Thơ Gió Chướng
BA TẤC LƯỠI
Cuồng Phong
(Nhân đọc Chuyện Bên Lề Đại Hội
Giới Trẻ CG/VN trong DĐGD số 22)
Ngày đại hội tưng
bừng giới trẻ
Ba ngàn người vui
vẻ tới đây
Cùng nhau họp mặt
xum vầy
Thi đua học hỏi
dựng xây đạo, đời.
Trong một buổi
cùng ngồi hội thảo
Nhờ cha T. chỉ
giáo đôi điều
Tưởng rằng lănh ư cao siêu
Đâu dè cha thích dỡn nhiều hơn ban
Cha biểu diễn đủ
màn tạp lục
Kể chuyện ngài
Giám Mục Tod Brown
Du hành xứ Việt
năm nào
Xe ôm ngài chạy ào ào khắp nơi
Nêu théc méc ai
ngồi tay lái?
Trẻ hay già, phận gái hay trai?
Ngài ôm eo ếch của
ai?
Ôm gh́? ôm lỏng?
Tay ngài để đâu?
Thấy bọn trẻ lắc
đầu, ngơ ngẩn
Cha tự cười một
trận làm duyên
Cười rồi, vung vít
huyên thuyên
Chưa xong diễu
trước, bắt liền diễu sau
Đem cả vị đứng đầu
Giáo Hội
Làm đề tài ca ngợi
qua loa
Rồi tô h́nh ảnh
ông già.
Lưng c̣ng,
nước miếng chảy ra liền liền
Hai mép giống sông
Tiền, sông Hậu (!?)
Mà vẫn gân, vẫn “hẩu” với đời.
Diễu ǵ dở qúa cha
ơi!
Chọc, cù kiểu ấy
ai cười nổi đâu?
Giáo dân lắm lúc
rầu thúi ruột
Nghe chủ chăn lả
lướt chọc cười
Có ngài kể chuyện
khơi khơi
Cột đèn ngài ấp,
nhảy bài “tăng-gô”,
Có ngài thích nhi
nhô chữ nghiă
Ví hoa nhài là “đĩ
nở đêm”
Người nghe đỏ mặt,
buồn phiền
Cha th́ tưởng thế
là duyên nhất đời.
Nghệ thuật giảng
chọc cười tí tỉnh
Để giúp cho bá
tánh vui tươi
Dễ dàng nuốt thứ
khó trôi
Cần căn liều
lượng, cần lời thanh tao
Ở vị thế truyền
rao Lời Chúa
Th́ ngôn từ phải
lựa, phải đo
Uốn ba tấc lưỡi
tṛn vo
Nói năng cho khéo
(mới) khỏi lo người cười.