Chuyện Trong Nhà, Ngoài Ngơ

 

Đầu bếp chính: Levigia

 

MÔ H̀NH 10 ĐIỀU RĂN BỊ GỠ BỎ!

 Mô h́nh ghi khắc 10 điều răn đặt trước Tóa án Tiểu bang Alabama đă được tháo gỡ vào lúc 10 giờ sáng ngày 27 tháng 8 năm 2003 theo lệnh của Tối Cao Pháp Viện liên bang (TCPVLB), bất chấp mọi phản đối của Giáo sỹ và Giáo dân từ nhiều ngày qua.

 

Dư luận dân chúng thắc mắc; “Không biết khi nào TCPVLB ra lệnh đục bỏ hàng  chữ “In God We Trust” trên tờ giấy bạc? Dù không phải là người theo Thiên Chúa giáo, Tin Lành hay Do Thái giáo, đại đa số những người khác tín ngưỡng cũng đều biết 10 điều răn là nền tảng của luân lư, là nguồn cội của công bằng luật pháp, dẫn đưa mọi người có một đời sống “cho ra người”, một khuôn mẫu đạo hạnh cũng như trách nhiệm  và bổn phận tối thiểu cần có để xử sự giữa người với người, trước khi đền đáp công ơn  Tổ Tiên hoặc Thượng Đế.

 

Trong Kinh Thánh Chúa phán:”Ai yêu mến Thầy th́ hăy giữ lời Thầy”. Bây giờ lời Thầy bị loại bỏ, bị xếp xó ...Không hiểu mai này các vị công bộc Tóa Án lấy ǵ để soi đường dẫn lối hay là đánh vơ rừng như kiểu Ṭa án “lèo” của Cộng sản? 

 

TÂY NHÀ ĐÈN !

 

DĐGD  đến tay độc giả hôm nay th́ thời tiết đă mát mẻ hơn v́ đă vào thu rồi. Nóng nực ở Cali so với nhiều Tiểu bang khác th́ chỉ là “muỗi đốt gỗ” nên người viết không dám thở than ǵ cả. Chỉ tội nghiệp mấy cụ bên Âu châu, nhà ổ chuột điện nước lại mắc mỏ nên số người “chết nóng” đă lên gần 12 ngàn người. Dân chết trong lúc TT Chirac c̣n đang nghỉ hè nên chuyện “thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ” là chuyện bắt buộc phải xẩy ra .Chỉ tiếc rằng thời c̣n làm “Tây nhà đèn” ở VN, mấy cậu xi-la xi-lô khiến dân thuộc địa tưởng các cậu thuộc loại “ngon cơm” lắm. Ít ai ngờ rằng bây giờ đă là thế kỷ thứ 21, mà kỹ nghệ điện gia dụng của mấy “toi” c̣n bết quá!!!

SỨ VỤ JRAI

 

 DĐGD thuộc loại sinh sau đẻ muộn nên độc giả c̣n “èo uột vắng vẻ”, chưa kể đến mấy thầy phá bỉnh, gièm pha, gán cho đủ thứ tên nào là Pharisiêu, chống cha, chống Chúa...

 

Lập trường của DĐGD được đăng tải thường trực trên mỗi số báo rất đầy đủ và sư thật là điều tâm niệm hàng đầu của anh em. Chuyện bôi bác, pha chế... nhất là đối với các “đấng làm thầy” là điều cấm kỵ tuyệt đối. Tuy nhiên, cũng có một vài trường hợp “chẳng đặng đừng” chúng tôi buộc ḷng phải đưa lên Diễn Đàn.

 

Là Nguyệt san, nhưng hàng tuần chúng tôi đều nhận được thư từ của giáo dân gởi tới than phiền về thái độ hành sử của mấy “Cố”. Chúng tôi đă chuyển đạt tới một số vị hữu quyền hoặc liên hệ trực tiếp đến vấn đề, nhưng Ṭa soạn gần như không  nhận được trả lời. Chúng tôi không mặc cảm ḿnh là “công dân hạng hai” nên vẫn nhắc nhở nhau hát bài “Chờ anh em nhé... giết xong giặc anh về...” cho nguôi ngoa nỗi buồn viễn xứ. Đó là chuyện cố đạo di tản tại Mỹ xử sự với 15 gia đ́nh giáo dân vùng Michigan hơi khó coi. Nếu phải so sánh th́ chủ chăn đă hành sử với giáo dân giống như chủ ghe đối với giới “căn me”, t́m đường vượt biên ngày trước. Đuổi giáo dân và c̣n thông báo khắp nơi, kể cả Cảnh sát! Trên giấy tờ, ‘Cố’ viết rằng: ”V́ lư do An Ninh” (xin nhớ là an ninh viết hoa đấy nhé). Theo sự ḍ hỏi của chúng tôi th́ những gia đ́nh này rất hiền lành, đạo đức, chưa hề gây rối loạn hoặc làm mất trật tự đến độ Cha Xứ phải đuổi khỏi xứ đạo, kể cả trường hợp “Cố” có làm under cover để kiếm thêm tiền cũng không đến độ nặng tay như vậy !

 

Trong lúc phiền muộn th́ chúng tôi lại nhận được một tờ báo “chui”do LM Chân Tín làm chủ nhiệm, phát hành 3 tháng một lần với nhiều bài viết và tin tức về Giáo Hội ở trong nước, trong số có bài Sứ Vụ Jarai của linh mục Trần Sĩ Tín

 

V́ khuôn khổ giới hạn của mục Chuyện Trong Nhà, Ngoài Ngơ, chúng tôi không thể đăng lại trọn vẹn bài viết mà chỉ trích đăng để mong quư độc giả cùng giải sầu với chúng tôi, đặc biệt là 15 gia đ́nh đang phiền muộn v́ “Cố... hỷ”.

 

LM Trần Sĩ Tín viết:

”Loan báo Tin Mừng từ bên trong. (...) Tên ban đầu của chúng tôi là Nhóm Ra Đi. Ra đi khỏi một cái ǵ đó, có khi là chính ḿnh (có thể ra đi rất xa mà vẫn chưa ra khỏi chính ḿnh), ra đi khỏi một Giáo Hội nào đó, ra đi khỏi một lối tu nào đó...Ra đi để t́m Chúa. Chúng tôi ra đi mà không biết đi về đâu. Lúc đó chúng tôi chưa biết người Jrai là ai. Cứ ra đi cái đă. V́ là DCCT nên chúng tôi được kêu gọi đi t́m Chúa nơi những người “cô thân tất bật -những người bị bỏ rơi hơn cả”. V́ Tin Mừng loan báo cho người nghèo hèn (Lc 4,18). V́ nước Trời là của người nghèo hèn (Mt 5,3). V́ Nước Trời được ưu tiên mặc khải cho người nghèo hèn (Lc 10,21). Phải đến với người nghèo hèn thôi. Chính ḿnh, phải trở nên nghèo hèn, phải nhờ đến người nghèo hèn. Khi tiếp xúc với họ rồi chúng tôi càng xác tín rằng Chúa đă có đó, ở đó với họ trước chúng tôi."

(Xin xem tiếp trong Diễn Đàn Giáo Dân số 24 tháng 10/2003 trang 108)

Trở lại Trang Nhà: