Tưởng Niệm CÁC CHIẾN SĨ QUỐC GIA

 

ĐĂ HI SINH V̀ CHÍNH NGHIA DÂN TỘC

(Diễn văn ông Nguyễn Văn Chức đọc tại thánh đuờng Rosary Houston ngày  2/11/1997)

Kính thưa Quư Vị

Hôm nay khắp trên thế giới, chúng ta, người Việt  sống tỵ nạn nơi đất khách cũng như nguời Việt sống lưu đầy trên quê hương, tưởng niệm và tri ân  những chiến sĩ quốc gia đă nằm xuống trong cuộc chiến đấu chống  kẻ thù CS. Đồng thời tưởng nhớ và  xót thương những đồng bào đă chết khi đi t́m tự do.

Sử sách sẽ viết ǵ về Quân Lực VNCH, một quân lực không  thua sút bất cứ một quân lực nào trên thế giới, về  ḷng dũng cảm cũng như về khả năng chiến đấu?

Sử sách  sẽ viết ǵ về nguời lính Cộng Hoà Việt Nam, hiện thân của sự anh hùng trong máu và nước mắt của một cuộc chiến tự vệ dài hơn phần tư thế kỷ?

Và quân lực ấy đă bị phản bội, nguời lính ấy đă bị bỏ rơi. Chẳng những vậy, c̣n bị thoá mạ.

Mới tham chiến khoảng 36 tháng tại Cao Ly, Mỹ đă vội vàng thương thuyết để đưa quân đội của họ ra khỏi cuộc chiến, và đưa người lính của họ về với gia đ́nh. Và quân đội ấy được vinh danh là anh hùng., nguời lính  ấy được ca tụng là dũng cảm.

Mới chiến đấu 48 tháng tại miền Nam Việt Nam, Mỹ đă t́m đường thuơng thuyết để đưa quân đội của họ về nước, và đưa người lính của họ về với gia đ́nh. Và quân đội ấy đuợc vinh danh là anh hùng, nguời lính ấy đuợc ca tụng là dũng cảm .

Quư vị  hăy nh́n lên tấm  bảng Vị Quốc Vong Thân trước mặt quư vị. Lá cờ vàng ba sọc, bên cạnh bức ảnh cũ kỹ người chiến binh của ba binh chủng QLVNCH.  Đó là h́nh ảnh của một quân đội và một quốc gia đă chiến đấu ṛng ră 27 năm (1948-1975), trong một cuộc chiến dài nhất cũng như  dă man rợ nhất của thế kỷ 20. Chiến đấu trong cam go, chiến đấu trong thiếu thốn, chiến đấu trong nghèo khổ, nhưng chiến đấu cực kỳ dũng cảm. Để rồi cuối cùng bị phản bội, bi trói tay,  bị  trao cho quân thù, và bị thóa mạ.

Ngày 2  tháng  5. 1975, tức là 2 ngày sau khi Miền Nam VN sụp đổ, Peter Kahn--giải thưởng Pulitzer và chủ nhiệm  tờ Wall Street  Journal, tờ báo thế lực nhất của Mỹ--đă viết như sau trên tờ Wall Street Journal về Quân Lực Việt Nam  và về Miền Nam Việt Nam:

 “Miền Nam Việt Nam đă chống cự hữu hiệu trong 25 năm, và không phải luôn luôn họ được Mỹ giúp đỡ.. Tôi nghĩ rằng ít có xă hội nào  có thể chiụ đựng đuợc cuộc chiến bền bỉ như vậy [...] Quân lực VN đă chiến đấu can đảm và vững mạnh  trong một số trận đánh mà chúng ta c̣n nhớ, thí dụ trận An Lộc. Quân lực ấy đă can đảm và chiến đấu tốt trong hàng ngàn trận đánh nhỏ, và giữ hàng ngàn tiền đồn hẻo lánh tại những địa  danh rất xa lạ đối với nguời Mỹ. [...] Hàng trăm ngàn nguời cuả quân lực ấy đă tử trận, hơn nửa triệu nguời cuả quân lực ấy đă bi thương.

 

Và trong những tuần lễ chót, khi nguời Mỹ nào cũng biết là cuộc chiến đă thua rồi,  th́ vẫn c̣n có những đơn vị  của quân lực ấy tiếp  tục chiến đấu, như tại Xuân Lộc. Nhờ có sự chiến đấu ấy mà nguời Mỹ và một số người Việt đuợc Mỹ  lựa chọn đă đi thoát. Rốt cuộc quân lực ấy tài giởi hơn sự ước lượng của chúng ta .” (Phạm Kim Vinh: Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu  Của Quân Lực VNCH ).

Kính thưa Quư Vị,

Hôm nay, tại thánh đường này, chúng ta tưởng niệm và tri ân các chiến sĩ của quân lực ấy, cũng như tưởng niệm và tri ân toàn thể các chiến sĩ  Quốc Gia đă hy sinh v́ đại nghĩa dân tộc.

Và chúng ta không thể không nói đến một người.

Ngừơi đó là cố T.T. Ngô Đ́nh Diệm, vị Tư Lệnh Tối Cao đầu tiên của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, và cũng là nguời đă khai sáng ra nền Cộng Hoà Việt Nam.

Cuộc đời của con người đó, cũng như ḷng yêu nước và phẩm cách của con nguời đó, đáng cho chúng ta--đặc biệt thế hệ trẻ VN hôm nay--suy nghĩ và noi gương,

Tháng 6 năm 1954, sau cuộc thất trận của Pháp tại Điện Biên Phủ, vận mệnh miền Nam VN như ngọn đèn dầu truớc gió. Ḷng nguời ly tán, đất nuớc chia đôi. Hàng ngũ chính khách Việt Nam kẻ th́ bỏ đi, kẻ th́ ở lại nước ngoài. Hàng ngũ chánh đảng Việt Nam, th́ không ai muốn đứng ra gánh vác. Bởi v́: không ai dám nghĩ rằng miền Nam VN sẽ tồn tại quá hai năm. Hầu hết đều nghĩ rằng CSVN sẽ thắng trong “cuộc bầu cử thống nhất đất nước” năm 1956. Theo giới quan sát viên Tây Phương, th́ Miền Nam VN lúc đó ví như con tầu đang ch́m dần xuống đáy biển; trong bối cảnh ấy, chỉ có kẻ khùng điên mới đứng ra gánh vác để chuốc  lấy thảm bại.

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 26 tháng 12/2003 trang 30)

Trở lại Trang Nhà: