CẦN TRUY TỐ NHÀ NƯỚC VIỆT CỘNG TỘI BẮT CÓC

Lư Đại Nguyên

 Càng ngày thế giới càng đề cao việc dùng luật pháp để bảo vệ quyền tự do cá nhân của dân chúng, th́ ngược lại Nhà Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mà ta gọi tắt là Nhà Nước Việt Cộng lại dùng luật pháp của chúng vào việc trấn áp, khủng bố, dọa nạt dân chúng để củng cố độc quyền lănh đạo của đảng. Chính v́ vậy mà những cuộc tŕnh diễn màn xử tại ṭa án của Việt Cộng, mang tích cách lố bịch, tự tố cáo bản chất phi pháp, khủng bố, tùy tiện, dối trá lộ liễu một cách thảm hại. Trong vụ xử án 3 người cháu linh mục Nguyễn Văn Lư là Nguyễn Thị Hoa, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn Vũ Việt tại pháp đ́nh Saig̣n ngày 10-9-2003 là một tṛ hề quê kệch nhục nhă. Nói là phiên ṭa xử công khai, theo lịch tŕnh đă thông báo th́ phiên ṭa xử Hoa, Cường, Việt sẽ diễn ra vào 7 giờ 30 tại pḥng xử số 1, gia đ́nh nạn nhân tới chờ ở đó, mà phiên xử lại lén mở ra tại pḥng số 8. Khi luật sư Nguyễn Hồng Quang của gia đ́nh phát hiện th́ không cho vào, bắt phải hỏi thượng cấp. Thượng cấp ú ớ, chối quanh, cuối cùng đuối lư phải cho vào, nhưng không cho Luật Sư Quang của gia đ́nh nạn nhân được bào chữa. Thế là ṭa án diễn ra chỉ có hội đồng xử án và bị cáo. Đúng là một phiên ṭa què cụt, nạn nhân không có luật sư biện hộ, dù đó là luật sư được nhà nước chỉ định. 

 

À! th́ ra từ trước tới nay Việt Cộng chuyên tổ chức các phiên ṭa trá h́nh kiểu  gọi là xử kín, không cho người ngoài tham dự, tùy tiện kết án thật nặng, nhằm vào mục đích răn đe, khủng bố những ai c̣n dám chống đối chế độ độc đoán, tham nhũng, tàn ác của đảng. Có lẽ dư luận trong và ngoài nước lên án dữ quá, khiến cho  những viên chức thẩm quyền thuộc pháp đ́nh Sàig̣n yếu ḷng, để cho người ngoài  chứng kiến được một phiên xử án phi pháp, tùy tiện, chủ quan của chế độ cộng sản. Thực ra tội trạng của 3 người này chỉ v́ liên hệ ruột thịt với linh mục Nguyễn Văn Lư, một người đ̣i Tự Do Tôn Giáo, đă bị cộng sản xử kín để gán cho tội danh “phá hoại đoàn kết”, cũng vu vơ, như khép 3 người cháu của ông về tội “lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích hợp pháp của nhà nước”. Nhà nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa làm ǵ có tự do dân chủ, mà để lợi dụng kia chứ!. Nếu có Tự Do Dân Chủ th́ những người như các vị lănh đạo Tôn Giáo, các người bất đồng chính kiến, nói lên tiếng nói của ḿnh, không kêu gọi bạo động, hay dùng bạo lực lật đổ chế độ th́ đâu có bị kết án tù.

 

Ở trước ṭa, hội đồng phán xử đề nghị mức án: Nguyễn Thị Hoa từ 30 đến 36 tháng tù treo. Nguyễn Trực Cường từ 24 đến 30 tháng tù giam. Nguyễn Vũ Việt từ 3 đến 4 năm tù giam. Đáng lẽ theo nguyên tắc, bản án chỉ được tuyên ở mức tối thiểu, hoặc tối đa theo đề nghị của hội đồng phán xử. Nhưng sau khi vào pḥng kín nghị án, hay đúng hơn là nhạn lệnh của đảng. V́ chẳng thế sao chánh án  lại có thể vượt qua đề nghị của hội đồng xử án để tuyên 3 bản án nặng nề cho Nguyễn Thị Hoa 3 năm tù giam. Nguyễn Trực Cường 4 năm tù giam. Nguyễn Vũ Việt 5 năm tù giam? Rồi điều khôi hài hơn nữa là ngay sau đó, Nguyễn Thị Hoa được thả tự do đi về cùng với gia đ́nh, chỉ có 2 người em trai của chị bị giải vào tù. Luật pháp của Nhà Nước Việt Cộng là thế. Người Dân Việt chẳng bao giờ tin vào thứ luật pháp đó. Giới làm ăn chỉ tin vào thứ luật “đầu tiên” mà thôi. Chính v́ c̣n bán tín bán nghi vào thứ gọi là pháp lệnh của Nhà Nước Xă Hội Chủ Nghĩa, mà giới đầu tư quốc tế nhiều kẻ đă “ôm đầu máu”. Hoa Kỳ muốn chắc ăn, nên đă đ̣i Việt cộng phải có thứ luật pháp minh bạch, trong sáng, công khai trước khi làm ăn, nhưng dù cho bất cứ thứ luật nào, mà để cho bọn cộng sản với đầu óc tham lam, tối tăm, theo quán tính chủ quan tùy tiện c̣n cầm quyền, th́ nó cũng chỉ là thứ phương tiện để chúng nắm chính quyền áp bức dân chúng và tham nhũng mà thôi.

 

Nhân vụ Nhà Nước Việt Cộng công khai thừa nhận việc đă bắt giam Thượng Tọa Trí Lực thế danh Phạm Văn Tưởng và định đưa ra ṭa với bản cáo trạng là “Trốn ra nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân”. Thế Giới, nhất là Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc  phải dậy cho chúng một bài học lễ phép, bằng cách truy tố trước Ṭa Án H́nh Sự Quốc Tế về tội Nhà Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đă “Bắt Cóc Người Tị Nạn”. V́ Thầy Trí Lực Phạm Văn Tưởng đă được Cao Ủy chính thức thừa nhận là nạn nhân bị đàn áp nhân quyền và tôn giáo, nên đă cấp Thẻ Tị Nạn vào ngày 28/6/2002. Lúc 8 giờ tối ngày 25/7/2002 một nhóm người Việt lạ mặt đă đến tại nơi thầy Trí Lực tá túc, ở số 36 Eo, đường 125, Sangket Veal Vong, khóm 7 Makara, thủ dô Phnom Penh, bắt cóc chở đi. Các tổ chức Nhân Quyền Thế Giới đă lên tiếng báo động. 22 vị Thượng Nghĩ  Sĩ, Dân Biểu Cam Bốt cũng lên tiếng  tố cáo chính quyền Hun Sen không làm tṛn nghĩa vụ quốc tế trong việc bảo vệ người tị nạn chính trị trên lănh thổ Cam Bốt. Nhưng cả hai nhà cầm quyền Nam Vang và Hànội đều phủ nhận việc bắt cóc này. Phan Thúy Thanh phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hànội ngày 2/8/2002 trả lời chất vấn của các hăng thông tấn quốc tế tại Hànội cho rằng: “ đây là sự vu khống bỉ ổi, mà chúng tôi bác bỏ”. Nhưng người thay Phan Thúy Thanh là Lê Dũng mới đây thú nhận, đă bắt thầy Trí Lực vào tháng 7/2002 tại vùng biên giới Việt Miên. Cao Ủy Tị Nạn  xác quyết “quyền  tị nạn chính trị của thầy Trí Lực vẫn giữ nguyên hiệu lực”, và Cao Ủy đă gởi văn thư  cho Hànội, binh vực và bảo vệ thầy Trí Lực.

 

Bản chất của nhóm lănh đạo cộng sản Hànội vốn chủ quan ngoan cố, mà lại trí trá cao độ. Kết án suông, lên án miệng, hay lịch sự gởi văn thư yêu cầu, chúng cứ chối phăng, dồn tới đường cùng th́ chúng đổ lên đầu cấp thừa hành làm sai đường lối chính sách thế là huề. Xong vụ này, chúng lại tiếp tục làm vụ khác dưới dạng thức mới mẻ hơn. Nếu Quốc Tế cứ chạy theo chúng th́ ṿng vo suốt đời không xuể. Việc bắt cóc Tu Sỹ Phật Giáo Thích Trí Lực là cơ hội bằng vàng để cho  Cao Ủy Tị Nạn LHQ thu góp đầy đủ bằng chứng, đưa Nhà Nước Cộng Ḥa Chủ Nghĩa Xă Hội Việt Nam ra trước Ṭa Án H́nh Sự Quốc Tế  về tội Bắt Cóc Người Tị Nạn để làm gương cho các chế độ vi phạm nhân quyền trên toàn thế giới, và là vụ án đầu tiên để Ṭa Án H́nh Sự Quốc Tể làm sáng tư thế của ḿnh, nhằm cũng cố cho thực quyền của Tổ Chức Liên Hiệp Quốc.

 Little Saigon 16/09/2003

Trở lại Trang Nhà: