“VÁN BÀI LẬT NGỬA”& MẶT THẬT CỦA TÚ GÀN
Trần Phong Vũ
VÀI LỜI CỦA NGƯỜI VIẾT
Chúng tôi không ảo tưởng bài viết này sẽ thay đổi được một ng̣i bút lươn lẹo, hiểm độc như Tú Gàn. Rồi đây, ng̣i bút ấy sẽ c̣n tiếp tục vấy bẩn lên những cá nhân cũng như những tập thể đang dấn thân tranh đấu cho Tự Do Tôn Giáo, cho Nhân Quyền, Nhân Phẩm Việt Nam. Nói rơ hơn là những đối lực của chế độ độc tài toàn trị CS Hà Nội lâu nay, đặc biệt trong giai đoạn này. Đích điểm của bài viết là để bạch hóa những mưu gian của ông cựu thẩm phán Nguyễn Cần kư danh Tú Gàn xuyên qua nội dung bài “Ván Bài Lật Ngửa” đăng trên tờ tuần báo Sàig̣n Nhỏ hôm 08-8-03 vừa qua, với mục tiêu giản dị là giúp mọi người thấy được chân diện của đương sự.
Quan điểm và nhận định của người viết sẽ quy chiếu vào ba điểm chính.
Thứ nhất : chỉ ra những tṛ dối trá, ma mị của Tú Gàn để che mắt người đọc và thái độ hả hê của y trước những tṛ âm độc, tàn nhẫn của chế độ Hà Nội nhằm vào cha Lư, nếu quả thực chúng đă cưỡng chế tinh thần và thể lực người mục tử này, biến cha thành một con người khác để có thể viết một lá thư với nội dung sặc mùi cán bộ đảng, điều chính cha Lư đă tiên liệu có thể xảy ra cho ngài trước khi bị tống ngục (xin đọc lại lời Tuyên Bố ngày 19-3-2001 trên b́a DĐGD số này).
Thứ hai : vạch rơ mưu toan xảo quyệt của tác giả những bài Viết Mà Chơi nhằm mua chuộc cảm t́nh của người đọc trước khi ngậm máu phun người, uốn cong ng̣i bút, hết lời chửi rủa, mạ lỵ những thành phần chống cộng chân chính, trong đó, đối tượng hàng đầu là cha Lư và những khối lực tán đồng lập trường Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết của cha trước khi ngài bị tống ngục.
Thứ ba : vài lời minh xác vắn tắt về con đường sứ mạng bất di dịch của người Việt Nam Công Giáo và đồng bào Việt nam hải ngoại, nói chung, đối với lư tưởng đấu tranh do cha Lư khơi động từ ngót ba thập niên qua mà cho dù CSVN có thành công trong thủ đoạn ác độc để thay tim, đổi năo cha th́ con đường sứ mạng, con đường lư tưởng ấy cũng không hề thay đổi.
I. ĐÀNG SAU “VÁN BÀI LẬT NGỬA” CỦA TÚ GÀN
Tóm tắt nó vẫn chỉ là những lời lăng mạ dai dẳng, quen thuộc của một ng̣i bút tôi mọi nhắm vào linh mục Nguyễn Văn Lư cùng những cá nhân, khối lực ủng hộ cuộc đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo, cho Nhân Quyền, Nhân Phẩm tại Việt Nam.
C̣n nhớ ngày 07-12-2001, v́ lư do chẳng đặng đừng chúng tôi đă phải lên tiếng trong bài thương xác* về một vài điểm trong bài viết của Tú Gàn đăng trên tờ Sàig̣n Nhỏ cùng ngày. (T́m đọc trên DĐGD số Xuân Nhâm Ngọ). Chúng tôi viết để nói với công luận hơn là với một cây bút mà mọi người đă quá hiểu về con người và nhân cách.
Nhưng hôm nay là một ngoại lệ. Người viết sẽ dùng phần này để nh́n vào những con bài ‘lật ngửa’ của đương sự.
1/ Đối tượng đánh phá: Đối tượng chính của Tú Gàn trong bài viết vẫn không ai khác hơn là linh mục Nguyễn Văn Lư và cuộc đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo, cho Nhân Quyền, Nhân Phẩm mà cha đă kiên tŕ theo đuổi từ sau ngày cộng sản nhuộm đỏ toàn lănh thổ.
Đối tượng thứ hai là những cá nhân, khối lực ở hải ngoại tự nguyện đứng đàng sau cuộc đấu tranh chân chính ấy. Hai tổ chức, cá nhân được nêu đích danh là Phong Trào Giáo Dân và bà Ngô Thị Hiền thuộc Ủy Ban Quốc Tế Đ̣i Tự Do Tôn Giáo. Phong Trào Giáo Dân được Tú Gàn gọi xách mé là Nhóm Tàn Dư PTGD , hay Nhóm Giao Điểm Công Giáo . Bà Hiền và Ủy ban của bà th́ được chụp cho cái mũ bẩn là Nhóm Khai Thác Lm Lư để kiếm ăn . Trong phần ghi chú trước khi kết thúc bài viết công bố tuần rồi, sau khi nhắc lại câu hỏi của tiến sĩ Nguyễn Bá Tùng, một đoàn viên cốt cán của PTGD là liệu PT có cần phải đặt vấn đề, không phải với ông Tú Gàn nhưng với tờ Sàig̣n Nhỏ không , chúng tôi đă ghi lại suy nghĩ của ḿnh như sau:
“Chuyện PTGD..., bà Hiền và UBQTDTDTG của bà có đặt vấn đề với tờ Sàig̣n Nhỏ hay không là trách nhiệm riêng của quư vị. Tuy nhiên, qua những sự kiện trước mắt, với những tṛ múa gậy vườn hoang và thái độ vô trách nhiệm của một thiểu số cơ sở truyền thông đang làm vẩn đục không khí cộng đồng, chúng tôi thấy đă đến lúc những người trí thức thầm lặng thuộc mọi tôn giáo, mọi khuynh hướng chính trị không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản, phải lên tiếng. Lên tiếng như thế nào là do tiếng gọi của lương tri mỗi người.
Có điều chắc chắn là khi lên tiếng sẽ không tránh khỏi bị vấy bẩn v́ nọc độc của những tên bồi bút. Đấy là cái giá phải trả của những tấm ḷng Việt Nam đă chọn tinh thần Yêu-Thương, Liên Đới, Công Lư và Sự Thật làm lư tưởng đời ḿnh”.
Tất cả những suy tư gói ghém trong bài này đă được h́nh thành trong tinh thần ấy.
2. Cung cách trích dẫn gian dối để bịp độc giả: Nơi trang 6 bài “Ván Bài Lật Ngửa” sau khi đánh máy lại toàn bộ Tâm Thư nói là của cha Lư, và để chứng minh lập trường bị bôi bác là thiếu thống nhất của người tù lương tâm này, Tú Gàn đă cố t́nh chỉ trưng dẫn đoạn cuối trong Lời Kêu Gọi số 7 của cha công bố ngày 28-01-2001 (trong Ván Bài Lật Ngửa không hiểu v́ quên hay có dụng ư, TG ghi là Tuyên Ngôn Số 7).
Nội dung LKG số 7 có hai phần rơ rệt: phần 1/ nhận diện thực trạng VN, và phần 2/ kêu gọi. Khi trích dẫn, Tú Gàn đă gian ngoan, trí trá chỉ trưng dẫn 2 trong 4 điểm của phần hai mà cố ư bỏ quên 7 điểm trong phần một và 2 điểm quan trọng khác trong phần sau. Xin lược lại vài chi tiết quan trọng gói ghém trong những điểm bị tác giả “Ván Bài Lật Ngửa” dụng tâm ếm nhẹm nhằm bóp méo quan điểm và lập trường của cha Lư:
Phần một.
* Điểm một: cha Lư vạch trần thủ đoạn tàn nhẫn của CSVN khi thẳng tay tiêu diệt những thành phần quốc gia để cướp công ‘giành độc lập’.
* Điểm hai: Cha Lư phi bác quan điểm của người cộng sản cho rằng đă có công thắng Mỹ và huênh hoang rêu rao là đă đem lại độc lập, tự do, hạnh phúc cho đất nước VN. Kết thúc điểm này, cha Lư viết: “Giải pháp độc lập, tự do, hạnh phúc cho nhân dân VN đă và sẽ không bao giờ thành tựu bao lâu người CSVN c̣n mê muội, cố bám vào phương pháp xă hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa, bởi v́ tự bản chất, hai chủ nghĩa này bao hàm sự độc đoán toàn trị, nên không thể bao hàm ư niệm tự do chân chính và đầy đủ...”
* Điểm ba: Cha Lư khẳng quyết là CSVN chỉ sở trường về chiến tranh cho nên “sau 21 năm xây dựng XHCN ở miền Bắc, miền Bắc đói nghèo hơn miền Nam rất nhiều , và sau 25 năm xây dựng XHCN trong cả nước, VN đă tụt hậu , khiến hiện nay VN là một trong vài nước nghèo đói nhất thế giới...”
* Điểm bốn: Cha Lư viết: “Gần 3 triệu người Việt hải ngoại đă đau ḷng bất đắc dĩ liều mất mạng sống để rời bỏ Tổ Quốc , tị nạn CS nơi đất khách quê người, hiện nay đêm ngày khóc chảy máu mắt, mong sao sớm đến ngày được hạnh phúc về lại để xây dựng Tổ Quốc sao cho tiến kịp với nhịp sống an vui, hạnh phúc, văn minh, tiến bộ của loài người ”.
* Điểm năm: Cha Lư nhận định là trách nhiệm bảo vệ, xây đựng Tổ Quốc là trách nhiệm chung của toàn dân, không ai, không tổ chức, đảng phái nào được nắm độc quyền.
* Điểm sáu & điểm bảy: Cha Lư nhân danh T́nh Thương, sự Thông Cảm và tinh thần Đoàn Kết để lên tiếng kêu gọi.
Phần hai:
Khi trích dẫn, ngoài bảy điểm trên, Tú Gàn c̣n gian ngoan, trí trá bỏ quên một điểm hết sức quan trọng ngay trong phần II chỉ cách mấy gịng trước đó. Với tâm t́nh khoan dung và thẳng thắn, trước khi mời gọi tập thể người Việt góp phần xây dựng đất nước, cha Lư đă quyết liệt đ̣i hỏi bạo quyền CSVN “Hăy công bằng chia sẻ trách nhiệm phục vụ Tổ Quốc cho người khác, bằng cách hủy bỏ điều 4 trong Hiến Pháp nước CHXHCNVN...”
Chỉ với mấy chi tiết vừa nêu, thiết tưởng đă đủ để công luận đánh giá được chân diện của Tú Gàn. ‘Ván Bài Lật Ngửa’ tự nó đă trở thành một thứ gậy ông đập lưng ông, có tác dụng làm rơi cái mặt nạ gian manh, dối trá, chuyên ngậm máu phun người lâu nay của tác giả mục Viết Mà Chơi trên tờ Ság̣n Nhỏ (T́m đọc nguyên văn Lời Kêu Gọi số 7 trên DĐGD số này).
3. Bôi nhọ, đề cao: hai luận điệu, một lập trường: lập trường của một tên bồi bút!
Trong suốt mấy năm qua, kể từ khi linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lư tái phát động cuộc đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo, cho Nhân Quyền, Nhân Phẩm Việt Nam, Tú Gàn đă vận dụng ng̣i bút gian manh, trí trá của y để bôi nhọ con người và phẩm cách cha Lư mà mục tiêu tối hậu là xuyên tạc ư nghĩa và giá trị cuộc đấu tranh chính nghĩa của người mục tử này. Khi cha Lư bị bạo quyền trắng trợn xuống tay khủng bố, cho hàng trăm công an vũ trang tới vây bắt, tống giam rồi dùng luật rừng lén lút kết án 15 năm tù ở và 5 năm quản chế, vẫn với những giọng điệu tàn nhẫn và ác độc, Tú Gàn tiếp tục phụ họa những ống loa tuyên truyền Hà Nội, lớn tiếng thóa mạ, trù giập, bôi bẩn cha. (Đề nghị độc giả t́m đọc bài “Tú Gàn Muốn Bắt LM Lư” của giáo sư Đỗ Mạnh Tri trong phần phụ lục soạn phẩm “Phan Văn Lợi, Người Là Ai?” của TPV do Tin Vui ấn hành mùa thu năm 2001)
Bây giờ, sau khi nắm được tài liệu nói là Tâm Thư của linh mục Lư đệ tŕnh HĐGMVN, y lại vội vă tung lên NET và trên tờ tuần báo Sàig̣n Nhỏ bài “Ván Bài Lật Ngửa” để tưởng rằng có thể lạnh lùng nổ viên đạn cuối vào con người và thanh danh tác giả châm ngôn “Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết!” Có điều bất ngờ là giữa những gịng chữ đầy nọc độc của Tú Gàn, công luận c̣n đọc được một điều tuồng như mâu thuẫn với chủ trương cố hữu mà y quen dùng nhằm triệt hạ uy danh cha Lư. Đó là những lời xưng tụng cha(?).
Cùng một người, một đối tượng –linh mục Nguyễn Văn Lư- nếu là Nguyễn Văn Lư của tinh thần Nguyễn Kim Điền, Nguyễn Văn Lư của Nguyệt Biều, An Truyền, Nguyễn Văn Lư từng liên tiếp đưa lên mạng lưới điện toán toàn cầu những Lời Kêu Gọi, những Tuyên Ngôn, Lời Chứng tố cáo chế độ độc tài toàn trị cộng sản, từng đích thân viết khẩu hiệu “Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết!” để rồi bị cộng sản tống ngục... th́ bị Tú Gàn xem là sai trái, là được phát ngôn từ một nhà tu bệnh hoạn! Sa đọa! Có vợ, có con! Nhưng nếu là một Nguyễn Văn Lư bị bỏ tù, bị thay tim, rửa óc, nghỉ chống đối chế độ độc tài toàn trị, hơn thế, biết ngoan ngoăn quy phục, biết uốn cong ng̣i bút viết lời xưng tụng chế độ hơn cả đảng viên, cán bộ, th́ cũng vẫn tác giả “Ván Bài Lật Ngửa”, lại hăm hở hết lời khen ngợi bằng những lời lẽ: “tâm thư đó đă viết rất công phu , có nghiên cứu và viết với tất cả tâm huyết của tác giả ”(!!!) (Trang 7, Ván Bài Lật Ngửa”)
Bị bôi nhọ khi chống XHCNVN. Được khen tặng khi đầu hàng và làm ống loa tuyên truyền cho chế độ này. Lá bài tẩy của kẻ đưa ra những lời lẽ bôi nhọ, khen tặng trên đây là ǵ? Câu trả lời cho vấn nạn h́nh như không quá khó, kể cả với giới b́nh dân.
4. Giáo Hội, Đất Nước bớt đau khổ hay chế độ reo vui v́ loại đi được một đối thủ hàng đầu? Kết thúc “Ván Bài Lật Ngửa”, sau khi trích một đoạn trong Tâm Thư: “...nay con xin phép quấy rầy quư Đức Cha có lẽ lần cuối cùng hết tâm huyết của con, trước khi con được cô tịch an nghỉ trong Chúa như một đan sĩ ẩn tu”, Tú Gàn hạ bút viết một câu khiến người ta bật ngửa: “Mong rằng lời ước nguyện đó trở thành hiện thực để Giáo Hội và Đất Nước bớt đau khổ.” (!!!)
Người đọc không thể không tự đặt ra câu hỏi: Có thật v́ những đ̣n ác độc của Hà Nội nhằm không chế tinh thần, hủy hoại thể xác khiến một con người từng thề quyết “Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết!” như cha Nguyễn Văn Lư phải vứt bỏ lư tưởng đấu tranh, là để cho Giáo Hội và Đất Nước bớt đau khổ? Hay nó chỉ là lời phát ngôn thay cho tiếng reo vui của những tay đầu nậu trong Bắc Bộ Phủ sau khi đă thành công trong việc loại bỏ một đối lực hàng đầu từng làm cho chế độ độc tài toàn trị CSVN phải thất điên bát đảo lâu nay?
II. THỦ ĐOẠN BẤT CHÍNH ĐỂ CHE ĐẬY MẶT THẬT
Nếu chỉ nh́n vào con số những người viết có chung lập trường chống báng, bôi bác cuộc vận động đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền, Nhân Phẩm VN do cha Tađêô Nguyễn Văn Lư khởi động và được nhiều người, ở trong cũng như ngoài nước tích cực hưởng ứng, th́ quả thật Tú Gàn rất cô đơn. Nhưng nếu t́m được lư giải cho câu hỏi của nhiều người, trong số có chúng tôi và giáo sư Lưu Trung Khảo, là tại sao và bằng cách nào Tú Gàn có thể có rất nhanh và rất sớm những tài liệu, những tin tức cập nhật từ trong nước để đưa vào những bài viết của y th́ dường như y không chỉ đánh phá một ḿnh, mà đàng sau c̣n có cả một hậu phương lớn? Dĩ nhiên không loại bỏ những loại tài liệu, tin tức bịa đặt vốn là nghề của ông Tú! (Nội dung cuốn băng thu tiếng nói của Tú Gàn đọc từng chữ để xin lỗi ông Bùi Bỉnh Bân theo án lệnh của Ṭa Án v́ tội phù phép, biến không thành có nhằm xuyên tạc, mạ lị ông Bân cách trắng trợn, vừa được Nguyên Khả Phạm Thành Chương đưa lên NET, là một bằng chứng cụ thể. Cũng như chúng tôi, hẳn nhiều vị trong cộng đồng đang có trong tay đoạn băng ghi âm này).
Năm 1998, giáo sư Lưu Trung Khảo (một trí thức Phật Giáo có tinh thần bao dung, ḥa đồng tôn giáo rất cao và được anh chị em đồng nghiệp quư mến tín nhiệm trong chức vụ Chủ Tịch Hội Giáo Chức VN Tại Hải Ngoại nhiều nhiệm kỳ liên tiếp từ hai thập niên qua), được Tú Gàn mời đọc và giới thiệu soạn phẩm “Những Bí Ẩn Lịch Sử Đàng Sau Cuộc Chiến VN” tổ chức tại TTCGVN Giáo Phận Orange. Bản thân chúng tôi cũng có mặt trong buổi giới thiệu sách này. Với thái độ chân thành, trung thực và thẳng thắn, giáo sư Khảo đă nêu lên rất nhiều lỗi lầm, sai sót của soạn giả Tú Gàn về nhân danh, địa danh, về niên biểu cũng như sự kiện trích dẫn. Trước cử tọa, Tú Gàn đă lên tiếng cám ơn việc làm này của người đọc và giới thiệu sách.
Ít lâu sau, Tú Gàn nhờ anh Vũ Lục Thủy** dựa vào những nhận định của giáo sư Khảo để giúp hoàn chỉnh ấn bản đầu trước khi tái bản. Sự thật là thế. Nhưng vẫn theo lời giáo sư Khảo, th́ trong một bài đăng trên Sàig̣n Nhỏ sau đó, Tú Gàn đưa tin là đă nhờ những học sinh Việt ngữ tại Trung Tâm Hồng Bàng sửa lại những lỗi chính tả mà giáo sư Khảo t́m ra!
Nhà giáo lăo thành Lưu Trung Khảo c̣n cho hay khi đọc “Những Bí Ẩn Lịch Sử Đàng Sau Cuộc Chiến VN” t́nh cờ ông phát hiện một số dấu tích khiến ông đặt nghi vấn là phải chăng cuốn sách do hơn một người viết mà Lữ Giang (tức Tú Gàn) chỉ là người minh danh kư tên? Và đây là một trường hợp điển h́nh: Khi viết tới nhân vật Trương Phát Khuê , có đoạn viết đúng. Có đoạn viết ngược theo kiểu Mỹ là Trương Khuê Phát . Lại cũng có chỗ viết lộn họ của nhân vật này thành Lâm Phát Khuê! Nếu do một người viết hẳn khó có chuyện lạ như thế xảy ra.
Trở về với vấn đề được đặt ra trong tiểu đoạn này, người viết muốn lật con bài tẩy mà Tú Gàn thường dùng để lừa độc giả, như một thứ mặt nạ để che đậy bộ mặt thật của y.
V́ tự biết lập trường, quan điểm của ḿnh chỉ là thiểu số –ít nữa là về mặt công khai- Tú Gàn phải cố t́m ra một số đề tài được coi là ăn khách đối với đám đông để xen kẽ vào những bài viết có chủ ư đánh phá những cá nhân hoặc tập thể chống cộng. Trong những đề tài này có thể có những đề tài tốt, vừa phải hoặc vô thưởng vô phạt. Nhưng cũng không thiếu những đề tài xấu, từng tạo nên những t́nh cảm hận thù, kỳ thị trong cộng đồng. Người viết sẽ có dịp bàn sâu vào vấn đề này khi đề cập từng trường hợp.
1. Chống cộng một cách chung chung: ai cũng biết rằng trong điều kiện phải chấp nhận kinh tế thị trường lâu nay, Hà Nội bắt buộc phải nh́n nhận một số mặt tiêu cực mà dù có muốn giấu diếm cũng không được. Cho nên, chúng ta không ngạc nhiên khi thấy trong nhiều bài Viết Mà Chơi, Tú Gàn đă vung bút chống cộng một cách chung chung như người đọc trong nước thường thấy trên báo Tuổi Trẻ chẳng hạn. Mục tiêu của đương sự không ǵ khác hơn là để che mắt đám đông độc giả vốn thâm thù cộng sản. Đấy là chưa nói tới trường hợp Tú Gàn c̣n nhân chuyện chống cộng để chụp cho những người quốc gia thành tâm yêu nước cái mũ cộng sản! Câu chuyện về đại tá Đinh Văn Đệ trong đoạn cuối bài viết về chuyện Bùi Đ́nh Thi bị HK câu lưu để chờ trục xuất về VN của Tú Gàn đăng trên Sàig̣n Nhỏ ngày 15-8-03 là một bằng chứng.
Có điều, đối với những chuyện trọng đại như chuyện Hà Nội dâng đất, dâng biển cho Bắc Kinh th́ đương sự lại cố t́nh quên! Và nếu miễn cưỡng phải lên tiếng th́ lại dựa vào tài liệu của Tàu để bênh vực kẻ thù. Thí dụ như trường hợp Tú Gàn cố chứng minh Ải Nam Quan là của Trung Cộng!
2. Nhóm Giao Điểm Hoa Kỳ: Với độc giả Công Giáo, đề tài thường được TG chiếu cố để mua chuộc cảm t́nh độc giả là những hành vi chống phá Giáo Hội Công Giáo của một thiểu số tự xưng là trí thức Phật Giáo quy tụ trong nhóm Giao Điểm ở Mỹ. Thực ra đây không phải là chuyện riêng của người Công Giáo. Nó là mối ưu tư chung của hầu hết những thức giả Việt Nam không phân biệt lương giáo, hằng quan tâm tới mối liên hệ yêu thương, gắn bó giữa người với người, giữa tập thể này với tập thể khác. Chẳng thế mà khi được mời đọc và giới thiệu tác phẩm “Ngón Tay Và Mặt Trăng” do tiến sĩ triết học Đỗ Mạnh Tri biên soạn năm 1997 để “Nói Với 18 Tác Giả Trong Nhóm Giao Điểm”, giáo sư Lưu Trung Khảo và Phó Đề Đốc Đặng Cao Thăng, những nhân sĩ trí thức nhiều uy tín trong giới Phật Giáo hải ngoại, đă công khai tán dương nội dung cuốn sách, chỉ v́ thành tâm mong ước cho sự triển nở tinh thần ḥa đồng giữa các tôn giáo, yếu tố quan trọng hàng đầu cho nỗ lực đấu tranh triệt hạ kẻ thù chung của dân tộc là cộng sản. Về phần tác giả mục Viết Mà Chơi trên tuần báo Sàig̣n Nhỏ, liệu mỗi khi nhắm vào nhóm Giao Điểm có cùng chung một mục tiêu như thế hay chỉ v́ những mưu toan, những ẩn ư khác? Một số bằng hữu trong giới trí thức Phật Giáo của chúng tôi đă hơn một lần tỏ ư tiếc là trong khi đập nhóm Giao Điểm, Tú Gàn đă vô t́nh hoặc cố ư đồng hóa nhóm này với Phật Giáo! Tác hại của một ngộ nhận như vậy ra sao không cần bàn thêm, ai cũng đă biết.
3. Cuộc đảo chính ngày 01-11-1963: Với đám đông quần chúng Việt Nam c̣n nặng ḷng với Cố TT Ngô Đ́nh Diệm và nền Đệ Nhất CHVN, bao gồm không ít người CG, đề tài được Tú Gàn tận lực khai thác là lâu lâu lại lập lại những chi tiết về cuộc đảo chánh ngày 01-11-1963. Đành rằng việc mở lại những trang sử cũ là điều cần thiết, nên và cần làm, nhất là những dữ kiện c̣n khuất lấp chưa được soi tỏ. Nhưng với tác giả mục Viết Mà Chơi th́ việc làm này chỉ nhắm vào mục tiêu lấy ḷng độc giả, coi nó như một thứ thang để trợ thuốc. Mà thuốc ở đây lại là thứ độc dược chết người : tạo chia rẽ trong cộng đồng người Việt quốc gia ở hải ngoại, làm nản ḷng những người thiện chí qua cung cách vấy bẩn những thành phần yêu nước, yêu tự do, đang nỗ lực đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền, Nhân Phẩm như linh mục Nguyễn Văn Lư –người đang trong ngục tù CS–, như các linh muc Phan Văn Lợi, Nguyễn Hữu Giải, như người trí thức trẻ Nguyễn Chính Kết –những khuôn mặt hiếm hoi đang trực diện với bạo quyền, gồng ḿnh dùng trứng chọi với đá để mong vực dậy một Giáo Hội đang bị bách hại và một Quê Hương đang bị đọa đày–.
Cũng v́ chỉ nhắm vào mục tiêu ‘câu’ độc giả, đánh vào thị hiếu nhất thời của độc giả nhằm xoa dịu sự bất b́nh của họ đối với những bài viết mang tính bươi móc, mạ lỵ vốn là đích điểm tối hậu của những bài Viết Mà Chơi, cho nên Tú Gàn đă không hề nghĩ tới chuyện ném chuột sợ bể đồ quư! (Khi nghe chúng tôi bày tỏ ư tưởng này, có người đă cười ngất và chê chúng tôi là quá ngây thơ, khờ khạo, không biết ǵ về ḷng dạ ông Tú.)
Có nhiều trường hợp bắt buộc phải nh́n lại quá khứ để tránh những vết xe đổ trong khi sửa soạn tiến vào tương lai. Nhưng có những quá khứ đă để lại trong ḷng ta những vết thương. Như người đàn bà bị t́nh phụ, tuy khinh miệt người chồng đă v́ hấp lực của nhan sắc, tiền tài mà trong sớm chiều quên nghĩa tao khang ôm cầm thuyền khác, khiến chị phải ngậm đắng nuốt cay và dĩ nhiên với ḷng oán hận người chồng phụ bạc. Tuy nhiên, tự thâm tâm, chị vẫn không khỏi đau ḷng khi có người cứ gợi hoài chuyện cũ, trong đó thấp thoáng h́nh ảnh một người đă một thời là người chồng, người yêu và là người cha các con của chị.
Tương tự như thế, trong cuộc chính biến 01-11 chẵn 40 năm về trước, dù có những hệ phái nhân danh Phật Giáo, hoặc vài tên tuổi tăng sĩ ít nhiều dây ḿnh vào việc lật đổ nền Đệ Nhất CHVN đưa tới các chết thảm khốc của anh em TT Ngô Đ́nh Diệm, th́ việc cứ lập đi lập lại những sự kiện, những tên tuổi đă ch́m sâu vào quá khứ ấy hẳn cũng sẽ tạo nên ít nhiều những mặc cảm xót xa trong ḷng người Phật Tử chân chính! Hơn mật lần, giáo sư Khảo và một số thân hữu ngoài Công Giáo của người viết đă lên tiếng phàn nàn về điều này.
Riêng với người tín hữu Công Giáo, việc khơi gợi những t́nh cảm đố kỵ, ganh ghét người khác đạo là một lỗi phạm đối với giáo huấn của Hội Thánh. V́ căn tính của đạo Chúa Giêsu là Yêu Thương, Công Bằng, Thứ Tha và Liên Đới. Công Đồng Chung Vaticanô II đă đưa ra cả một Hiến Chương về Tự Do Tôn Giáo. Chính Đức Thánh Cha Gioan Phaolô Đệ II đă từng đề cao những nỗ lực đại kết, nhằm khuyến khích các tín hữu thực hiện t́nh liên đới, cảm thông với những anh em đồng loại thuộc bất cứ tôn giáo nào.
Lần giở lại những bài viết của Tú Gàn, chúng tôi chợt nhận ra một điều là cứ mỗi khi sắp sửa tung độc chưởng ám hại một cá nhân, một tập thể –thường là cá nhân, tập thể có thành tích chống chế độ độc tài toàn trị cộng sản, bênh vực quyền sống, quyền làm người, quyền tự do tôn giáo– là đương sự lại đưa ra những đề tại đại loại như trên để mồi chài độc giả, nhất là những độc giả nhẹ dạ. Bằng chứng gần nhất là trước khi công bố bài Ván Bài Lật Ngửa ngày 8-8-2003, liên tiếp trong hai tuần trước đó, Tú Gàn đă nhân hai cuốn sách mới ra của đại tá Duệ và luật sư Quát để viết về cuộc chính biến ngày 01-11-1963. Và sau Ván Bài Lật Ngửa , y lại chuyển đề tài qua vụ Bùi Đ́nh Thi phải đền tội.
III. VÀI LỜI TRƯỚC KHI KẾT THÚC
Như đă xác minh trong đoạn trên, đây là một ngoại lệ. Chẳng đặng đừng chúng tôi phải bàn về một bài viết của tác giả Tú Gàn. Hy vọng ngoại lệ ấy chỉ xảy ra một lần.
Trước khi chấm dứt, xin nói lại quan điểm của chúng tôi từng được nói rơ trong một bài viết được đăng tải trên nhật báo Người Việt số phát hành cuối tuần qua (14, 15 và 16-8-03) đối với văn bản được nói là Tâm Thư của cha Lư gửi HĐGMVN.
Trong phần ghi chú cuối bài Ván Bài Lật Ngửa, ông Tú Gàn cẩn thận ghi lại mấy địa chỉ của các cơ quan giám định chữ viết để thách những ai nghi ngờ Tâm Thư là hàng giả hăy t́m đến để biết rơ thực hư. Đây là một thách thức ngược đời! Bởi lẽ giản dị, kẻ cần chứng minh tâm thư là thật trước khi hết lời bôi xấu, thóa mạ một linh mục trong tù cộng sản, nếu đương sự c̣n sót chút ít lương tri, chính là ông Tú chứ không phải ai khác. Đối với những người ủng hộ cha Lư, từ những nạn nhân của chế độ độc tài toàn trị cộng sản c̣n ở trong nước như hai linh mục Phan Văn Lợi, Nguyễn Hữu Giải, người trí thức CG trẻ Nguyễn Chính Kết, cho tới những thành phần ở hải ngoại, đă và đang tận tâm tận lực yểm trợ cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo, đều nh́n chuyện chân, giả của văn bản này như những giả thuyết. Bởi lẽ giản dị là những cá nhân cũng như tập thể này đă trưởng thành đủ để ủng hộ lư tưởng đấu tranh của cha Lư chứ không hệ tại ở cá nhân cha Lư, cho dẫu v́ tâm địa ác độc CSVN có dùng những thủ thuật tàn tệ nhất như tuyên truyền nhồi sọ, thôi miên, tẩy năo, biến đổi cha thành một con người khác mà viết ra những lời không phát xuất từ con người thực của cha.
V́ thế, mai đây dù sự thể ra sao th́ chân lư muôn đời vẫn là chân lư. Con đường đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo, cho Nhân Quyền, Nhân Phẩm Việt Nam đă, đang và sẽ măi măi là con đường sứ mạng, con đường lư tưởng của những con cái Giáo Hội Công Giáo, con cái của Tổ Quốc, của Mẹ Việt Nam. Riêng những tên bồi bút chuyên sử dụng những mánh lới gian ngoan, trí trá để bôi bẩn những việc làm công chính của những thành phần trung thành với Giáo Hội, với Đất Nước, sẽ phải trả lời, không phải với ai khác mà với chính ḿnh.
Nam California, HK ngày 15-8-2003
* Trong bài “Vài Điểm Cần Thương Xác Chung Quanh Một Bài Viết Của Ông Tú Gàn” ngày 07-12-2001 đăng trên nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân số đặc biệt Xuân Nhâm Ngọ, 2002, cá nhân chúng tôi đă từng đề nghị một cuộc đối thoại công khai với đương sự, cũng như với linh mục Trần Công Nghị trước đó, để bạch hóa vấn đề trước công luận, nhưng tất cả đều mặc nhiên bị từ khước. Người ta nói những kẻ gian thường không thích ánh sáng. (Độc giả nào muốn có bài viết này xin gọi điện thoại hoặc viết thư về ṭa soạn Diễn Đàn ở địa chỉ:
15103 Moran, Westminster,
ĐT (714) 894-5826,
email: toasoan @diendangiaodan. com ).
Khi chúng tôi vừa kết thúc bài này th́ có tin Diễn Đàn Sáng Tỏ của bà Ngô Thị Hiền đă đạt giấy mời luật sư Đỗ Thái Nhiên và ông Tú Gàn công khai tranh luận về vụ TT. LS Nhiên đă chính thức nhận lời, c̣n ông Tú Gàn th́ sao?
** Vũ Lục Thủy, tên thật là Vũ Năng Phương, quán làng Lục Thủy, phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Định (sau thuộc tỉnh Bùi Chu). Thuở sinh thời anh đọc và viết rất nhiều về những đề tài liên quan tới lịch sử, truyền thống văn hóa, giáo dục và tôn giáo Việt Nam. Anh từng là linh hồn của tạp chí Việt Nam Hải Ngoại do luật sư Đinh Thạch Bích ở San Diego chủ trương trong nhiều năm. Anh cũng là phụ tá đắc lực cho linh mục Trần Đức Huynh trong việc kiện toàn soạn phẩm Lịch Sử Địa Phận Bùi Chu ấn hành gần đây. Mặc đầu sống đạm bạc và với tính đơn sơ khiêm tốn, Vũ Lục Thủy luôn được nhiều người trọng nể và coi anh như một học giả uyên bác trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Theo chỗ chúng tôi biết, hiện giáo sư Trần Huy Bích đang cùng một số thân hữu truy t́m lại hàng trăm bài viết cùng những công tŕnh nghiên cứu của người quá cố.