Đấu tranh cho TỰ DO TÔN GIÁO  tại Giáo phận Huế

 

Bản tin ngày 18-11-2003

1-  Cộng sản tiếp tục chèn ép tự do tôn giáo tại Quảng Trị

 ( Đầu tháng 8 năm nay, linh mục Hạt trưởng Giáo hạt Quảng Trị là cha Emmanuel Nguyễn Vinh Gioang đă được Đức Giám mục Stephen F. Hamao (nay là Hồng y), chủ tịch Hội đồng Giáo hoàng Mục vụ người Di dân và Di trú mời đích danh tham dự cuộc Gặp gỡ lần thứ nhất các vị Phụ trách Đền thánh của châu Á, tổ chức tại Manila, Philippin, từ ngày 21 đến 23-10-2003. Sở dĩ cha Gioang được mời là v́ ngài đă quản nhiệm Trung tâm Thánh Mẫu La Vang từ 1975 đến 1994.

 

Thư mời đề ngày 23-7-2003, linh mục Gioang gửi văn thư ngày 14-8-2003 xin phép chính quyền Quảng Trị đi dự cuộc gặp gỡ. Chờ gần hai tháng mà chẳng thấy tăm hơi ǵ (trong lúc luật nhà nước CSVN quy định hạn tối đa để trả lời là một tháng), đang khi ngày gặp gỡ đă cận kề, cha Gioang đành phải gởi văn lần nữa.

 

Ngày 9-10-2003, cha được ban tôn giáo tỉnh Quảng Trị mời đến trụ sở. Trong buổi làm việc này, ông trưởng ban tôn giáo tỉnh (dù đă nhận được bản sao thư mời nói trên( vẫn thản nhiên yêu cầu hăy để cho linh mục Giuse Dương Đức Toại, đương quản nhiệm Trung tâm Thánh Mẫu La Vang đi dự, c̣n linh mục Gioang hăy chịu khó chờ dịp khác !!? Hết biết!

 

Cha Gioang trả lời: “Thư mời đích danh chứ không mời đại diện. Đức Cha c̣n chưa thể chọn người khác huống hồ là chính quyền. Nhưng giả như chính quyền bây giờ có cho đi, tôi cũng không đi, v́ c̣n giờ đâu mà làm thủ tục xuất ngoại! Tôi đi được lần này th́ có lợi cho đất nước. Người ta sẽ nghe giới thiệu thêm về Việt Nam và nhiều khách hành hương sẽ đến La vang, ngành du lịch thêm phát triển! Nhưng chính quyền không muốn tôi đi th́ thôi”.

 

Cha Gioang thừa biết CS đă dễ dàng “cho phép” đi dự cuộc họp nếu ngài “biết điều” một chút: chẳng hạn vào Mặt trận Tổ quốc tỉnh Quảng Trị, một điều mà cán bộ MT tỉnh hay gợi ư với các linh mục trong hạt. CS có bao giờ cho không một cái ǵ!Tất cả đều phải trao đổi, thỏa hiệp! Nguyên tắc của “chế độ ta” không phải là cơ chế “xin(cho” mà là cơ chế “cho(cho”.

 

Tưởng cũng nên nói thêm: thời gian từ 1975 đến 1994, với tư cách quản nhiệm Trung tâm Thánh Mẫu La Vang, cha Nguyễn Vinh Gioang đă đấu tranh kịch liệt với chính quyền CS để bảo vệ, duy tŕ và phát triển Trung tâm này. Mọi công việc sửa chữa hư hại (do bom đạn từ 1972), xây thêm pḥng ốc, rào khu vực linh đài, dựng nhà vệ sinh tập thể v.v... cha đều phải làm chùng lén và thật chớp nhoáng, v́ công an và chính quyền luôn t́m cách ngăn cản. Đặc biệt trong các cuộc hành hương thường niên và Đại hội La Vang (3 năm một lần), ngài đều bị mời làm việc liên tục, trước và sau mỗi dịp lễ. Có lần CS đă không cho ngài chủ sự thánh lễ Đại hội. V́ có hộ khẩu ở Diên Sanh (nơi cha làm quản xứ, cách La Vang khoảng 10 cs về hướng nam), nên nhiều lần cha đă bị đuổi ra khỏi La Vang ban đêm. Đồng cảm và đồng phận với ngài lúc ấy là Đức Cố TGM Philipphê Nguyễn Kim Điền, vốn cũng nhiều lần bị CS chặn xe lại, không cho đến Linh địa. Tất cả giáo phận Huế đều công nhận: sở dĩ La Vang c̣n tồn tại cho đến hôm nay, một phần lớn là nhờ cha cựu quản nhiệm Emmanuel. Cha cũng đang là một tiếng nói thẳng thắn, can đảm của Giáo hạt Quảng Trị và của Giáo phận Huế.

 

Ông trưởng ban tôn giáo tỉnh Quảng Trị, trong buổi làm việc ấy, c̣n đặt vấn đề: ai đưa tin tức về t́nh h́nh tôn giáo, nhất là chuyện đất đai La Vang lên internet? Linh mục Gioang trả lời: “Thời đại này là thời đại bùng nổ thông tin, làm sao bưng bít sự thật được! Cứ xem tên người đưa tin th́ biết là ai”. Rơ ràng là CS sợ sự thật, sợ thông tin, sợ mạng internet. Với ư đồ cướp đất La Vang để làm khu du lịch (v́ chỉ cho Giáo hội được 6ha5 thay v́ 23ha5), CS muốn chuyện này càng bị bưng bít càng tốt. Hiện nay, các đồng hương và khách hành hương từ nước ngoài đến La Vang đều theo dơi sát sao vụ việc.

 

Sau đó, trong cuộc tĩnh tâm tháng của các linh mục Huế tại Nhà Chung Huế ngày 04-11-2003, Đức TGM Stêphanô Nguyễn Như Thể đă yêu cầu cha Gioang thông tin cho linh mục đoàn biết toàn bộ vụ việc.

 

Sau khi nghe cha tŕnh bày, anh em linh mục Huế đều lắc đầu ngao ngán cái năo trạng lạc hậu của Cộng sản: bước vào thế kỷ 21 rồi mà CS vẫn làm mọi cách thô bỉ để duy tŕ cơ chế “cho(cho” và làm mọi cách bất chính để tiêu diệt tôn giáo. Chí sĩ Phan Bội Châu đội mồ sống lại hẳn phải kêu trời lần nữa: “Than ôi! Thời đại chưa khai hóa!” (x. Việt Nam Quốc sử khảo ).

 

C̣n Đức TGM, đầy “nộ khí thánh thiện”, đă mạnh mẽ lên tiếng “Chúng ta rất buồn về chính quyền Quảng Trị chèn ép tôn giáo quá sức. Nhân dân và tôn giáo cần tự do! Xin các cha có dịp gặp cán bộ các cấp, hăy nói cho họ rơ: Phải để cho chúng tôi thở với! Đồng bào Việt Nam với nhau cả mà, đối xử sao cho đẹp! Bây giờ giao lưu là chuyện b́nh thường, cớ sao chính quyền QT lại một lần nữa vi phạm tự do tôn giáo và tự do công dân?”. Nghe xong, có cha buột miệng: “Đem chuyện t́nh đồng bào mà nói với CS à? Đức Cha không nhớ những ǵ xảy ra trong Cải cách ruộng đất, dịp Tết Mậu thân, trên Đại lộ kinh hoàng, giữa ḷng các trại tập trung sau 1975 sao?”. Một cha khác: “Phàn nàn với cán bộ có đủ đâu! Phải hành động cụ thể và quyết liệt mới giải thoát dân tộc khỏi đại nạn độc tài toàn trị, nguyên nhân của mọi đại nạn”.

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 26 tháng 12/2003 trang 116)

Trở lại Trang Nhà: