SỰ VẮNG MẶT T̀NH NGUYỆN

Phạm Minh-Tâm

(Úc châu)

 Hiến-chế Mục-vụ về Giáo-hội trong thế-giới ngày nay (Gaudium et Spes) đă xác-quyết một sứ-mệnh là “Giáo-hội hiện-diện trong thế-giới, Giáo-hội sống và hành-động với thế-giới... Giáo-hội cùng đi một con đường với toàn-thể nhân-loại và cùng chung một số phận ở trần-gian với thế-giới”. Đây chính là trách-nhiệm dấn-thân mà người ta thường xuyên nhắc đến trên môi miệng song lại vắng bóng hoàn-toàn trong những hành-vi thực-tiễn, nhất là trong sinh-hoạt chính-trị. Thực-trạng này biết quy-kết vào đâu và biện-minh thế nào để phù-hợp với huấn-thị của Giáo-hội : “Tất cả mọi Ki-tô hữu phải ư-thức về sứ-mệnh đăc-biệt của ḿnh trong cộng-đồng chính-trị. Họ phải nêu gương sáng bằng cách chính ḿnh ư-thức trách-nhiệm và dấn-thân phục-vụ công ích... Một cách thanh-liêm và khôn khéo, họ hăy tranh-đấu chông bất-công và áp-bức, chống độc-tài và ngoan-cố, bất cứ là của một cá-nhân hay của một đảng phái chính-trị”...

 

Như vậy, chẳng lẽ mỗi Ki-tô hữu đều có trách nhiệm dấn thân để thi-hành nghĩa vụ ngôn-sứ của ḿnh c̣n các linh-mục, tu-sĩ th́ không. Và chẳng lẽ công việc rao giảng của quư vị là chỉ lo củng-cố cơ-cấu quản-trị một cộng-đoàn, một giáo xứ về mặt tổ-chức mà thôi? “Những nghi-lễ dù đẹp mắt, những hội-đoàn dù phát-triẻn rầm-rộ cũng không có ích bao nhiêu nếu chúng không hướng về việc giáo-dục con người đạt tới sự trưởng-thành Ki-tô giáo. Để đạt đến sự trưởng-thành đó, các linh-mục phải giúp họ sáng suốt nhận ra trong các biến-cố lớn nhỏ, đâu là việc phải làm, đâu là ư Chúa muốn”( Parum proderunt caeremoniae, etsi pulchrae, vel consociationes, etsi florentes, si non ordinantur ad educandos homines ad maturitatem christianam consequendam. Quam ut promoveant, eis auxilio erunt Presbyteri ut in ipsis eventibus magnis vel parvis, quid res exigant, quae sit Dei voluntas perspicere valeant. Sắc-lệnh về chức-vụ và đời sống các linh-mục )

 

Cho nên, thật là một sự chẳng đặng đừng mà hôm nay bài viết này muốn đề-cập thẳng đến thái-độ gần như chối bỏ hoàn-toàn trách-nhiệm liên-đới của phần lớn các “đấng làm thầy” như những lời thư ngỏ gửi đến quư vị, dù biết chắc rằng sẽ không làm quư vị hài ḷng, vui vẻ đón nhận như người xưa đă nói "thuốc đắng đă tật, sự thật mất ḷng". Song le, v́ lợi ích của cộng-đoàn, v́ muốn duy-tŕ sự kính trọng cũng như niềm tin tưởng của người giáo dân Việt-Nam xưa nay sẵn có đối với các vị thừa-tác-viên của Giáo hội và trên hết mọi sự là dưới ánh sáng của Tin Mừng và những huấn thị của thánh Công-đồng Va-ti-ca-nô II về vai tṛ của giáo dân, chúng tôi không muốn tâm-linh ḿnh có những bất ổn về các vị mà xưa nay vẫn được mang danh là "lănh đạo tinh thần" trong cộng đồng Dân Chúa, nhất là cộng đoàn Công giáo Việt-Nam hải ngoại,  nên chúng tôi thấy cần phải viết theo ơn gọi được làm Ki-tô hữu của ḿnh.

 

Sau biến cố 1975, một số lớn người Viêt-Nam chúng ta phải ra đi bằng những chuyến vượt biên, vượt biển gian lao, khổ nhục để t́m tự do mà trong đó cũng có rất nhiều quư vị linh-mục và nam nữ tu sĩ đă bỏ Giáo-hội quê-hương ra đi cũng với lư lẽ chung là tỵ nạn chính trị, là muốn thoát chế đọ hà khắc của chính-quyền hiện thời để được b́nh-an tiếp tục đời tận hiến trong lư-tưởng phục vụ Thiên Chúa và đem công bằng, bác-ái đến tha nhân. Và đă hơn một phần tư thế kỷ qua, người Việt-Nam dù lưu lạc trên bất cứ  miền đất nào của thế giới, dù đă mang đủ các quốc tịch của những quốc-gia tạm dung th́ trong tâm-thức vẫn tôn- trọng Tổ-quốc ḿnh, vẫn ư-thức ḿnh là con dân của đất nước Việt-Nam trong nỗi niềm cảm-thông và chia sẻ với mọi giới đồng-bào ḿnh về cuộc sống vất vả, khó khăn và mất tự do; nhất là những quyền tự do căn bản như tự-do đi lại, tự do ngôn luận và tự do tôn giáo. Quư vị phải là những người hiểu rơ điều này hơn ai hết nên trong những năm trước đây mới ḥa nhập theo lớp sóng người tỵ nạn ra đi.

(Xin xem tiếp trong Diễn Đàn Giáo Dân số 24 tháng 10/2003 trang 64)

Trở lại Trang Nhà: