BẠN ĐỌC VIẾT

LTS. Trên đà cải tiến liên tục, kể từ số này, DĐGD sẽ mở thêm mục “Bạn Đọc Viết” để thâu góp ư kiến của quư độc giả bốn phương. Bằng cái nh́n bao quát dựa trên quyền lợi tập thể, những ư kiến cá nhân tŕnh bày trong mục này có thể đúng có thể sai, nhưng với thiện chí chúng tôi hy vọng tất cả đều phát xuất từ những tâm hồn ngay thẳng, thực tâm muốn góp phần xây dựng Giáo Hội và Quê Hương. Mở đầu, mời quư vị đọc lá thư của ông Nguyễn Đ́nh Lư gửi Ṭa Soạn.

Để tiện việc kiểm cbứng các sự kiện được nêu lên, và hiểu rơ  thiện chí xây dựng của độc giả gửi bài cho mục “Bạn Đọc Viết”, trong thư, xin quư vị cho ṭa soạn DĐGD biết rơ tên thật và địa chỉ, số điện thoại, nhất là trong trường hợp dùng bút hiệu để kư trên bài viết. Đa tạ.


Quên Tiểu Tiết

Để Nên Đại Sự

 

 New Jersey, ngày 14 Tháng Chín 2003 

 

 Kính quư Ṭa Soạn Diễn Đàn Giáo Dân, 

 

Tôi, Nguyễn Đ́nh Lư, ngụ tại Old Bridge, New Jersey, là độc giả của Diễn Đàn Giáo Dân (DĐGD). Qua bạn Lê Thiên, tôi được biết DĐGD sẽ mở mục Bạn Đọc Viết hay mục Diễn Đàn Bạn Đọc. Đó là điều mà tôi và nhiều độc giả DĐGD ước ao sau một thời gian theo chân DĐGD.

 

Nay tôi xin mạo muội tŕnh bày vài ư kiến thô thiển của tôi như sau.

 

Tuy sinh sau đẻ muộn, DĐGD đă nhanh chóng có một vị trí xứng đáng trên hệ thống truyền thông người Công Giáo Việt Nam hải ngoại, mặc cho bao tiếng thị phi và lời đả kích đắng cay. DĐGD sở dĩ tồn tại là nhờ nó phản ánh trung thực tâm tư, nguyện vọng và suy nghĩ của người giáo dân công giáo Việt Nam muốn góp tim óc ḿnh vào việc xây dựng cộng đồng theo tinh thần Phúc âm hóa mà Công đồng Vatican đă đề ra. Tất nhiên, sự đóng góp ấy không khỏi đôi khi gây phiền hà nhức nhối cho một thiểu số người không muốn thấy quyền lực của ḿnh bị đụng chạm hay suy suyển.

 

DĐGD c̣n ưu điểm khác nữa là tập hợp được nhiều ng̣i bút giáo dân có tŕnh độ và kiến thức về tôn giáo-xă hội bên cạnh một số các vị chủ chăn chính trực coi giáo dân “không c̣n là khách xa lạ” (Khẩu hiệu của Đức Giám Mục Mai Thanh Lương) để từ đó không ngại đóng góp tiếng nói ḿnh vào Diễn đàn. Nhờ vậy, DĐGD vừa phong phú vừa có chiều sâu khiến nhiều người dám cả quyết: DĐGD càng bị phong ba vùi dập, càng sống lâu, sống khỏe để vững bước tiến lên.

 

Thiết tưởng một tờ báo đă gầy dựng được uy tín cho ḿnh th́ đừng nên vấp phạm những sai sót tuy nhỏ nhặt song có nguy cơ dẫn tới mai một. Chẳng hạn, có lẽ DĐGD sẽ không bị hoen ố nếu những người có trách nhiệm không để cho các số 10 (Chim bay c̣ bay trong bản tin của Phóng Viên Chẳng Đặng Đừng), số 22 (Vài chuyện bên lề của Người Quan Sát) và nhất là số 23 (Thơ Gió Chướng Ba Tấc Lưỡi của CuồngPhong) đi vào những tiểu tiết vụn vặt không đáng. Cả ba bài của ba số báo trên đều nhắm vào một vị linh mục trẻ khi th́ nêu đích danh, khi th́ viết tắt tên. Thú thật tôi không có quan hệ huyết thống hay có quen biết ǵ với vị linh mục này. Tôi không đứng về phía linh mục, mà lo cho số phận DĐGD là hơn!

 

Theo tôi biết, khôi hài là một nghệ thuật bẩm sinh nhiều hơn là một kiến thức thu thập từ học vấn. Làm cho người khác cười không phải dễ. Cùng một cách chọc cười, tôi có thể cho là “vô duyên”, nhưng anh th́ lại lấy làm thích thú th́ sao? Trong chỗ riêng tư, tôi có quyền coi cách khôi hài ấy là vô duyên, vô bổ để không chấp nhận nó. Nhưng nếu tôi lôi cách chọc cười lẫn người chọc cười lên diễn đàn báo chí mà phê phán nặng lời (hay diễu cợt bằng thơ) th́ tôi có bất công không và kẻ bàng quan có thể cho tôi là nhỏ mọn không?

 

Trong một bài giảng, lồng vào một vài câu chọc cười để đánh thức thính giả quả là điều khó. Chính cái khó ấy khiến một số bài giảng trở nên nhạt nhẽo, rơi vào thinh không. Thính giả kẻ th́ ngủ gà ngủ gật, người th́ “đăm chiêu” thả hồn theo gió, hoặc mặc ông nói ông nghe, mặc kệ tôi tha hồ tỉ tê với người bên cạnh!

 

Bởi vậy, ít ra một vài xen kẽ chọc cười vô thưởng vô phạt cũng có tác dụng đưa người nghe trở lại với bài giảng. Trong trường hợp này, chọc cười là chất xúc tác (hay gia phụ) chuyển tải nội dung chứ đâu là cốt lơi của nội dung. Xin đừng khắt khe buộc diễn giả phải kiêm diễn viên hài kịch sân khấu hay màn bạc! Nội dung bài giảng mới là quan trọng. Chỉ sợ diễn giả lợi dụng ṭa giảng dựa vào Phúc Âm để diển giải lạc đề lệch ư với lối diển xuất không lành mạnh (Gay gắt, giận dữ hiện rơ trên nét mặt) Với những lời xỏ xiên người này, mắng nhiếc nhóm nọ. Bài giảng v́ vậy có thể không c̣n làm công việc Phúc Âm hóa nữa, thay vào đó là chính trị hóa hay phàm tục hóa thật là nguy hiểm, mất tư cách và tác phong của diển gỉa. Đó là điều đáng nên cảnh giác. Và trách nhiệm giúp mọi người cùng cảnh giác có lẽ sẽ thuộc về DĐGD chứ không ai khác! Tiếng nói của DĐGD bấy giờ sẽ có trọng lượng.

 

Mong DĐGD mà chúng tôi đang mộ mến hăy luôn giữ vững phong độ, phong cách và tôn chỉ của ḿnh để được đắc thọ và phục vụ đắc lực hơn. (

 

Kính thư, 

            

            JB Nguyễn Đ́nh Lư

Trở lại Trang Nhà: