LINH MỤC, NGƯỜI  LÀ AI?

Linh Mục THOMAS M. ANGLIM

(FORT MYERS, FLORIDA)

Trong Extraordinary Lives – Những Cuộc Đời Ngoại Hạng –của hai tác giả
Đ/Ô Francis P. Friedl & Rex Reynolds

 

 Cha Toma Anglim sinh ngày 15/ 11/ 1928 tại Conty Clare, Ái Nhĩ Lan; thụ phong Linh mục năm 1954, phục vụ Giáo phận Thánh Augustinô, tiểu bang Florida. Ngài có ḷng sùng kính đặc biệt Thánh Phanxicô Xaviê. Chúng ta chẳng đă biết là Ngài được sai đến một Giáo xứ mang tên vị thánh mà Ngài kính sao ?

 

Cha là một con người vui tính, đạo đức sâu xa, nhiều khả năng, thực tế và hiểu biết về những đổi thay của công đồng Vaticanô II. Cha chu toàn đều đặn kinh nguyện hằng ngày. Hiện Ngài dựng một nhà nguyện trên tầng lầu của nhà xứ, để hằng ngày đến cầu nguyện hằng giờ, hầu được đổi mới mà đảm nhận một Giáo xứ rất nhiều công việc.

 

Chúng ta có thể nói về con người Linh mục này bằng cách kể ra những đoàn thể mà Ngài phục vụ: gia đ́nh, giới trẻ, người già, bà mẹ không hôn phối, sắc tộc, Linh mục bạn, và cả với Chúa trên nhà nguyện. Câu chuyện của Cha là câu chuyện của người  mục tử hôm nay. Đây là chứng từ hay thuyết phục rằng sống đời Linh mục chẳng có thời nào tốt hơn thời bây giờ .

Msgr. Francis P. Friedl
& Rex Reynolds

 

 

Tôi lớn lên trong một ngôi làng quê nhỏ của Feakle ở Ái Nhĩ Lan. Cha mẹ tôi rất nghèo. Cha tôi là công chức. Mẹ tôi chỉ là nội trợ. Bà rất đạo đức nên đă giáo dục con cái có một đức tin căn bản. Đời sống của làng tập trung quanh nhà thờ. Chúa nhật chẳng có ai đi làm. Mọi người đều mặc áo đẹp nhất chẳng những để đi lễ mà c̣n mặc suốt ngày.

 

Độ 15 tuổi, tôi suy nghĩ về lư tưởng ngày mai. Thời đó ở Ái Nhĩ Lan, Linh mục được coi là quà tặng của Thiên Chúa. Tôi đă theo học 7 năm ở chủng viện Munget, do các Cha ḍng Tên điều khiển. Các tuyển sinh đến thăm chủng viện từ khắp nơi: Úc, Anh, Mỹ. Khi Đức Cha O’Donovan, từ Giáo phận Thánh Augustinô đến Munget nói chuyện. Ngài khuyến dụ tôi và một bạn lớp khác đăng kư gia nhập Giáo phận của Ngài. Sự chọn lựa này tôi chẳng bao giờ hối tiếc.

 

Năm thứ hai Đại chủng viện, tôi bắt đầu nghi ngại về ơn gọi của tôi. Tính tôi nhút nhát, nên khi nghĩ đến việc đứng trên toà giảng mà giảng làm tôi sợ. Tôi nói với Cha linh hướng tôi phải bỏ ơn gọi. Sau khi nghe tôi tŕnh bày lư do, Ngài bảo : “Những lư do của thầy không chính đáng". Ngài bảo tôi phải vâng lời. Tôi vâng lời và không xuất tu nữa. Từ đó, tôi không c̣n thắc mắc về ơn gọi. Song tôi vẫn luôn nhắc lại sự chọn lựa này để yêu mến chức Linh mục.

 

Năm 1958 Giáo phận thánh Augustinô được chia. Miami trở thành Giáo phận mới. Đức Cha Colman Carroll, Giám mục Miami, kiếm t́m các Linh mục để thiết lập các Giáo xứ mới. Ngài chỉ định tôi làm quản xứ của giáo xứ đầu tiên mới lập, xứ Đức Mẹ Mân Côi ở Perrine. Chẳng bao lâu Giáo xứ trở thành điểm nóng. Trong cuộc khủng hoảng hoả tiễn ở Cuba, hàng trăm xe quân sự đổ về xa lộ gần nhà thờ. Ai nấy sợ cuộc tấn công nguyên tử. Ngày cuối tuần hôm đó tôi giải tội từ 7 giờ chiều, măi tới nửa đêm mới hết người.

 

Năm 1966 Cha sở xứ thánh Phanxicô Xaviê, đồng thời là khoa truởng của một phân khoa bị té từ một ngọn núi ở Colorado và qua đời. Đức Cha bảo tôi thay thế. Tôi không thích rời miền biển phía Tây này, nhưng tôi phải vâng lời, và tôi đă ở đây gần 30 năm. Năm 1983 Giáo phận Venice, Florida được thiết lập, xứ Thánh Phanxicộ Xaviê thuộc Giáo phận mới. Tôi  được mời làm Tổng đại diện. Tôi giữ công việc này hơn 10 năm.

 

Khi mới đến, xứ Phanxicô Xaviê không lớn, nay th́ lớn rồi. Đă có 3.600 gia đ́nh nhập xứ, c̣n 1.000 th́ chưa. Ngôi trường nhỏ bé đă trở thành lớn nhất Giáo phận với 640 học sinh. Nhiều người già cả cần sự giúp đỡ cả về tinh thần lẫn vật chất. Chúng tôi đă xây ngôi nhà Phanxicô gồm 60 pḥng cho họ. Chúng tôi không xin tiền già, nên không thuộc quyền điều hành của chính phủ. Tiền thuê nhà cho phép nợ. Thật là hữu ích cho họ. Giá thuê vừa phải, vừa túi với những người có lợi tức cố định. Ngôi nhà có một nhà nguyện. Họ có thể dự lễ mỗi sáng. Ba Linh mục và hai ba nữ tu cũng hưu ở đây. Tuổi đă xế chiều, được sống trong môi trựng đạo đức rất là quan trọng.

(Xin xem tiếp trong Diễn Đàn Giáo Dân số 24 tháng 10/2003 trang 83)

Trở lại Trang Nhà: