Đây là vấn đề của hoàn cầu rồi, chứ không riêng ǵ Giáo Hội Việt Nam. Con rất đau ḷng trước những suy đồi này. Nếu không chấn chỉnh, thay v́ truyền giáo, chúng ta lại 'phá giáo'. Ngoài vấn đề đào tạo các linh mục sống thánh thiện, hiện nay con nhận thấy thiếu nhiều linh mục chuyên môn, nhất là trong các lănh vực mục vụ hội đoàn. Con hiểu các linh mục được đào tạo một cách tổng quát để ra coi sóc các giáo xứ, tuy nhiên trong mỗi giáo xứ lại có quá nhiều hội đoàn, nhiều phong trào. Nếu các linh mục không am tường từng đoàn thể, từng phong trào, làm sao hướng dẫn được họ? Ở đây đặt ra vấn đề các linh mục cần được thúc dục tham dự các khóa tu nghiệp, hội thảo, tĩnh huấn, cũng như dám tận dụng các cán bộ giáo dân thành thạo chuyên môn cộng tác với ḿnh.

        Về phía giáo dân, con cũng nh́n thấy người giáo dân ít có cơ hội tham dự các khóa đào tạo hoặc tĩnh huấn để nâng cao chất lượng đạo đức và chuyên môn. Như vậy làm sao các cán bộ giáo dân điều hành tốt đẹp được cộng đoàn hoặc đoàn thể của ḿnh? Và như vậy người tín hữu cứ tiếp tục đi vào các con đường ṃn thủ cựu, chậm tiến và bê trễ của quá khứ.

        Con đề nghị Văn Pḥng của Cha khai mở Ban Nghiên Huấn gồm cả giáo sĩ lẫn giáo dân để soạn thảo các tài liệu, các chương tŕnh huấn luyện cho mọi giới, mọi cấp bậc. Thêm vào đó, Văn Pḥng c̣n phối hợp với các địa phương để mở ra một số trung tâm tĩnh huấn. Con thiết nghĩ Giáo Hội Việt Nam nên bớt đi một số các tổ chức bề ngoài để tập trung sức mạnh vào lănh vực thiết yếu và cần kíp này. Con cảm nhận được cả cuộc đời công khai của Chúa Giêsu đều tập trung vào công việc đào tạo và huấn luyện.

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 28 tháng 3/2004 trang 53)

 

Trở lại Trang Nhà: