Chuyện Lạ Ở MỘT GIÁO XỨ NGƯỜI VIỆT

Lê Thiên

 LTS. Một sự trùng hợp khá hi hữu. Trong khi DĐGD đang chờ thư phúc đáp của các giới chức Công giáo thuộc giáo phận Detroit, Michigan liên quan tới việc lm Nguyễn An Ninh chánh xứ Đức Mẹ Ban Ơn Lành gửi thư chính thức yêu cầu 15 gia đ́nh giáo dân rời khỏi giáo xứ th́ ông Lê Thiên, một cộng tác viên thường xuyên của DĐ đă gửi cho ban Biên Tập chúng tôi một bài viết bàn về cùng một vấn đề.

 

 Để giúp độc giả có thêm dữ kiện nắm bắt được những khía cạnh tiềm ẩn đàng sau nội vụ, cuối bài viết của ông Lê Thiên, chúng tôi cho đăng tải nguyên văn lá thư bằng Việt ngữ của linh mục Nguyễn An Ninh gửi bảo đảm cho một trong 15 gia trưởng thuộc giáo xứ Đức Mẹ Ban Ơn Lành kèm theo bản tiếng Anh gửi các giới chức đạo đời ở địa phương, trong đó có những chi tiết khác biệt với bản Việt ngữ. Diễn Đàn xin nhường quyền phê phán cho quư độc giả, trong đó có Đức Ông Phạm Văn Phương, Chủ Tịch LĐCGVN tại Hoa-Kỳ.

                                                                                                                        Diễn Đàn Giáo Dân

 

    Trên Diễn Đàn Giáo Dân số 6 [1], chúng tôi có ghi lại hai mẩu chuyện ngăn ngắn của hai vị linh mục: Một chuyện do LM Ngô Phúc Hậu tường thuật trong quyển Nhật Kư Truyền Giáo [1] của ngài và một chuyện từ bức thư tâm t́nh của một linh mục vô danh.

Từ hai mẩu tự truyện ngắn

 Chuyện của Cha Hậu là một tự truyện mang tính sám hối. Cha khiêm tốn tự thú đă dùng quyền uy “nghiến răng, hai bàn tay sắt siết hai vai” thằng cu tí để buộc nó vào chỗ ngồi trong nhà thờ. Thằng nhỏ “dơng dạc bước ra cổng, rồi biến mất... Có lẽ hắn không bao giờ trở lại nữa.” Cha Hậu nói như vậy và tôn thằng cu tí là thầy ḿnh v́ nó đă “cho ḿnh một bài học”. Và Cha kêu van ông thầy của Cha: “Thầy ơi, v́ con mà thầy đă từ giă thánh đường... Xin thầy hăy trở lại để lương tâm của con t́m được sự b́nh an.” 

 

 C̣n vị linh mục ẩn danh kia th́ bày tỏ nỗi ân hận về việc đă “dùng nơi rao truyền lời Chúa cao sang làm đất dụng vơ”, “đứng từ ṭa giảng giương cung bắn sẻ” một giáo dân dám làm phật ư ngài, “trong khi người ta không được lợi thế ấy như ḿnh để mà đáp trả.” Vị linh mục đấm ngực ăn năn “quả ḿnh vừa bất công vừa phạm thánh.”  Cuối cùng ngài “cầu xin Chúa cho ḿnh đừng lỗi phép công bằng trong xử thế.”

 

 Không ai không hết ḷng khâm phục hai vị linh mục đáng kính trên giữa muôn vàn linh mục thánh thiện rất đáng quư trọng khác.

 

 Tuy nhiên, thỉnh thoảng người ta nghe thấy đó đây cũng c̣n một hai vị dùng quyền uy và ṭa giảng để bứng đi những cái gai “chống đối” ra khỏi nhà thờ, rời cộng đồng. Nhờ cách ấy, phía vị linh mục sẽ “rảnh tay” hơn, trong khi dưới mắt số đông giáo dân, những phần tử bị buộc tội chống cha ấy lại mang thêm một tội khác là tự ư bỏ nhà thờ, bỏ cộng đồng để gia tăng chia rẽ làm thối cộng đồng! Ít ai thấy rằng, các “phần tử “ ấy không c̣n lựa chọn nào khác hơn: Họ bị bách bức phải rời bỏ nhà thờ, xa rời cộng đồng để vị chủ chăn khỏi mang tội với Chúa và bản thân họ cũng khỏi đắc tội cả với Chúa lẫn với cha và với cộng đồng!

Chuyện ǵ xảy ra ở Giáo xứ Đức Mẹ Ban Ơn Lành?

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 24 tháng 10/2003 trang 16 )

Trở lại Trang Nhà: