Viết Từ Canada

CON BÀI LẬT TẨY

 

Mặc Giao

 

    Ngồi ở Canada đọc báo chí, tài liệu, điện thư từ thủ đô của người Việt tị nạn tại Orange County gửi đến, tôi cứ nôn nao nghĩ tới những anh chị em đang quay ṃng ṃng để bảo vệ danh dự cho một người tù lương tâm tại trại giam Nam Hà, linh mục Nguyễn Văn Lư, đồng thời vạch mặt chỉ tên thủ phạm và những tay sai đă ngụy tạo bức tâm thư  mạo danh cha Lư để bôi nhọ ngài và thoa lớp phấn son ḷe loẹt lên bộ mặt tái ngắt của đảng Cộng Sản Việt Nam. V́ thế, tôi xin được nghỉ chuyện Canada một kỳ để góp chuyện vào đề tài nóng bỏng này. Mong qúy vị thông cảm.

 

    Linh mục Trần Xuân Tâm, anh Trần Phong Vũ và nhiều người khác đă phân tích chi ly mọi trường hợp gian dối và cưỡng bức có thể xảy ra liên quan tới bức tâm thư nói trên. Các vị đă đưa ra nhiều giả thuyết rất uyên bác. Riêng tôi th́ khẳng định đó là một thư giả mạo một trăm phần trăm và không có một giả thuyết nào khác.

 

    Trước hết là về tự dạng, chữ viết trong thư được nắn nót rất cẩn thận để cho giống chữ của cha Lư. Nhưng càng nắn nót th́ chữ càng mất tự nhiên, càng xa nét chữ của cha Lư, một nét chữ phóng khoáng chừng mực biểu tỏ bản tính của người viết. Chúng ta đều biết có môn nghiên cứu chữ viết để đoán tính t́nh người viết. Nhiều đại công ty khi tuyển nhân viên đ̣i các ứng viên làm đơn viết tay để các chuyên viên t́m hiểu về bản lănh và cá tính của từng ứng viên qua nét chữ trên đơn xin việc. Chữ viết của mỗi người được định h́nh từ khi người đó trưởng thành và sẽ không thay đổi suốt cuộc đời, trừ khi bị run tay v́ bệnh hoạn hay tuổi già. V́ vậy, chữ viết của cha Lư trước khi bị tù và sau khi bị tù hai năm không thể khác nhau. Trong khi đó chúng ta thấy nhiều nét chữ trong bức tâm thư rất khác với chữ của cha Lư trước khi cha bị bắt. Chữ kư của cha Lư cũng giản dị, dễ bắt chước. Dù vậy người kư mạo không dám kư với tốc độ b́nh thường, phải kư chậm cho giống. Do đó nét chữ kư chạy không thoải mái, thấy rơ sự thận trọng, ngập ngừng.

 

    Về nội dung, tác giả lá thư này phải là một quan chức cao cấp hay ít ra cũng là một chuyên viên thượng hạng thuộc Ban Văn Hóa Tư Tưởng của đảng Cộng Sản Việt Nam. Ngoài một vài câu xưng tụng theo phép “nhà đạo” mà họ đă nghiên cứu và bắt chước được, phần c̣n lại toàn là giọng văn sặc mùi tuyên truyền cộng sản và những lư luận ngụy biện của người đă từng nhiều lần chống đỡ các cuộc tấn công liên quan đến thể chế, chính trị, kinh tế, tự do, nhân quyền… Dù thông minh đến đâu, trong hai năm ở trong tù, cha Lư cũng không thể học hỏi để trở thành một chuyên viên thượng thặng của cộng sản về tuyên truyền và phản tuyên truyền như vậy được. Biện minh trạng được gọi là tâm thư của cha Lư tŕnh bày rất có lớp lang, toàn nêu lên những vấn đề thời sự nóng bỏng mà đảng Cộng Sản Việt Nam đang phải đối phó: Tự do tôn giáo, Hiện trạng và tương lai của đất nước, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam nên làm ǵ? Các hiệu qủa trực tiếp và gián tiếp. Chúng tôi không đi vào chi tiết v́ qúy vị có thể đọc đầy đủ trong các bài viết khác. Chúng tôi chỉ xin nêu mấy điểm để chứng minh rằng bản văn này c̣n cộng sản hơn cộng sản mà cha Lư không thể đủ “tŕnh độ chuyên môn” để viết được, nếu cha muốn viết.

Trong phần II nói về Thực trạng hiện tại và tương lai của đất nước Việt Nam, tiểu điểm 2, tâm thư  dẫn chứng cuộc chiến tranh Mỹ và Anh đánh Iraq ngày 20-3-2003 (toàn tin tức cập nhật) để ca ngợi đảng cộng sản đă sáng suốt trong việc không nhờ Mỹ trong việc đánh thực dân Pháp. Nếu dựa vào Mỹ th́ ngày nay quân Mỹ vẫn c̣n đóng tại Việt Nam như tại Nhật Bản và Hàn Quốc. Trong thế lưỡng cực, họ đă chọn cực khác. Đó là lư luận biện minh cho việc họ đứng về phe cộng sản. Như vậy là đảng cộng sản đă nh́n xa, đă đi đúng đường từ 70 năm trước. Có điều họ không muốn nh́n nhận là nhờ sự hiên diện của quân đội Mỹ trên lănh thổ mà dân Nam Hàn mới không bị Bắc Hàn “giải phóng”, được sống tự do và phát triển kinh tế, Nhật Bản mới được yên ổn tái thiết và trở thành cường quốc kinh tế thứ nh́ trên thế giới. Trong khi đó, Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghiă Việt Nam đầy khôn ngoan và sáng suốt đang phải lậy lục Nam Hàn và Nhật Bản để xin bố thí, người lao động Việt Nam đang bị coi khinh và bị hành hạ một cách nhục nhă ngay trên chính quê hương của ḿnh bởi những chủ nhân ông Nam Hàn và Nhật Bản phách lối và tàn ác. V́ thế, việc vỗ ngực tự khen và lư luận cù nhầy để biện minh cho việc duy tŕ chế độ cộng sản chỉ có các chuyên viên cộng sản thứ “cù không cười” mới làm nổi, cha Lư sức mấy mà làm được!

 

    Cũng trong phần II, tiểu điểm 4, lời lẽ của tâm thư  chính là lời của chế độ tự “hợm ḿnh” một cách không c̣n liêm sỉ và đề cao Trung Quốc đến tận mây xanh: “Nhờ dày dạn kinh nghiệm Đông Tây, hiện nay Trung Quốc và Việt Nam đang cải cách rất vững vàng, muốn cống hiến cho nhân loại một kinh nghiệm xă hội chủ nghiă rất đặc sắc lần đầu tiên trên hành tinh”. Qúy vị đă thấy chưa? Trung Cộng và Việt Cộng đang dậy toàn thể loài người một khuôn mẫu chính trị và xă hội tuyệt hảo lần đầu tiên có trên qủa đất này. Đây là lối nói lộng ngôn hay thậm xưng kiểu ca dao con nít vẫn hát ở đồng quê:

 

Ở đâu mà chẳng biết ta

Ta con ông sấm, cháu bà thiên lôi

Trước kia ta ở trên trời

Đứt dây rơi xuống làm người thế gian.

 

     “Kinh nghiệm đặc sắc lần đầu tiên trên hành tinh” đó đang dâng hiến cho dân tộc Việt Nam một nền “văn hóa” gian dối, mánh mung, lừa lọc, thối nát, bất công, kềm kẹp, sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi. Dân ta sung sướng qúa! Được xếp vào loại những quốc gia “chê tiền” hạng nhất trên thế giới với lợi tức trung b́nh hàng năm tính theo đầu người chưa tới 400 đô la, trong khi dân các xứ tư bản “ngu dốt” có tật ham tiền nên lợi tức đầu người của họ có từ 20,000 đến 30,000 đô la. Sự thật hiển nhiên ai chả thấy. Cha Lư mà viết như thế này th́ cha Lư điên rồi, không c̣n là cha Lư nữa.

 

    Trong tiểu điểm 5 của phần II, tâm thư mạo hóa ca tụng Trung Quốc đang thực hiện “một xă hội Xiao-kang (tiểu khang) là một h́nh dung súc tích do Đức Khổng Tử đă đưa ra trong Kinh Thi mô tả một xă hội ấm no phú túc đạo đức hài ḥa…” Trung Cộng và Việt Cộng bây giờ phải cầu cứu cả Khổng Tử để cứu nguy cho chế độ. Tội nghiệp cụ Khổng! Trước đây Mao xếnh sáng đă nhấn cụ xuống bùn đen với khẩu hiệu “Phi Lưu phi Khổng” (không Lưu Thiếu Kỳ, không Khổng Tử). Nay người ta lại lôi cụ lên để nhờ cái bùa Tiểu Khang trong Kinh Thi của cụ làm miếng mồi nhử đám dân đă chán chế độ cộng sản tới tận mang tai. Thâm ư của họ là dùng thuyết trung quân ái quốc của cụ mà dân Tầu và dân Việt đă thấm nhuần từ hai ngàn năm nay để đ̣i dân phải trung với đảng, một thứ vua mới, th́ mới là yêu nước. “Yêu xă hội chủ nghiă là yêu tổ quốc” mà! Có điều lạ là v́ sao mà chỉ trong hai năm trong tù, cha Lư đă trở thành “thông kim bác cổ” tới thế? Vừa thông suốt lịch sử và đường lối của đảng cộng sản, vừa biết ứng dụng những diễn tiến chính trị và quân sự mới nhất để lư luận bênh đảng, vừa biết ca tụng Trung Quốc đứt lưỡi dù Trung Quốc chiếm đất và chiếm biển của nước ta, vừa thuộc Kinh Thi của Khổng Tử để nặn ra một chiếc bánh vẽ nhằm dụ hai dân tộc c̣n ít nhiều thấm nhuần Tam Ṭng, Tứ Đức, Tam Cương, Ngũ Thường. Những người đă lăn lóc nhiều năm trong trường đảng Hồ Chí Minh cũng khó có thể thông suốt và nhạy bén như thế. Vậy mà họ gán những lời này cho một tù nhân bị giam trong bốn bức tường, không được tiếp xúc vói ai, th́ tin sao được ? Mặt khác, những lời suy tôn Trung Quốc như trên chứng tỏ sự lệ thuộc chặt chẽ của cộng sản Việt Nam vào cộng sản Trung Quốc. Đừng ai có ảo tưởng về việc tướng Trà tổng trưởng quốc pḥng sắp sang thăm Mỹ. Đừng đoán non đoán già là Việt Cộng muốn liên minh với Mỹ để đương đầu với Trung Cộng. Bọn họ là những đồng minh cuối cùng với nhau nên phải sống chết có nhau. Chỉ phiền là luật cá lớn nuốt cá bé vẫn được áp dụng, dù giữa các đồng chí cộng sản với nhau.

 

    Chưa hết, tâm thư mạo c̣n dùng những lời lẽ “xông hương” xă hội chủ nghiă một cách khiến người đọc phải đỏ mặt. Nào là “văn hóa truyền thống dân tộc ḥa quyện đạo đức xă hội chủ nghiă (công bằng, trung thực, nhân ái, cần cù, sáng tạo, xả thân, anh hùng, khoan dung, chung thủy…)”. Nào là “nhà nước của VN đă cải cách, đă thành công cơ bản, đang thực hiện khởi sắc, nhất là đang trở thành Chủ Nghiă Công Bằng, Nhân Ái, Hạnh Phúc, Hiện Thực, Toàn Dân”. Những lời lẽ và giọng điệu này sặc mùi cộng sản, nói láo mà tỉnh bơ như nói thật v́ “lộng giả thành chân”. Nói láo không ngượng mồm, không đổi sắc mặt. Cha Lư không ở trong hàng ngũ này, sao mà làm được như họ? Nhất là mới cách đây hơn hai năm, cha đă ra những lời tuyên bố sấm sét lên án chế độ cộng sản từ căn bản khiến cả chế độ cộng sản phải rúng động.

 

    Nếu quả thật bức tâm thư  do chính cha Lư viết, cộng sản đă mừng húm, đă đưa ngay cha ra họp báo để khoe với dư luận trong và ngoài nước, việc ǵ phải lén lút, mắt la mày lét như kẻ tiêu tiền giả. V́ những lư do trên, tôi khẳng định bức tâm thư gán cho cha Lư là một lá thư giả mạo với dụng ư chia rẽ hàng ngũ Công Giáo Việt Nam, gây nghi kỵ giữa Giáo Hội Công Giáo với các Giáo Hội khác, đồng thời biện minh cho những điều mà đảng Cộng sản Việt Nam đang bị kết án. Đây là một biện minh trạng rất đầy đủ mà đảng cộng sản muốn phổ biến rộng răi nên phải mượn tên cha Nguyễn Văn Lư để hy vọng có một số người ṭ ṃ t́m đọc. Nếu biện minh trạng này không kư tên cha Lư th́ sẽ chẳng có ma nào thèm ngó tới, v́ người ta đă chán ngấy thứ ngôn ngữ “lưỡi gỗ” mà cộng sản vẫn quen dùng.

 

    Trong khi toàn thể dư luận trong và ngoài nước c̣n đang t́m hiểu sự thật, c̣n nghi ngờ hoặc c̣n bán tín bán nghi về cái gọi là tâm thư của cha Lư, ngay các cơ quan truyền thông của cộng sản cũng chưa nói ǵ đến tâm thư này, th́ nhà báo Tú Gàn (bút hiệu của cựu thẩm phán Nguyễn Cần), trong báo Sài G̣n Nhỏ số ra ngày 8-8-2003, đă nhanh chóng công khai hóa bức tâm thư với những xác quyết như đinh đóng cột là đúng cha Lư viết bức tâm thư này. Ông cho rằng tâm thư này khác hẳn với những bài  ca ngợi chế độ cộng sản được viết theo “khuôn” của các linh mục và ḥa thượng hợp tác với chính quyền. Theo ông, linh mục Lư “đă dùng những tài liệu, những suy tư và những lư luận riêng của ông để viết. Nói cách khác, đây là một bài biện hộ cho chế độ có mang cá tính”, “Chúng tôi nhận thấy tâm thư đó đă viết rất công phu, có nghiên cứu và viết với tất cả tâm huyết của tác giả.”

 

    Ông Tú Gàn không đưa bằng cớ nào khi khẳng định bức tâm thư đích thực là của cha Lư ngoài việc nói rằng nó khác với những bài ca ngợi viết theo “khuôn”. Khác là đúng rồi, v́ bài bản tung hô của các vị tu hành quốc doanh đă được chính các vị ấy viết và đệ nạp một cách công khai, trong khi tâm thư “của cha Lư” được một hay nhiều cán bộ cao cấp của đảng soạn thảo trong ṿng bí mật. Lời tán tụng rỗng tuếch của tay sai chắc chắn phải khác tài liệu biện minh và tŕnh bày lịch sử, đường lối, chính sách của đảng do chính những tay gạo cội của đảng viết. Cho rằng bài viết rất công phu và với tất cả tâm huyết của tác giả cũng đúng luôn. Viết tài liệu quan trọng như vậy mà không đạt chỉ tiêu là mất chức. Viết để mong cho chế độ thoát hiểm, cho cái ghế của ḿnh khỏi lung lay th́ tất nhiên phải viết với tất cả tâm huyết. Ăn cây nào rào cây nấy. Đó lại càng là lư do cho thấy tác giả không phải là cha Lư.

 

Nhận định v́ sao cha Lư đă thay đổi lập trường 180 độ, ông Tú Gàn đưa ra ba lư do:

 

1/ Cha Lư thất vọng trước những hoang tưởng và huyền thoại mà nhóm Giao Điểm Công Giáo và nhóm khai thác ông kiếm ăn tạo ra,

 

2/ Cha Lư sa lưới chiến tranh tâm lư,

 

3/ Cha Lư không c̣n chỗ đứng nào trong Giáo Hội nữa.

 

    Về lư do thứ nhất, ông Tú Gàn nên nhớ rằng cha Lư đă cùng với giáo dân Nguyệt Biều tự ư phát động đấu tranh đ̣i tự do tôn giáo và bảo vệ tài sản của họ đạo, không có ai “thuốc nước” cho cha cả. Khi những tuyên ngôn, tuyên cáo từ Nguyệt Biều ra tới bên ngoài, cộng đồng người Việt ở ngoại quốc mới rầm rộ hỗ trợ, không phải v́ cá nhân cha Lư, mà v́ lư tưởng tự do trong đó có tự do tôn giáo mà cha Lư là biểu tượng đấu tranh. Không có ai thổi phồng và “phong thánh” cha Lư và cha Lư cũng đủ khôn ngoan để hiểu rằng ḿnh không phải là thánh sống và cũng đủ can đảm để sẵn sàng bước vào đường thánh giá bảo vệ lư tưởng ḿnh theo đuổi. Chống cha Lư là quyền của ông Tú Gàn. Bênh cha Lư là quyền của những người khác. Tại sao lại gán cho họ nhăn hiệu “Nhóm Giao Điểm Công Giáo và Nhóm khai thác kiếm ăn”? Trong khi Nhóm Giao Điểm xuyên tạc, vu khống và bôi nhọ Công Giáo, nhóm anh em Công Giáo có chút học thức chỉ dùng những lư luận để bênh vực cha Lư và chung tay đấu tranh cho các quyền tự do của toàn thể dân tộc Việt Nam, không đả kích một tôn giáo nào, th́ ông Tú Gàn, cũng là một người Công Giáo có học, lại kết án anh em là một nhóm Giao Điểm khác có hậu ư “kiếm chác” trong vụ cha Lư? Kiếm chác cái ǵ? Xin ông nói rơ ra. Sao ông cứ hay suy bụng ta ra bụng người như thế? Cha Lư là người biết ḿnh là ai, phải làm ǵ, sẽ nhận hậu qủa nào, nên không có vấn đề hoang tưởng và huyền thoại như ông Tú Gàn có qúa nhiều tưởng tượng.

 

    Lư do thứ hai, ông Tú Gàn cho rằng cha Lư bị thua chiến tranh tâm lư với người cộng sản v́ những khi bị gọi lên làm việc được cho “uống nước đường”, được bàn luận về tính “ưu việt” của xă hội chủ nghiă, được hứa hẹn nếu “cải tạo tốt” sẽ được giảm án… tự nhiên ông thấy xă hội chủ nghiă cũng có những cái “ưu việt” của nó, nên ngả theo. Tú Gàn kết luận rằng: “Linh mục Lư sa lưới là chuyện không có ǵ lạ”. Suy luận của ông tiết lộ hai điều. Một là ông qúa phục kỹ thuật chiến tranh tâm lư của cộng sản. Thực sự những điều dụ dỗ kể trên chỉ là chuyện con nít, chỉ những người khờ và yếu bóng viá mới bị sa bẫy. Hai là ông Tú Gàn đánh giá cha Lư qúa thấp nếu không nói là ông nuôi sẵn  thiên kiến không đẹp về cha Lư từ lâu. Phê phán một người theo thiên kiến th́ làm sao c̣n vô tư ?

 

    Lư do thứ ba, theo Tú Gàn, cha Lư đổi lập trường v́ không c̣n chỗ đứng nào trong Giáo Hội nữa. Xem ra ông Tú Gàn hơi cường điệu khi đưa ra lư do này. Chỗ đứng của một linh mục trong Giáo Hội là ǵ ? Thưa là phục vụ theo lệnh bề trên, được sai đi phục vụ ở đâu th́ đi đó. Trước khi vô tù th́ làm cha sở An Truyền. Hiện giờ th́ ngồi trong bốn bức vách nên chắc chắn không có chỗ đứng trong Giáo Hội, nhưng có chỗ đứng vững chắc trong tim của nhiều người Việt Nam, không phải chỉ riêng người Công Giáo. Mai ngày khi ra tù, cha Lư sẽ có chỗ đứng nào? Ai mà biết, kể cả bề trên của cha. V́ chỗ đứng tương lai chưa thể quyết định bây giờ. Nhu cầu và hoàn cảnh chưa xuất hiện. Trừ khi ông Tú Gàn thấy trước là cha Lư sẽ chẳng c̣n được giữ vai tṛ nào trong Giáo Hội, không phải do quyết định của bề trên, nhưng do quyết định của ai khác.

 

    Chúng ta thấy những lư do ông Tú Gàn nêu ra để giải thích việc thay đổi lập trường của cha Lư thiếu cơ sở vững chắc. Ông Tú Gàn Nguyễn Cần từng là một người Quốc Gia đă giữ chức vụ khá cao trong ngành tư pháp của Việt Nam Cộng Ḥa. Ông cũng là một người Công Giáo và biết khá rơ về Giáo Hội Việt Nam, nhất là các giáo phận tại miền Trung. Những hiểu biết đó giúp ông công kích người và việc trong Giáo Hội với những thông tin có vẻ khả tín. Nhân vụ này, tôi nhớ tới trường hợp Nguyễn Văn Ngọc, biệt danh Ngọc Méo, từng làm phó chủ tịch Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo Sài G̣n, lén theo cộng sản từ 1968, nay giữ chức Phó Trưởng Ban Tôn Giáo Nhà Nước, một vị trí kiểm soát toàn bộ nhân sự, cơ sở và hoạt động của các giáo hội. Riêng với Giáo Hội Công Giáo, Ngọc Méo biết hết từ trong ra ngoài, từng đường đi nước bước, nên việc “phát giác” và kiểm soát tất nhiên phải hữu hiệu. Củi đậu nấu củ đậu là vậy đó!

 

    Trong trường hợp nghĩ tốt cho ông Tú Gàn, người ta có thể coi ông chỉ là một người chọc gậy bánh xe, một thứ phá thối hàng ngũ (spoiler), v́ ông luôn luôn chỉ trích mọi người, mọi việc mà không đưa ra một đường lối xây đựng nào. Văn hoa một tí th́ gọi ông là người chung thân bất măn, một hiện tượng phản chứng (contestataire) chuyên môn nói ngược lại người khác. Nói ngược điều sai, điều cổ hủ, tránh đường ṃn để t́m đường mới là góp phần cho tiến bộ. Nhưng khi đem một cá nhân ra bôi bẩn trong khi người đó không có phương tiện trả lời th́ là chơi xấu. Khi mạt xát nhóm này nhóm kia với ẩn ư đề cao nhóm khác, khi bóp méo sự thật để thực hiện những mục tiêu tăm tối th́ không c̣n là phản chứng nữa mà là phản bội.

 

    Thực tế cho thấy ông Tú Gàn c̣n đi xa hơn thế nhiều. Ông đứng trong hàng ngũ của phe ta nhưng chuyên môn sút banh vào khung thành của phe ḿnh để cho phe địch ghi điểm. Người ta khó tin đó là do t́nh cờ. T́nh cờ th́ lâu lâu mới xảy ra một lần, không xảy ra đều đều như với trường hợp ông Tú Gàn. Ông viết “Ván bài Lật Ngửa” trên báo Sài G̣n Nhỏ để câu khách hay với hậu ư ǵ chỉ riêng ông biết. Nhưng bằng vào những ǵ ông viết, người ta thấy ông là một con bài đă bị lật tẩy. Mầu cờ sắc áo của ông nay đă rơ. Không ai c̣n phải hồ nghi. Riêng mấy anh mưu sĩ cộng sản viết tâm thư giả đề tên cha Lư, các anh khôn mà không ngoan, vừa vụng lại vừa dại, chẳng đánh lừa được ai, lại mang tiếng gian manh, tủn mủn, lạc hậu. Các xă hội văn minh đă thôi không dùng những thủ đoạn lỗi thời ấy nữa. Nếu có chơi gian, người ta cũng chơi một cách cao cấp hơn, tiến bộ hơn, không để lộ con tẩy nhà quê nhà mùa như các anh. Càng ngày các anh càng giống bà “La Sát”,  xắn váy quai cồng, chân dậm bành bạch, tay vỗ bèn bẹt, miệng bù lu bù loa để chửi người khác, để tự khoe ḿnh và để che dấu những xú uế trong căn nhà sau lưng.

Trở lại Trang Nhà: