SINH HOẠT VĂN HÓA SÁCH BÁO

Đọc “NHỮNG LỜI GIẢNG DẠY CỦA CHÚA GIÊSU”

Tác giả: Tiến Sĩ Trần Thái Đỉnh
Người đọc: Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Ích
(Từ số 21 tháng 7 năm 03)

Chương III - Chúa Giêsu và Luật Môse

(tiếp theo số 25)

 Có lẽ chương 3, là một chương quan trọng có tính tiêu biểu. Ở chương này, tác giả đă cho thấy tính cách mạng cuả những lời giảng dạy cuả Chúa khi được so sánh với đạo Do Thái mà căn bản là Luật Môsê.

 

Dù Chuá có xác nhận không đến để thay đổi Luật Môsê mà là để hoàn thiện nó, (trang 86) :

 

“Anh em đừng tưỏng Thầy đến để băi bỏ Luật .. ..” (Mt 5, 17-200).

 

Nhưng sự hoàn thiện này thực sự là một cuộc cách mạng nó buộc người tín hữu phải dứt khoát đoạn tuyệt  với lối hành đạo hoàn toàn h́nh thức, chỉ biết nhắm mắt tuân theo những luật lệ phần lớn do những người lănh đạo Do thái giáo mà sách gọi là nhóm Biệt phái và Luật sĩ  thêm bớt vào Luật Môsê nhằm thủ lợi cho chính họ.  Tuy rằng, (trang 99): “Chúa không đ̣i hỏi ta một điều bất khả .. .“, nhưng có thể nói rằng Chúa đă đ̣i hỏi ở các môn đệ của Ngài một sự lột xác, (trang 87) : “... Thầy bảo cho anh em biết nếu anh em không công chính hơn các luật sĩ và các người Biệt  Phái...” (Mt 5, 17-20).

 

Các địch thủ của Chúa đă đă sớm nhận ra thái độ của Chúa đối với Luật Môsê và truyền thống Do Thái giáo, nên những đụng độ bắt đầu xảy ra. Những đụng độ này hầu hết xoay quanh vấn đề nghỉ việc ngày Sabát, rửa tay trước khi ăn, thái độ đối với những ngựi bị khuyết tật bẩm sinh, thái độ đối với những người mà xă hội Do Thái thời đó cho là tội lỗi, (trang 100).

 

Có lẽ những đụng độ về ngày Sabát là nghiêm trọng hơn cả, trang (100): “Ngày Sabát được coi là một định chế chủ yếu cuả Do Thái giáo, cũng quan trọng bằng phép cắt b́ .. .. Các Phúc Am dă thuật lại rất nhiều lần các cuộc tranh luận giữa Chúa và các chức sắc Do Thái giáo. Các cuộc tranh luận này đă ngày càng trở nên gay gắt, và sau cùng đă đẩy các nhà lănh đạo Do Thái giáo tới chỗ t́m cách giết Chúa Giêsu”. Dân Do Thái coi ngày Sabát là ngày cuả Thiên Chúa, ngày lễ cuối tuần để mọi người nghỉ ngơi và cầu nguyện v́ sách sáng thế đă ghi rằng Chúa tạo thành trời đất trong sáu ngày, và ngày thứ bảy Ngài nghỉ ngơi. Từ một định chế rất đơn sơ lành thánh, luật nghỉ ngày Sabát đă trở thành một mớ cấm kị rất phức tạp và nghiêm khắc, nhất là từ thế kỷ thứ hai trưóc Công nguyên. Hầu như không ai được làm ǵ có tính cách lao động thể xác. Đến đi bộ cũng không được quá một đoạn đường chừng một kilômét, gọi là đoạn đường Sabát, nói ǵ đến chuyện chữa bệnh cho người đau yếu,  giúp đỡ cho người bị nạn. Khi bị những người Biệt Phái, luật sĩ  bắt bẻ, Chúa thường viện dẫn sách Thánh để cho thấy điều họ bắt bẻ là sai, làm cho họ phải cứng họng. Chúa c̣n dạy cho họ biết rằng (trang 101) :

 

Ngày Sabát được tạo nên cho con người, chớ không phải con người được tạo nên cho ngày Sabát ”, Quan trọng hơn nữa là Chúa đă nói với họ: “Mà tôi nói cho mấy ông biết đây c̣n lớn hớn Đền Thờ nữa. Nếu mấy ông hiểu được ư nghĩa của câu ‘Ta muốn ḷng thương xót chớ không muốn hy lễ’, chắc mấy ông đă chẳng lên án những người vô tội. Bởi v́ Con Người là chủ ngày Sabát.” (Mt 12, trang 1-8 ).

 

Những lời nói này chắc đă làm cho họ nghĩ rằng Chúa đă phạm thượng và họ hẳn đă “báo cáo” lên cấp trên ở Giêrusalem. Ở đó đă cử người xuống “điều tra” sự việc. Họ đă đến và đă đụng độ với Chúa về tập quán rửa tay, (trang 102) :

 

“Đến từ Giêrusalem, môt nhóm Biệt Phái và luật sĩ tới gập Ngài va hỏi rằng: ‘Tại sao các môn đệ của ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, v́ họ không rửa tay trước khi dùng bữa’. Ngài trả lời họ rằng: ‘C̣n các ông, tại sao các ông lại vi phạm giới răn của Thiên Chúa v́ truyền thống của ḿnh? Quả vậy, Thiên Chúa dạy rằng: ‘Ngươi hăy tôn kính cha mẹ’và ‘ kẻ nào nguyền rủa cha mẹ sẽ phải tử h́nh’. C̣n các ông, các ông lại bảo: ‘Ai nói với cha mẹ ḿnh rằng những ǵ con có để phụng dưỡng cha mẹ, con đă dâng cúng cho Thiên Chúa hết rồi, th́ người ngựi đó khỏi phải tôn kính cha mẹ’Và như vậy, các ông đă nhân danh truyền thống của ḿnh để hủy bỏ lời Thiên Chúa. Hỡi những kẻ đạo đức giả, ngôn sứ Isaia đă nói rất đúng về các ngươi rằng: ‘Dân này tôn kính ta ngoài môi, c̣n ḷng chúng th́ rất xa Ta. Chúng tôn thờ Ta cũng vô ích, v́ giáo lư chúng giảng dạy toàn là những luật lệ cuả ngựi phàm’ (Mt 15, 1-9 ). “ Tác giả ghi nhận, (trang 104) : “Cuộc đụng độ này là một trong những cuộc đụng độ nghiêm trọng nhất trong cuốn Phúc Âm...” Chưa hết, sau đó Chúa c̣n nói với dân chúng:

 

“Anh em hăy nghe và hiểu cho tường: Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái xuất từ miệng là cái làm cho con người ô uế...” (Mt 15, 12-20).

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 26 tháng 12/2003 trang 109)

Trở lại Trang Nhà: