Viết Từ Canada

 

CHUYỆN “DÉJÀ VU”

 

 Mặc Giao

Khi đặt tựa bài này là “Déjà vu”, tôi không dám khoe mớ tiếng tây tiếng u ăn đong của tôi đâu, mà chỉ v́ thấy nó thích hợp với những chuyện tôi muốn thưa với qúy vị. Thành ngữ này chẳng những Tây họ dùng mà Anh, Mỹ cũng mượn để dùng luôn. Nghiă đen là “Đă thấy rồi”. Nhưng người ta c̣n có thể hiểu là việc lặp lại, việc tái diễn nhiều lần đến phát nhàm, khiến người chán chuyện phải trả lời kiểu cụ phán nghiện trong tiểu thuyết Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng: “Biết rồi, khổ lắm, nói măi!”

Một cái “déjà vu” mới xảy ra là ṭa án cộng sản Việt Nam vừa kết án ba người cháu của cha Nguyễn Văn Lư là Nguyễn Thị Hoa, Nguyễn Trực Cường và Nguyễn Vũ Việt lần lượt 3, 4 và 5 năm tù về tội “lạm dụng tự do dân chủ”. Ối giời ơi! Tự do dân chủ ở đâu mà lạm dụng? Cộng sản chuyên môn khoe cái họ không có. Bịt miệng và bỏ tù dân th́ khoe là dân chủ gấp trăm lần những chế độ khác. Để dân đói khổ vào hạng nhất địa cầu th́ nói dóc là “cống hiến cho nhân loại một kinh nghiệm xă hội chủ nghiă đặc sắc lần đầu tiên trên hành tinh” . Nếu đă có tự do dân chủ th́ không có tội lạm dụng tự do dân chủ. Phát biểu ư kiến trái với người cầm quyền không phải là tội. Báo tin cho người trong và ngoài nước về t́nh trạng bị khủng bố và tù tội của người thân ḿnh không phải là tội. Dù thỉnh thoảng có nhận vài trăm đô la của thân hữu giúp đỡ để có chút phương tiện đi từ Nam ra Bắc thăm nuôi người cậu bị tù oan cũng không phải là tội. Đó chỉ là sự tương trợ, chia sẻ nhân đạo rất khiêm tốn, không phải là việc nhận hàng triệu đô la để mua súng ống lật đổ chế độ. Kết tội những người nhỏ bé, hiền lành, chất phác, nặng t́nh nghiă gia đ́nh về những việc làm b́nh thường trong quyền hạn công dân của họ mà dám vỗ ngực khoe ḿnh là “công bằng, nhân ái, khoan dung, chung thủy…” th́ chẳng khác ǵ mấy “chị em ta” tự khoe :“ Em đi khách mỗi ngày có năm bảy bận thôi, nên em vẫn c̣n trinh trắng gấp trăm lần trinh nữ đấy ạ!”. Biết rồi, khổ lắm, nói măi! Vụ xử này cũng giống như những vụ xử trước: xử kín, án định trước. Đó chỉ là vở hài kịch vụng về để hợp thức hoá quyết định của thẩm quyền chính trị. Nhưng lần này nhà nước có vẻ “teo” v́ bị cả thế giới túm vô xỉ vả, nên phải giảm án cho cha Lư, cho bác sĩ Phạm Hồng Sơn và đổi tội danh của ba cháu cha Lư từ “gián điệp” sang “lạm dụng tự do dân chủ”. Có đấu tranh có hơn, qúy vị thấy không?

Đám hậu duệ của “Bác” vừa teo lại vừa quưnh, không biết cư xử sao cho đỡ kẹt. Không dằn mặt những người đ̣i tự do dân chủ th́ họ sẽ được đằng chân lân đàng đầu, chẳng mấy chốc mà phong trào nổi lên như sóng cồn, cuốn trôi cả đảng. Nhưng nếu có hành động tỏ uy quyền th́ lại bị thiên hạ xỉa xói là vi phạm nhân quyền, là thiếu văn minh, là mọi rợ, đi đâu cũng phải gục mặt xuống, trốn thui trốn lủi bằng cửa sau. Dù rằng các “đồng chí ta” đă quen chịu nhục, quen tṛ “chịu đấm ăn xôi”, không biết mắc cở là ǵ, nhưng lỡ tụi tư bản nó cắt viện trợ và rút đầu tư th́ khốn khó đến nơi, lấy ǵ mà chấm mút và chia chác cho bà con, bạn bè? Đó là cái “dilemme”  rất khó giải quyết của “đảng ta”. V́ vậy, ngoài việc dùng cách vừa đánh vừa xoa kiểu giảm án và đổi tội danh, “đảng ta” phải nghĩ ra cách khác để hóa giải những kết án về nhân quyền. Cách mới (nhưng thực sự đă xưa như trái đất) là tung thư giả mạo, như cái gọi là tâm thư của cha Nguyễn Văn Lư gửi các vị trong Hội đồng Giám Mục Việt Nam để khoe thành tích của đảng và xin các ngài dẫn giắt giáo dân cộng tác với chế độ. Đại khái họ dụ: chúng tôi giỏi lắm, chúng tôi tốt lắm, cứ cộng tác với chúng tôi đi rồi cái ǵ cũng có. Các vị giám mục đâu có ngây thơ để dễ bị lừạ. Ai chả biết câu “nói dối như VẸM” được dân ta quen dùng từ năm chục năm nay. Nếu họ thực ḷng th́ họ cứ làm trước đi, cứ cho các giáo hội được tự do, cứ cho mọi người dân được hưởng những quyền như hiến pháp của họ đă ghi. Tại sao họ có quyền và có tiền trong tay mà không dám đi bước trước, lại đ̣i những người bị tước đoạt tất cả phải tỏ thiện chí với họ? V́ vậy, tṛ đánh lừa và dụ các giám mục Công Giáo không ăn khách.

Không ăn khách cũng mặc. Thua keo này bầy keo khác. Bây giờ nghe đâu họ lại chơi tṛ dụ quốc hội Mỹ, cũng bằng kiểu tâm thư mạo danh cha Lư. Trước đây, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của quốc hội Hoa Kỳ đă mời cha Lư sang điều trần về t́nh h́nh đàn áp tôn giáo tại Việt Nam. Dĩ nhiên cha Lư không được cộng sản cho đi. Cha đă gửi điều trần viết tới Ủy Ban. Cũng v́ chuyện này, cộng thêm với những tuyên ngôn và tuyên bố của cha, cha bị kết án 15 năm tù và 3 năm quản chế. Quốc hội và chính phủ Hoa Kỳ đă nhiều lần lên án vụ này và đ̣i trả tự do cho cha Lư. Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ đă hơn một lần biểu quyết dư luật về nhân quyền cho Việt Nam. Lần này dự luật có nhiều hy vọng được thông qua, chẳng những tại Hạ Nghị Viện mà c̣n cả tại Thượng Nghị Viện, lư do là đảng Cộng Ḥa có đa số tại cả hai viện. Tuy nhiên, lư do quan trọng hơn cả là mọi người đều thấy cộng sản Việt Nam càng ngày càng hung hăn trong việc đàn áp những người khác chính kiến, bất chấp những lời cảnh cáo và can thiệp của các chính phủ và các tổ chức quốc tế. Chán ngấy chuyện nước đổ đầu vịt, chẳng những nhiều dân biểu, nghị sĩ sẵn sàng bỏ phiếu chấp thuận luật trừng phạt chế độ vi phạm nhân quyền, mà nhiều tiểu bang, quận hạt và thành phố trên khắp nước Mỹ c̣n ra quyết nghị công nhận cờ Quốc Gia nền vàng ba sọc đỏ, không thèm biết đến cờ đỏ sao vàng, biểu hiệu chính thức của nhà nước Cộng Ḥa xă Hội Chủ Nghiă Việt Nam. Chuyện chưa từng có trong bang giao quốc tế. V́ vậy, “đảng ta” lại càng teo và càng quưnh dữ, phải mạo thư cha Lư gửi cho các dân biểu, nghị sĩ Mỹ, để nhờ uy tín và thành tích chống cộng của cha, thuyết phục người Mỹ là cộng sản đă thay đổi rồi, đă ngoan ngoăn rồi, xin đừng biểu quyết luật nhân quyền nữa, đừng nay đ̣i phạt vụ cá ba-sa, mai đ̣i xét lai vụ tôm đông lạnh. Lại “déjà vu”! Rồi cũng lại không đi đến đâu. V́ tṛ này cũng chỉ là thứ bổn cũ soạn lại. Nếu các nhân vật quốc hội Mỹ biết được thư gửi cho họ kư tên cha Lư là thư giả, hoặc cha Lư đă bị cho uống thuốc rối loạn thần kinh để không c̣n biết phân biệt ǵ nữa, chỉ ngoan ngoăn chép lên giấy trắng tờ mẫu  họ đưa hay những ǵ họ đọc cho viết, th́ kết qủa ngược lại sẽ vô cùng tai hại, một thứ “effet contraire”. Chính cha Lư trước khi đi tù đă biết một cuộc tẩy năo hoặc làm rối loạn thần kinh có thể xảy ra cho cha, nên cha đă cẩn thận viết trước lời công bố ngày 19-3-2001: “Nếu sau này tôi bị cộng sản VN bắt, tôi có viết hoặc nói điều ǵ mâu thuẫn lại Tuyên ngôn 10 điều ngày 24-11-2000, 9 lời kêu gọi của tôi, Tuyên bố chung với Ban Liên Tôn Đ̣i Tự Do Tôn Giáo cho tất cả các Tôn giáo tại VN, lời chứng cuộc tử đạo của Đức cố TGM Philipphê Nguyễn Kim Điền, lời chứng trước UBTDTG quốc tế của chính phủ Mỹ ngày 13-02-2001 của tôi, th́ chỉ là do thủ đoạn gian dối của cộng sản VN mà thôi”. Cha Lư đă hiểu cộng sản đến nơi đến chốn, đă tiên liệu đúng chóc những ǵ có thể xảy ra cho ḿnh. Tṛ lường gạt của cộng sản tái diễn nhiều lần đă phát nhàm, chỉ lừa dối được những người ngây thơ. Vậy mà có kẻ c̣n cố t́nh làm cho người khác tin những tṛ này là thật để vừa giúp cho âm mưu của cộng sản thành công, vừa gián tiếp đề cao cộng sản có chính nghiă nên mới cảm hóa được cha Lư từ chỗ chống hết ḿnh tới chỗ ủng hộ hết ḿnh. Thôi đi, biết nhau qúa mà! Đi guốc trong bụng nhau rồi! Khổ lắm, nói măi!

(Xin xem tiếp trong Diễn Đàn Giáo Dân số 24 tháng 10/2003 trang 51)

Trở lại Trang Nhà: