Để Kéo Dài Cuộc Thống Trị Trên Quê Hương Đau Khổ
Để Đàn Áp Đồng Bào Trong Nước Và Tránh Một Cuộc Nổi Dậy
Để Làm Nản Ḷng Cuộc Đấu Tranh Trong Nước
VIỆT CỘNG MƯU T̀M HOÀ GIẢI HOÀ HỢP VỚI “CHÚNG TA”
Nguyễn Văn Chức
Hoà giải hoà hợp là một trong những sách lược sinh tử của bạo quyền Việt Cộng hiện nay. Đó cũng là món hàng mà Việt Cộng đang rao bán tại hải ngoại.
Vấn đề đuợc đặt ra: hoà hơp hoà giải giữa ai với ai ?
Hoà giải hoà hợp giữa VC và đồng bào trong nuớc? Nghiă là: VC từ bỏ bạo lực, phóng thích tất cả các vị lănh đạo tôn giáo đang bị cầm tù, phóng thích tất cả những nhà trí thức nhà văn nhà báo đấu tranh cho nhân quyền đang bị gông cùm, để cùng toàn dân đi vào tiến tŕnh dân chủ hoá đất nước, trả lại chủ quyền quốc gia cho nhân dân.
Đó là ư nghĩa đích thực của hoà giải hoà hợp dân tộc.
Nhưng, đó lại chính là điều mà VC không muốn, và không bao giờ muốn. VC chẳng bao giờ muốn từ bỏ thống trị. Việt Cộng chẳng bao giờ muốn từ bỏ bạo lực. Bởi v́ bạo lực là bản chất của thống trị, và là lẽ sống của chúng nó, một lũ cu ly cu leo từ trên xuống dưới. Bạo lực để duy tŕ trấn áp, bạo lực để bóc lột, bạo lực để vơ vét chợ chiều, bạo lực để kéo dài sự thống trị... Vả chăng, Việt Cộng có súng đạn, có công an cảnh sát, đâu cần phải hoà hợp hoà giải với đồng bào trong nuớc, cái thực thể đang nằm trong ách kềm kẹp của chúng nó. Tên cai ngục không có nhu cầu phải hoà giải hoà hợp với kẻ đang bị xiềng xích.
*
Nhưng Việt Cộng có nhu cầu phải hoà hợp hoà giải với Chúng Ta.
Chúng ta , tập thể Nguời Việt Tỵ Nạn. Chúng Ta , cái tập thể đứng ngoài tầm tay bạo lực của chúng nó. Chúng Ta , cái tập thể mà chúng nó cần phải vuốt ve mơn trớn.
Trước đây, VC từng chửi Chúng Ta là đĩ điếm, là ra đi v́ miếng cơm manh áo. Bây giờ nhổ rồi lại liếm, VC gọi Chúng Ta là khúc ruột ngoài ngàn dậm . Khúc ruột ấy bỗng được chúng nó vô cùng ưu ái. Sự ưu ái đă vang lên trong nghị quyết đại hội đảng 6 của chúng nó, tháng 12/1986 :
“Đại hội nhiệt liệt hoan nghênh đồng bào ta ở nước ngoài luôn hướng về tổ quốc tích cực xây dựng đất nước .
Và :
“(Đảng và nhà nuớc quyết tâm) tạo điều kiện thuận lợi để nguời VN sinh sống ở nước ngoài xây dựng khối đoàn kết cộng đồng, vừa hoà nhập vào xă hội sở tại, vừa liên hệ mật thiết gắn bó với quê hương, góp phần ngày càng nhiều vào công việc xây dựng đất nước.”
Trong bài diễn văn mang tên Đoàn Kết, Ḥa Hợp Dân Tộc, Động Lực Phát Triển Đất Nước đọc truớc đại hội Việt Kiều tại Sàig̣n ngày 8 tháng 2/1993, Vơ Văn Kiệt cũng hát bài ca đó.
Trong bức thư gửi chính trị bộ Việt Cộng ngày 9 tháng 8. 1995, tên Kiệt cũng ưu ái nhắc đến những “người Việt Nam ở nước ngoài đang hướng về tổ quốc”
Trong bài góp ư mang chủ đề ‘Chống diễn biến hoà b́nh , cứu nguy đảng và nhà nước ” đọc trước Trung Ương Đảng ngày 26/12/1996, tên Hữu Thọ –Trưởng ban Tư Tưởng Văn Hoá Trung Uơng Đảng– cũng hát lại bài ca đó. Hữu Thọ gọi nhiệm vụ: “giao lưu tốt hơn đối với hai triệu đồng bào ta sinh sống ở nước ngoài” là một trong “8 nhiệm vụ phải làm tốt” để cứu nguy đảng và nhà nước.
*
Câu hỏi được đặt ra: tại sao Việt Cộng lại đặc biệt ưu ái Chúng Ta và đặt ra nhiệm vụ “giao lưu tốt hơn” với Chúng Ta?
Câu trả lời là: Chúng Ta có rất nhiều để đóng góp cho chúng nó.
Trước hết, đóng góp bằng trí tuệ và chuyên môn. Trí tuệ và chuyên môn ấy--do Chúng Ta lănh hội được của thế giới bên ngoài --bao gồm nhiều lănh vực: y khoa, tin học, khoa học, quản trị, ngân hàng, thuơng mại, v.v... Trí tuệ và chuyên môn ấy, bọn cu ly cu leo bạo quyền Việt Cộng rất cần.
Ngoài khả năng đóng góp bằng trí tuệ và chuyên môn, Chúng Ta c̣n có khả năng đóng góp bằng tiền. Từ cuối thập niên 1980 đến nay, bằng cách này hay cách khác, mỗi năm chúng ta đóng góp hằng tỷ Mỹ Kim cho chúng nó, một sự đóng góp đều đặn và không điều kiện. Có thể nói: trong những năm cuối thập niên 1980, chính sự đóng góp của Chúng Ta đă cứu nguy chúng nó. Sự đóng góp này ngày một gia tăng. Ngày 15 tháng 7. 2003 vưà qua, Hà Nội đă lớn tiếng khoe: “riêng từ tháng 1 đến tháng 3 năm nay (2003), đồng bào hải ngoại và công nhân lao động ở nước ngoài đă gửi về Việt Nam Một Tỷ Một Trăm Triệu đô la , tăng 12% so với thời gian này năm 2002.” Theo Hà Nội, đây là số ngoại tệ cần thiết để giúp “nhà nước ta” cân bằng mức thâm thủng mậu dịch 2 tỷ 400 triệu đô la trong sáu tháng đầu năm nay.
*
Chúng Ta đóng góp trí tuệ và tiền bạc.
Nhưng c̣n một sự đóng góp khác mà Việt Cộng rất cần và chờ đợi nơi chúng ta. Đó là Sự Im Lặng cuả Chúng Ta. Im lặng truớc những tội ác của chúng nó đối với đồng bào trong nước. Im lặng truớc những tội ác cuả chúng nó đối với tôn giáo ở quê nhà. Im lặng truớc những tội ác cuả chúng nó đối với nhân quyền trong nước.
Việt Cộng rất sợ tiếng nói của Chúng Ta . Bởi v́: Chúng Ta là cái loa loan truyền đi khắp thế giới những tội ác của chúng nó đối với đồng bào trong nưóc. Bởi v́: Chúng Ta là cái loa loan truyền đi khắp thế giới cuộc đấu tranh đ̣i dân chủ tự do tại quê nhà.
Trên thực tế, và từ hơn hai muơi năm nay, Chúng Ta đă làm tṛn sứ mạng vạch mặt tội ác của bạo quyền trong nuớc. Người tù bị xiềng xích –tức đồng bào trong nước– bỗng cảm thấy đuợc an ủi, và tự nhủ sẽ giữ vững niềm tin sắt đá trong cuộc đấu tranh loại trừ bạo quyền CS.
Rồi đây các nhà làm sử sẽ viết cả trăm pho sách dài ngàn trang về sự đóng góp của Chúng Ta cho cuộc đấu tranh của đồng bào trong nước. Những trang nổi bật mang tên Thái B́nh, Xuân Lộc, Huế, Hưng Yên, với hàng trăm ngàn đồng bào vùng lên vạch mặt tội ác của bạo quyền. Những trang nổi bật mang tên Phật Giáo, Cao Đài, Hoà Hảo, Công Giáo, bốn tôn giáo lớn trong nước đă trở thành kẻ thù của bạo quyền. Những trang nổi bật mang tên Thích Quang Độ, Nguyễn văn Lư, và c̣n bao nhiêu vị khác nữa; bằng ấy những biểu tượng bi hùng của cuộc đấu tranh cho tự do tín ngưỡng ở quê nhà. Những trang nổi bật mang tên Hà Sĩ Phu, Duơng Thu Huơng, Bùi Minh Quốc, Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, v.v... và c̣n bao nhiêu tên tuổi khác nữa; bằng ấy những biểu tượng cuả cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại quê nhà.
*
Chúng Ta, Người Việt Tỵ Nạn, đă đóng góp rất nhiều, rất nhiều, cho những cuộc đấu tranh nói trên, cũng như cho những tên tuổi nói trên. Những đóng góp của Chúng Ta đă làm phấn khởi đồng bào trong nuớc, đồng thời khiến cho bạo quyền phải chùn tay bạo lực.
Chưa hết, Chúng Ta c̣n chặn đánh –và chặn đánh thành công– những manh động của Việt Cộng và tay sai tại hải ngoại. Vụ Video Mẹ B-40 năm 1997 với những bông luá đỏ và những lời thuyết minh vô lại. Vụ Trần Trường năm 1999 với lá cờ máu và ảnh tên giặc già Hồ Chí Minh. Người viết chỉ đưa ra hai vụ điển h́nh này mà thôi. Nhắc lại cho hết, e tốn giấy mực và làm nhàm tai nguời đọc
Chưa hết, Chúng Ta c̣n tiêu diệt , và tiêu diệt thành công –trong ư nghĩa kinh điển của đấu tranh diệt địch, là huỷ diệt khả năng gây hại của địch và biến địch thành tṛ hề– những băng đảng tay sai mà đồng bào trong cũng như ngoài nước đă nhận diện và khinh bỉ. Thí dụ: cái gọi là mặt trận Hoàng Cơ Minh. Người viết chỉ đưa ra một truờng hợp điển h́nh này mà thôi. V́ nhiều lư do, trong đó có lư do thuộc quy luật của hùng biện và của đấu tranh chính trị .
Vẫn chưa hết.
*
Song song với nhiệm vụ diệt địch và diệt tay sai, Chúng Ta c̣n biểu dương trước thế giới chính nghĩa của dân tộc VN và chính nghĩa cuả Người Quốc Gia làm nghĩa vụ dân tộc.
Những ngày Văn Hoá Quốc Tế hàng năm tại Nữu Ước; với rừng cờ vàng ba sọc, và rừng người Việt Tỵ Nạn, trước sự ngưỡng mộ và suy tư của con mắt thế giới.
Những ngày Quân Lực 19 tháng 6 hàng năm, với rừng cờ vàng ba sọc, với rừng anh em chiến sĩ QLVNCH và Người Việt Tỵ Nạn, cùng những tiếng hô sấm sét “đả đảo Việt Cộng ”, trước sự thức tỉnh của trí tuệ nhân loại.
Rồi lễ khánh thành tượng đài chiến sĩ tại Cali mới đây (tháng 4 năm 2003). Hàng rừng cờ vàng ba sọc, hàng rừng anh em cựu chiến sĩ QLVNCH, và đồng bào Tỵ Nạn nguời người lớp lớp.
Rồi những nghị quyết của nhiều thành phố lớn tại Mỹ, đặc biệt của quốc hội tiểu bang Louisiana, tuyên nhận lá cờ vàng ba sọc là “Biểu Tượng Chính Thức và Duy Nhất của Người Việt Tỵ Nạn ”.
Rồi dự luật Nhân Quyền Cho Việt Nam. Nguyên một sự hiện diện của dự luật này truớc dư luận và trước Quốc Hội Mỹ đă mang giá trị tự thân (per se) của nó .
Riêng hai biến cố đặc biệt –sự công nhận lá cờ vàng ba sọc, và dự luật Nhân Quyền Cho VN tại Quốc Hội Mỹ– đă nói lên chính nghĩa và tiềm lực thế kỷ của Chúng Ta trong cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại quê nhà.
Bạo quyền Việt Cộng –qua những đôn đáo với “quỹ hộ trỡ về nguồn ” của tên Nguyễn Đ́nh Bin, Thứ Trưởng Ngoại Giao Thường trực của cái chế độ chó đẻ cờ đỏ sao vàng– đă tỏ ra cực kỳ bối rối và lo sợ. Hơn bao giờ hết, chúng nó có nhu cầu khẩn trương phải kêu gọi Chúng Ta hăy quên đi hận thù để cùng xây dựng đất nước.
Lũ tôi tớ Việt Cộng ở hải ngoại cũng vẫy đuôi phụ hoạ. Những con chó của Pavlov.
Chúng Ta muốn nói với bạo quyền VC : đừng làm tṛ hề và đừng bịp bợm nữa, hăy hoà giải hoà hợp với đồng bào trong nuớc trước đă. Sau đó, và chỉ sau đó, vấn đề hoà giải hoà hợp với đồng bào ngoài nước mới có thể được đặt ra, và có lẽ chẳng cần phải đặt ra.
Chúng Ta cúi đầu khâm phục và kính cẩn thưa với đồng bào trong nước:
“Xin hăy kiên tŕ và kiên cường Chúng tôi, những đứa con tha hương, lúc nào cũng hướng về Tổ Quốc thân yêụ. Chúng tôi thề luôn luôn trung thành với Tổ Quốc thân yêu trong cuộc đấu tranh hiện nay tại quê nhà, một cuộc đấu tranh cao cả nhằm loại trừ bạo quyền CS, để đưa dân tộc vào ổn định và đưa đất nước tiến lên.
Houston 30.7.2003