“KHÔNG G̀ QUƯ HƠN ĐỘC LẬP TỰ DO”

 Nhàn - SF

 Ngày 17.7.1966, kêu gọi đồng bào chiến sĩ đứng lên “chống Mỹ cứu nước”, Hồ Chí Minh đă dọc dạc tuyên bố “Không có ǵ quư hơn độc lập tự do”. Nay, khẩu hiệu này với hàng chữ vàng viết trên nền đỏ đă được trưng bày khắp nơi, từ Bắc chí Nam, từ thành thị đến thôn quê, từ nhà máy đến các nông trường, từ vùng kinh tế mới cho đến các trại tù tập trung nơi rừng núi âm u, đâu đâu cũng có lời vàng ngọc này của “Cha già dân tộc”.

 

Cộng Sản Việt Nam chiếm miền Bắc, thôn tính miền Nam thống nhất đất nước đă hơn 28 năm rồi, thời gian quá đủ để mọi người nh́n lại và đánh giá sự độc lập tự do mà Hồ Chí Minh và đảng CSVN đă mang đến cho đất nước ta, biến Việt Nam thành một trong những nước nghèo đói, vi phạm nhân quyền vào bậc nhất thế giới.

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện người miền Bắc với 27 năm tù đày chỉ v́ tội làm thơ chống Đảng. Năm 1979, sau khi ra tù lần thứ 2, ông đă lẻn vào ṭa đại sứ Anh tại Hà Nội để trao tập thơ cho sứ quán Anh rồi b́nh tỉnh theo mấy tên công an về Hỏa Ḷ chờ chết. Nhưng… sống chết c̣n do số trời. Năm 1991, cái nôi Liên Sô sụp đổ, tác giả tập thơ Hoa Địa Ngục được ra tù và cuối năm 1995 qua Mỹ để Cộng Sản Việt Nam lấy đó xử dụng lá bài “Nhân quyền” hy vọng được bang giao với “thằng giặc Mỹ” mà nuôi sống chế độ “Không có ǵ quư hơn độc lập tự do” đă được thi sĩ Nguyễn Chí Thiện làm tựa đề cho một bài thơ nói lên hết, diễn tả hết cái gian manh hiểm ác, bịp bợp của Hồ Chí Minh:

“Không có ǵ quư hơn độc lập tự do
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao?
Nó đầu tiên đem râu nó bện vào,
H́nh xác lăo Mao lông lá,
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá,
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa,
Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
Nó đứng không yên, tất bật điên đầu,
Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga,
Nó gọi Tàu, Nga là cha anh nó,
Và t́nh nguyện làm con chó nhỏ,
Xông xáo giữ nhà, gác ngơ cho cha, anh,
Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh.
Học lối hung tàn của cha, anh nó,
Cuộc chiến tranh chết vội hết thanh niên,
Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó.
Cũng là do Nga giật, Tàu co
Tiếp nhiên liệu, gây mồi cho nó!
Súng tăng, tên lửa, tàu bay

Nếu không, nó đánh bằng tay?

Ôi! Đó, thứ độc lập không ǵ quư hơn của nó!
Tôi biết rơ, đồng bào miền Bắc này biết rơ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao.
Nó là tên trùm đao phủ năm nào.
Hồi Cải Cách đă đem tù, đem bắn
Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Đường nó đi trùng điệp bất nhân,
Hầm hập chờ đêm nguyên thủy.
Đói khổ dựng cờ đại súy,
Con cá lá rau nát nhầu quản lư
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi kư,
Tiếng thở lời than đem họa vào thân.
Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân,
Nạn nhân của đường lối,
“khoan hồng chí nhân” của nó.
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó,
Tự do, không thời hạn đi tù!
Mắt nó nh́n ai cũng hóa kẻ thù.
V́ ai cũng đói ṃn nhục nhằn cắn răng tạm nuốt.
Hiếm có gia đ́nh không có người bị nó cho đi suốt,
Đất đói thầm câm cũng chẳng được tha,
Tất cả thành loa
Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó.
Đó là thứ tự do không có ǵ quư hơn của nó.
Xưa cũng chỉ v́ quư hai thứ đó,
Đất Bắc mắc lừa, mắc vào tay nó
Nhưng nay mà vẫn c̣n có người mơ hồ nghe nó,
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to”

(Xin xem tiếp trong Diễn Đàn Giáo Dân số 24 tháng 10/2003 trang 48)

Trở lại Trang Nhà: