TIN HAY KHÔNG TIN?

Trang Tử nằm mơ, thấy ḿnh hoá thành bướm bay lượn giữa các bông hoa, ngắm nh́n và hút mật ngọt thoả thích. Chợt ông tỉnh giấc, bồi hồi xao xuyến, tiếc nhớ cảm xúc êm đẹp làm thânbướm bay lượn giữa vườn hoa và băn khoăn tự hỏi : “Không biết ḿnh đă mơ hoá thành bướm hay là bướm đang mơ hoá thành người đây” ?

Con người suốt đời bị bao vây bởi muôn ngh́n câu hỏi. Một em bé chập chững th́ luôn miệng với những câu thắc mắc ‘cái ǵ?’, ‘tại sao’?… : ‘Mẹ ơi cái ǵ vậy?’, ‘Sao ḿnh chạy là mặt trăng cũng chạy theo?’ v.v…

Lớn thêm một chút, một thiếu niên thường tự đặt cho ḿnh những câu hỏi về vạn vật, và về cả chính ḿnh : ‘tôi từ đâu đến và sẽ đi về đâu?’ ‘tôi sinh ra đời để làm ǵ?’, ‘sống là ǵ, và chết là ǵ?’ … Đó là những câu hỏi thật quan trọng mà không phải ai cũng có thể trả lời cách suôn sẻ. Trong thánh đường kính thánh Phaolô tại Luân đôn có mộ chí của nhiều người Anh nổi tiếng; trên một tảng đá hoa người ta thấy có ghi một ḍng chữ La tinh : “Dubius vixi, incertus morior, quo eam nescio” – “Tôi đă sống hoài nghi, nay tôi chết bất định, đi về đâu tôi cũng không biết ”. Một nhà thông thái thông biết nhiều việc, mà không trả lời được những câu hỏi quan trọng đó th́ có ích ǵ? V́ con người chỉ bắt đầu trưởng thành, bắt đầu nên người, bắt đầu có hạnh phúc khi bắt đầu xác định được ḿnh là ai, ḿnh từ đâu đến và sẽ đi về đâu. Đó là những câu hỏi ngắn gọn nhưng cũng là những mầu nhiệm mà chỉ với lư trí con người không thể trả lời cho thấu đáo được, và suốt đời người là một hành tŕnh dài để xác định ḿnh là ai, và đâu là chỗ của ḿnh trong thế giới này.

Khoa học thường là nơi người ta nghĩ đến trước tiên khi muốn t́m câu trả lời cho nhiều vấn nạn trong cuộc sống. Khoa học ngày nay phát triển rất nhanh, đă có nhiều giả thuyết trả lời cho rất nhiều vấn nạn, ngay cả những vấn nạn rất gần với thân phận con người, như giả thuyết về sự h́nh thành vũ trụ (Thuyết Big Bang), giả thuyết về nguồn gốc con người (Thuyết Tiến hoá). Đó là những giả thuyết có giá trị, nhưng chỉ có giá trị về phương diện khoa học : dựa trên những dữ liệu đo lường được mà khám phá ra những qui luật của vạn vật, của vũ trụ và của sự sống. Nhưng sẽ thật lầm lạc khi lắng nghe khoa học nói về thân phận con người, và dựa vào khoa học mà trả lời cho câu hỏi ‘tôi là ai?’. Nơi con người có một điều ǵ đó trổi vượt lên trên mọi yếu tố làm nền tảng cho những dữ liệu khoa học : Đời sống con người không thể được giải thích chỉ bằng những tác động vật lư, những qui luật sinh học, … V́ những yếu tố đó chẳng có ư nghĩa ǵ khi dùng để đánh giá tinh thần trách nhiệm, lương tri, lương tâm, t́nh yêu, sự hy sinh, v.v…

Hăy xem một trái chanh! Chanh th́ chua, nhưng chua như thế nào? Như giấm, hay như trái cóc, quả khế? Dù có trưng ra đầy đủ và chính xác thành phần hoá học, tính chất vật lư, h́nh ảnh cắt lớp của trái chanh, … th́ cũng không thể giải thích được chanh chua làm sao. Rất khó mà lại rất dễ! Chỉ cần nếm! Một việc rất đơn giản nhưng không thể thay thế để biết được trái chanh chua như thế nào. Khoa học cũng không thể làm được ǵ hơn trước những vấn nạn về t́nh yêu, về lẽ sống, … Câu trả lời của khoa học sẽ có giá trị rất lớn khi nh́n vào con người trong từng khía cạnh, hoặc sinh học, hoặc hoá học, hay vật lư, … kể cả trong tâm lư học, nhưng khoa học không đủ khả năng trả lời cho những vấn nạn căn bản của thân phận làm người, những vấn nạn về lương tri, lương tâm, t́nh yêu và nhất là về ư nghĩa sau cùng của một đời người.

Nếu ngày nào khoa học trả lời được tại sao tôi yêu, ngày đó cuộc sống con người sẽ sụp đổ toàn diện : t́nh yêu lúc đó chỉ c̣n là đáp số của một bài toán; cũng thế, tội lỗi chỉ là kết quả sự tương tác giữa nhiều qui luật khác nhau. Như thế, c̣n đâu là tự do của con người? Và làm sao có thể lên án một người về những hành vi đă được lập tŕnh sẵn trong họ!

Khoa học và kỹ thuật là những tài nguyên quí báu, nhưng tự chúng không thể biểu thị ư nghĩa của cuộc đời …” (GLCG 2293). Do đó, một khoa học gia chân chính sẽ không nhân danh khoa học mà nói về thân phận con người, về ư nghĩa sau cùng của đời người, hay nếu có, th́ chỉ là một sự đánh cuộc như ông Trịnh Xuân Thuận, giáo sư thiên văn học của đạo học Virginia, Hoa kỳ, đă phát biểu trong tác phẩm nổi tiếng “La mélodie secrète” : “Vũ trụ hiện đại… đă đề cập tới những đề tài mà từ lâu là độc quyền của tôn giáo và soi sáng những vấn đề đó bằng một ánh sáng mới. Các nhà vũ trụ học và thiên văn học cuối cùng đă đối mặt với các nhà thần học …

Chúng ta sẽ có thái độ nào đây? Đối mặt với vấn đề lưỡng nan này, con người của khoa học, mặc dù kiến thức đầy ḿnh, vẫn cảm thấy thiếu thốn và chưa được trang bị như người láng giềng của ḿnh. Khoa học sẽ chẳng có ích lợi ǵ khi nói về đức tin. Nhà khoa học cần phải đo lường mọi sự mạo hiểm và nhảy xuống nước. Anh ta cần phải đánh cuộc, như Pascal. Về phần ḿnh, tôi sẵn sàng đánh cuộc cho sự tồn tại của Đấng Tối thượng ”.[1]

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 26 tháng 12/2003 trang 59)

Trở lại Trang Nhà: