ĐỨC ĐẠT-LAI-LẠT-MA

Nói Chuyện Về CHÚA GIÊSU

 

Đỗ Tân-Hưng

 

V .- SỰ BIẾN H̀NH

Phúc Am Thánh Luca (9, 28-36)

 Khoảng tám ngày sau khi nói những lời ấy, Đức Giêsu lên núi cầu nguyện, dung mạo Người bỗng đổi khác, y phục Người trở nên trắng tinh chói loà. Và ḱa, có hai nhân vật đàm đạo với Người, đó là ông Môsê và ông Elia. Hai vị hiện ra, rạng ngời vinh hiển, và nói về cuộc xuất hành Người sắp hoàn thành tại Giêrusalem. C̣n ông Phêrô và đồng bạn th́ ngủ mê mệt, nhưng khi tỉnh hẵn, các ông nh́n thấy vinh quang của Đức Giêsu, và hai nhân vật đứng bên Người. Đang lúc hai vị nầy từ biệt Đức Giêsu, ông Phêrô thưa với Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con ở đây thật là hay! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Môsê và một cho ông Êlia.” Ông không biết ḿnh đang nói ǵ. Ông c̣n đang nói, th́ bỗng có một đám mây đang bao phủ các ông. Khi thấy ḿnh vào trong đám mây, các ông hoảng sợ. Và từ đám mây có tiếng phán rằng: “Đây là Con Ta, người đă được Ta tuyển chọn, hăy vâng nghe lời Người!” Tiếng phán vừa dứt, th́ chỉ c̣n thấy một ḿnh Đức Giêsu. C̣n các môn đệ th́ nín thinh, và trong những ngày ấy, các ông không kể lại cho ai biết ǵ cả về những điều ḿnh đă thấy.

 

 Ư nghĩa đoạn Phúc Am theo Kitô giáo

 

Trong câu chuyện của Thánh Luca, Chúa Giêsu vào lúc đó, vừa làm phép lạ nuôi một đám đông năm ngàn người đang đói và sau đó, Ngài đă ban bố một bài giảng hùng hồn về điều kiện làm môn đệ: “Nếu ai muốn theo Thầy, người đó phải từ bỏ chính ḿnh…Ai muốn cứu mạng sống ḿnh người đó sẽ mất.” Điều nầy chuẩn bị chúng ta đón nhận một mạc khải duy nhất về ánh sáng nội tâm ẩn giấu nơi Chúa Giêsu mà ở đây đă chiếu tỏa từ vật chất và ư thức, từ thân xác và thần trí.

 

Đoạn nầy được bao trùm bởi điều huyền bí. Phải liên tưởng đến một biến cố thực đă nhắc nhở ở nơi khác trong Phúc Am, nhưng được mô tả một cách rất tượng trưng. Một trong những biểu tượng lớn lao là cuộc đàm thoại với Môsê và Elia trong viễn tượng Biến H́nh. Môsê là người trao ban Lề Luật hay Ngũ Kinh (Torah) của Do-Thái giáo và Elia là một trong những đại tiên tri Do-Thái sẽ trở lại trước khi Đức Kitô đến. Hai vị đó làm nên hai cột trụ của Do-Thái giáo: tương giao với Thiên Chúa qua Ngũ Kinh và các tiên tri. V́ vậy Chúa Giêsu được liên kết với truyền thống đó và Ngài tượng trưng cho điểm tột đỉnh.

 

Về phương diện văn hóa và tôn giáo, Chúa Giêsu là người Do-Thái, nhưng kinh nghiệm riêng của Ngài về Thiên Chúa đă làm cho Ngài siêu việt lên trên cá tính riêng và cảnh ngộ văn hóa của Ngài.

 

Những biểu tượng nội tâm đó gợi lên bản chất của sự chiếu sáng của Chúa Giêsu. Trước hết trong thị kiến mà người ta thấy Ngài đang đàm đạo với Môsê và Elia về sự “ra đi” của Ngài, nói cách khác về sự chết của Ngài và về định mệnh của Ngài sẽ kết thúc ở Giêrusalem: sự đóng đinh và sự sống lại. Điều đó có nghĩa là sự chiếu sáng của Ngài kết thúc ở trong sự đau khổ.

 

Tuy nhiên, ư nghĩa cái chết tàn bạo của Chúa Giêsu ám chỉ rằng chúng ta được cứu rỗi qua sự đau khổ. C̣n hơn thế nữa, sự chết của Ngài trên thánh giá chứng tỏ t́nh yêu của Chúa có thể đạt tới mức độ nào để thông ban cho loài người. Như vậy thánh giá thật là một biểu tượng t́nh yêu và một phương thế biến đổi. Do đó đau khổ mang một ư nghĩa tích cực hay cứu chuộc.

 

Những môn đệ hiện diện lúc Chúa Biến H́nh là những môn đệ thân cận nhất của Ngài. Tuy nhiên ở đây cũng như ở nơi khác, họ tỏ ra là chưa có thể hiểu được điều đó một cách trọn vẹn. Họ chỉ được hiểu trọn vẹn sau phục sinh khi Chúa Giêsu hiện ra cho họ và sai Thánh Thần của Ngài đến với họ. Ngay lúc đó, khả năng giới hạn của họ đối với việc hiểu biết về ư nghĩa việc làm của Chúa Giêsu cắt nghĩa tại sao Ngài đă nói với họ là đừng nói cho ai biết điều mà họ đă thấy.

 

Biểu tượng thâm sâu nhất của câu chuyện là sự mạc khải bởi Thiên Chúa – hiện diện trong “đám mây” – về Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, người Con yêu dấu và người ta phải nghe Ngài. Bởi v́ điều đó là một mầu nhiệm không bị giới hạn bởi không gian và thời gian, điều xảy tới trước và sau cái chết của Chúa Giêsu có thể được coi giống nhau y hệt.

 

Đám mây là một biểu tượng trong Thánh kinh về mầu nhiệm của Thiên Chúa luôn luôn không thể hiểu biết được cho dẫu cả khi Ngài tự mạc khải về chính Ngài. Sự không thể hiểu biết về Thiên Chúa đó chỉ có thể biết được trong t́nh yêu là điều cơ bản cho hết mọi mầu nhiệm Kitô giáo
 

(Xin xem tiếp trong Diễn Đàn Giáo Dân số 24 tháng 10/2003 trang 77)

Trở lại Trang Nhà: