Nhân vụ «Tâm Thư giả mạo» của cha Lư

 

T̀M HIỂU SỨ MẠNG CỦA GIÁO HỘI

 

Trần Ngọc Báu

(tiếp theo)

  Sau phần nhận xét, Lm Nguyễn Văn Lư tha thiết kêu gọi :

 1.- « Hỡi những người cộng sản Việt Nam, hăy công bằng chia sẻ trách nhiệm phục vụ Tổ quốc cho người khác, bằng cách hủy bỏ Điều 4 trong Hiến Pháp nước Cộng Ḥa XHCNVN hiện nay ; bằng cách tạo điều kiện thuận lợi cho mọi người Việt hải ngoại (…) trở về xây dựng Đất Nước, để mọi người (dân Việt) có thể chia sẻ sự nghiệp xây dựng Tổ quốc bằng các cuộc bầu cử công bằng, tự do, dân chủ trong sự giám sát của các Tổ chức Quốc tế. »

 2.- « Mọi công dân Việt Nam trong nước (…) hăy hiến dâng tài đức của ḿnh cho Tổ quốc, Dân tộc, bằng cách thành lập các Tổ chức dân chủ công khai.»

 3.- « Mọi người Việt hải ngoại hăy đem hết đức hạnh và tài sức của ḿnh trở về xây dựng Đất nước. »

 4.- « Mọi thành phần trong đại gia đ́nh dân tộc không thù hận nhau, trả đũa nhau, lên án nhau về quá khứ. Trái lại, mọi người hăy quên đi những dĩ văng quá đau buồn của Đất Nước, cùng nhau nh́n vào hiện tại và tương lai của Tổ quốc mà hàn gắn, sửa đổi những ǵ chưa đúng, quyết tâm vượt mọi khó khăn để xây dựng những điều tốt đẹp nhất cho Tổ quốc giống ṇi, đi kịp với các nước văn minh tiến bộ khác. »

 Đọc lại Lời Kêu Gọi số 7, người công giáo VN thấy ǵ nơi vị linh mục này, nếu không phải là một người đă hiểu thâm thúy và mong muốn thi hành đường lối mục vụ của Hội Đồng Giám Mục VN là « Sống Phúc Am giữa ḷng dân tộc », noi gương đức Kitô để tha thứ, xóa bỏ hận thù; giúp hàn gắn những vết thương lở loét của dân tộc ; thành khẩn yêu cầu người anh em cộng sản từ bỏ đường lối chuyên chính và toàn trị để tạo điều kiện cho sự thông cảm, đoàn kết toàn dân; cố gắng cùng với đồng bào « phúc âm hóa » nếp sống dân sự và xă hội VN ; thực hiện tự do, dân chủ, công b́nh, bác ái, thịnh vượng cho đất nước dân tộc. Hơn nữa, người linh mục này hiểu rơ sứ mạng của Giáo Hội là đem T́nh Thương của Chúa đến cho mọi người Việt Nam, trong đó đương nhiên gồm có người anh em cộng sản, để mọi người dân Việt đều có cơ may được Ơn cứu rỗi. Dĩ nhiên, đường hướng mục vụ của Hội Đồng Giám Mục phù hợp với tinh thần Phúc Âm và sứ mạng của Giáo Hội thể hiện sự « điên rồ » của thập giá, v́ thế nó không dễ dàng được mọi người và mọi phe phái Việt Nam chấp nhận, kể cả người công giáo. Nhưng nó nói lên lập trường sống cơ bản của người linh mục Nguyễn Văn Lư rất cam đảm và khả kính này.

 Linh mục Nguyễn Văn Lư luôn chủ trương hành xử bất bạo động (như Thầy Chí Thánh của ḿnh) để đ̣i hỏi chính đáng và đấu tranh ôn ḥa cho tự do tôn giáo, tự do làm người công dân, và tự do dân chủ cho Đất Nước, theo tinh thần Lời Kêu Gọi số 7 nói trên, và lấy mạng sống của ḿnh ra chứng minh cho ḷng thành của ḿnh. Hành xử bất bạo động , nhưng triệt để và không khoan nhượng . Chính v́ thế, ngài đă dấn thêm một bước vào lănh vực « đấu tranh chính trị » quyết liệt với bạo quyền. Giờ đây, người tù lương tâm Nguyễn Văn Lư vẫn tiếp tục làm tiếng chuông cảnh tỉnh mọi người phải dấn thân tranh đấu, cho dù danh ngài đang bị người ta bôi bác một cách đốn hèn.

 

 SỨ MẠNG DẤN THÂN VÀO TRẦN THẾ CỦA GIÁO HỘI

  Ai bảo người công giáo không được làm chính trị ? Nếu không làm chính trị, th́ người tín hữu kitô làm sao dấn thân trọn vẹn vào trần thế đang khi mọi cái thuộc trần thế đều liên quan đến chính trị cả? Từ cái ăn cái mặc, cái đi cái đứng, cách giao tiếp xă hội, tất cả những sinh hoạt gia đ́nh, xă hội, kinh tế, văn hóa, tôn giáo đều có liên quan đến chính trị hết. Con người sinh ra là con người chính trị, nghĩa là được sống hợp quần thành xă hội có tổ chức và có lănh đạo, và có nghĩa vụ tham gia vào mọi sinh hoạt thực hiện công ích. Người ta thường gọi sự tham gia vào những sinh hoạt công dân b́nh thường này là làm « chính trị công dân ». Hẳn nhiên, người công giáo có trách nhiệm phải làm chính trị công dân một cách hoàn hảo, trọn vẹn. Hơn nữa, tổ chức thế quyền căn cứ vào quyền lực nhà nước và quyền lực đảng phái để thực hiện công ích, nên người công giáo cũng có trách nhiệm tham gia chính trị đảng phái hay tham gia chính quyền , nếu xét thấy có khả năng dấn thân vào trần thế theo cách ấy.

 Nên ghi nhận thêm điều này là trong những t́nh huống bị áp bức, người dân có cách làm chính trị công dân theo lối đấu tranh, gọi là « đấu tranh chính trị ». V́ chỉ bằng đường lối đấu tranh chính trị, th́ lúc bấy giờ mới có cơ may đạt được những mục tiêu nhắm tới công ích thôi. Linh mục Nguyễn Văn Lư, do sự thúc bách của lương tâm làm người và làm người linh mục, đă bắt đầu đấu tranh cho quyền lợi đất đai chính đáng của xóm đạo ḿnh. Rồi v́ bị bức xúc trước sức đàn áp ngoan cố và thô bạo của nhà cầm quyền, ngài phát động rộng ra  thành một cuộc đấu tranh cho « tự do tôn giáo ». Vô t́nh, ngài trở thành một biểu tượng cho lớp người có khả năng làm chính trị công dân theo kiểu đấu tranh chính trị trực diện với bạo quyền. Đó là thứ đấu tranh chính trị có tính quần chúng, có sự hậu thuẫn và tham gia của quần chúng, có phương pháp vận động và huy động quần chúng theo một định hướng hay mục tiêu rơ rệt, có thủ thuật gây thế lực liên hợp với các thế lực đồng minh có sẵn, và tựu trung là tạo được cái thế làm áp lực  --hay một thứ quyền lực đối kháng-- chống lại quyền lực áp bức. Dĩ nhiên, lối đấu tranh chính trị này có thể có những hệ lụy tai hại cho bản thân và cho những người liên hệ, nhưng đó là cái giá phải trả cho sự chọn lựa tự do của mỗi người.

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 26 tháng 12/2003 trang 37)

Trở lại Trang Nhà: