GIÓ ĐỔI
THEO CHIỀU NÀO?
Mặc Giao
Trong DĐGD số 22, tháng 8, 2003, tôi có viết về vụ cựu đại úy Biệt Kích Nguyễn Hữu Luyện và 10 nhân sĩ khc đứng tên kiện Trung Tâm William Joiner thuộc đại học Massachusetts về vụ mời hai học giả cộng sản từ Hà Nội sang nghiên cứu về người Việt tị nạn. Nay vụ kiện có những yếu tố mới và bỗng trở nên sôi nổi, tôi xin được hầu chuyện tiếp với qúy vị về vụ này.
Màn hai của vụ kiện được ông Nguyễn Văn Lục ở Montreal, Canada, mở đầu bằng việc viết những bài đả kích ông Nguyễn Hữu Luyện và các nguyên đơn. Trung Tâm Joiner đă khiêu khích cộng đồng tị nạn rồi. Nay ông Nguyễn Văn Lục lại khiêu khích nữa. Tôi không dùng từ “khiêu khích” để kết án ai đâu. Đó chính là chữ nghiă của giáo sư Nguyễn Văn Trung, anh ruột của ông Nguyễn Văn Lục. Ông Trung đă viết trong báo Chính Luận tại Seattle và báo Thế Giới Ngày Nay số 176, tháng 11/2002, như sau: “Sự kiện 2 người từ Hà Nội sang Boston nghiên cứu vấn đề cộng đồng người Việt ở Bắc Mỹ, trong bối cảnh chính trị xă hội hiện nay ở Bắc Mỹ, đă được cảm nhận như một khiêu khích người Việt cả trong nước và ngoài nước, đặc biệt khiêu khích tối đa người Việt ở Bắc Mỹ …”. Trong bài báo này, ông Trung cho biết ông cũng đă được Trung Tâm William Joiner mời nhưng ông đă rút tên ra. Riêng ông em Nguyễn Văn Lục th́ làm khác. Bài viết mới nhất của ông, “Gió Đă Đổi Chiều”, được đăng trên nguyệt san Quốc Gia tại Montreal, Canada, số 91 tháng 10/2003 nhắm ông Nguyễn Hữu Luyện mà đánh đấm. Chỉ cần đọc lời lẽ của ông Lục, người ta đủ biết những ngón đ̣n của phía bị cáo muốn chơi phía nguyên cáo ra sao.
Trước hết, xin tóm tắt sự việc: vào năm 2000, Trung Tâm William Joiner thuộc đại học Massachusetts đă xin được một trợ cấp 250,000 Mỹ-kim của Rockefeller Foundation để mở một cuộc nghiên cứu về đời sống của người Việt tị nạn qua những tác phẩm viết của các tác giả tị nạn. Trung tâm đă mời hai học giả cộng sản là Hoàng Xuân Hiến và Nguyễn Huệ Chi từ Hà Nội sang làm chủ lực nghiên cứu và viết. Nhiều người e ngại rằng hai công thần của chế độ cộng sản này sẽ lèo lái chương tŕnh theo chiều hướng xóa tội cho cộng sản Việt Nam là nguyên nhân đă khiến cho 3 triệu người phải bỏ nước ra đi, đồng thời mô tả cộng đồng tị nạn chỉ là một đám c̣ bơ c̣ bất, trên không chằng, dưới không rễ, hội nhập không xong, suốt ngày nhớ nhà nhớ nước, một thiểu số th́ cuồng tín, quyết tâm “chống cộng đến chiều”. Giải pháp tốt nhất là vận động những người tị nạn nên ḥa giải với đất nước, tức là với chế độ cộng sản, v́ “yêu nước là yêu chủ nghiă xă hội” mà! Qủa nhiên những bài họ viết và những việc họ làm đều đi theo chiều hướng này. Thấy chính nghiă của người tị nạn bị xuyên tạc, ông Nguyễn Hữu Luyện đă cùng 10 vị khác tại Mỹ đứng nguyên đơn theo thủ tục “Class Action”, tức nhân danh quyền lợi của nhiều người để kiện Trung Tâm W. Joiner về tội “Discrimination” trong việc tuyển dụng người nghiên cứu. Mục đích không phải là dành chỗ với hai tay viết cộng sản, nhưng là vô hiệu hóa giá trị công việc nghiên cứu của họ, khiến không ai c̣n muốn t́m đọc hoặc trích dẫn công tŕnh nghiên cứu này v́ chúng đă có t́ vết án tích thiếu vô tư và gian dối. Vụ kiện đang diễn tiến thuận lợi th́ bỗng bị khựng lại v́ phe bị cáo đă vận động thành công với chánh án mới phủ nhận tư cách “Class Action” của vụ kiện, chỉ chấp thuận cho một ḿnh ông Luyện đứng nguyên đơn mà thôi. Luật sư của ông Luyện cũng ngả theo phe bị cáo khiến ông phải t́m cách thay ngựa giữa gịng. Phe bị cáo hí hửng mừng thầm, bèn “vùng lên” mở cuộc phản công. Họ tưởng “gió đă đổi chiều” có lợi cho họ. Ông Nguyễn Văn Lục đă lănh ấn tiên phong xông vào trận chiến để bênh vực phe bị cáo và tấn công cộng đồng qua cá nhân ông Luyện.
(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 26 tháng 12/2003 trang 53)