Dụ ngôn
“Người Samari” thời mới
Kính tặng mục sư Nguyễn Hồng Quang,
Thương gởi ba cháu Hoa, Cường, Việt.
Bên vệ đường, em đã nằm gục xuống
Lãnh đủ trọn vẹn mười hai nhát dao.
Thân thể em quằn quại trong vũng máu đào.
Màn sương che mắt, đám mây đen phủ đời xuân trẻ.
Bọn chúng đã bỏ đi, sau màn kịch tồi tệ
Cướp bóc cũng bày đặt dựng phiên tòa!?
Phiên tòa độc diễn, chước quỷ mưu ma,
Chùng lén, vội vàng, ngu xuẩn, gian dối!
Đối với chúng, tất thảy đều thành tội,
Im lặng câm nín cũng nhạo “luật” khinh “tòa”.
Không tội mình thì đích tội ông cha.
Ôi chiên con bên bờ suối trước mồm sói dữ!
Cáo trạng, án tuyên, rặt một trò vô liêm sỉ!
Chúng phải bảo đảm thắng trong vụ xử đê hèn.
Em đơn độc giữa lũ quan tòa ác nhân,
Cuối màn, em gục xuống nhất sinh thập tử.
“Cứu tôi với!” em nằm rên ư ử
Kìa hai vị lê-vi tư tế xuất hiện đây rồi!
Bậc tu hành cứu nhân độ thế đến đúng lúc đúng nơi
Cảm tạ Trời cao đã mở lòng thương xót!
Ô hay! Sao quý ngài lánh đi bỏ mặc?
Lặng câm, im tiếng, bất biết, không nhìn!
Con chẳng là kẻ xấu số giữa bầy chiên?
Quý ngài không là nhân lành mục tử?
“Dụ ngôn chiên lạc” chuyện tào lao xưa cũ!
Ta còn khối việc trọng đại để làm!
Xây thánh đường, dâng của lễ lên Chúa cao sang!
Ra hải ngoại quyên bạc tiền phẩm vật!
Dính vào vụ ngươi chỉ thêm rách việc!
Mất tiêu ân huệ, chuốc lấy đòn thù!
Thúc phụ ngươi lâm nạn, ta còn chẳng đoái hoài chi!
Huống nữa là ngươi, đồ vô danh tiểu tốt!
Cuối cùng, thổn thức dồn chân bước,
Ông Samari dị giáo xuất hiện bên mình,
Động lòng thương cảm, bồng ẵm lấy em.
Băng bó vết tử thương, xoa dịu lòng tan nát!
Bởi đã từ lâu ông âm thầm theo sát
Bước chân em trên nẻo Giêricô của cuộc đời.
Định nhảy xổ ra bênh vực trước màn xử trời ơi,
Song bọn cướp đã hung tàn ngăn chận.
Chứng kiến đầu đuôi chi tiết tường tận
Mọi dối gian bạc ác của lòng người
Ông gào thét: “Hãy khóc cùng chúng tôi!”
Ôi câu chuyện ngàn xưa sao bây giờ tái diễn?
Nhớ ngày ba cháu cha Nguyễn Văn Lý bị án xử 10-9-03
G. M. Kiến Tâm