Thơ Gió Chướng
GƯƠNG QUÊN MÌNH
Cuồng Phong
(Linh mục Song Un người Căm-bốt từ bỏ cuộc sống tiện nghi tại Canada, trở về quê hương phục vụ những người mắc bệnh AIDS bị gia đình xua đuổi)
Cha đang sống những ngày êm ả
Dù tạm cư đất lạ quê người
Cuộc đời được tí thảnh thơi
Chăm lo thờ Chúa, giúp người đồng hương
Phần vật chất trăm đường đầy đủ
Phần tinh thần sao cứ băn khoăn
Thương quê xa tít mù tăm
Thương dân bệnh tật, nhọc nhằn mưu sinh.
Cha không nỡ một mình hưởng thụ
Bèn quyết tâm từ bỏ nơi này
Giã từ tuyết trắng, heo may
Trở về quê cũ xắn tay giúp đời
Đã nhìn thấy bao người xấu số
Bị thân nhân ruồng bỏ, khinh khi
Chỉ vì mắc bệnh nan y
Lang thang chờ giấc sinh thì cô đơn.
Cha sẽ đến giữa cơn khốn khó
Đem lòng nhân gắn bó lòng đau
Đem tình thương Chúa nhiệm mầu
Để gieo rắc chốn âu sầu, ủi an.
Thấy gương sáng Cha làm, phát tủi
Có vị nào giòng dõi Rồng Tiên
Dám từ danh lợi, bạc tiền
Trở về cứu giúp dân hiền khổ đau?
Hay chỉ biết đua nhau về nước
Để nghênh ngang được rước vinh qui
Ăn tiêu vung vít rồi đi
Xem hoa cưỡi ngựa, thiết gì đến dân?
Lại có đấng về mần thương mại
Mở ô-ten khuyến mãi kiếm lời
Thấy mà phát chán mớ đời
Mười phần tu học rụng rơi chín phần!
Nói xa thôi lại nói gần
Thua anh Căm-bốt “cù lần” mà ngon.