Những Tấm Gương Sống Đạo Giữa Đời
Lê Thiên & Lê Tinh
Thông
(sưu tầm & biên khảo)
NGUYỄN TRƯỜNG TỘ
(1830-1871)
CẦU HỌC,
KHÔNG CẦU VINH,
MÀ CHỈ ĐỂ
PHỤNG SỰ TỔ QUỐC
NGƯỜI Cộng sản vô thần thường tránh né đề cập đến các nhân vật tôn giáo có nhiều cống hiến cho xă hội, nhất là người Công Giáo,.Hoặc nếu buộc ḷng phải nói tới những vị này th́ họ luôn luôn t́m cách bóp méo các yếu tố lịch sử liên quan đến các nhân vật ấy. Thế nhưng năm 1988, khi viết Lời Tựa cho quyển " NGUYỄN TRƯỜNG TỘ - CON NGƯỜI VÀ DI THẢO" do Trương Bá Cần biên soạn, nhà chính luận cộng sản Trần Bạch Đằng đă viết: "Cần đánh giá công bằng cống hiến của mọi người Việt Nam, dù theo tín ngưỡng nào, trong những bối cảnh vô cùng phức tạp". Sau đó, họ Trần phát biểu :" Nếu Nguyễn Trường Tộ là một người lương, các "điều trần" của ông vẫn đặc biệt như Nguyễn Lộ Trạch, nhưng Nguyễn Trường Tộ là một tín đồ đạo Thiên Chúa, các "điều trần" của ông càng tôn vinh ông... Với tư cách một tín đồ đạo Thiên Chúa đang bị triều đ́nh ngược đăi, dân chúng nghi kỵ, ông [Nguyễn Trường Tộ] không ngần ngại tŕnh bày, hy vọng nhà vua đảo ngược thế cờ, chuyển nguy thành an, chuyển yếu thành mạnh, chuyển lạc hậu thành tiên tiến cho cả quốc gia..."
"Tín đồ đạo Thiên Chúa" Nguyễn Trường Tộ là ai có lẽ nhiều người Công giáo Việt Nam thuộc các thế hệ đàn anh đều rơ, nhưng giới trẻ, đặc biệt giới trẻ ở hải ngoại, chắc chưa biết tới, hay chỉ biết lờ mờ thôi.
NGUYỄN TRƯỜNG TỘ sinh năm 1830 trong một gia đ́nh Công Giáo làng Bùi Chu (nay thuộc xă Hưng Trung, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An) và mất ngày 22-11-1871 tại Xă Đoài (nay thuộc xă Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An), thọ 41 tuổi. Tuy mất sớm, Nguyễn Trường Tộ đă để lại hậu thế những kế hoạch cải cách giá trị ngàn đời qua những di thảo của ông mà phần lớn là các bản “điều trần” dâng lên Vua Tự Đức, đề nghị nhà vua canh tân đất nước xă hội về mọi mặt hầu sớm tiến tới dân chủ, độc lập, tự do và phú cường.
Nguyễn Trường Tộ tinh thông Hán Học, nhưng yêu chuộng lối học thực dụng, bỏ con đường khoa cử để đi theo Đức Giám Mục Ngô Gia Hậu (Gauthier), bôn ba sang các xứ như Hương Cảng, Pháp, Ư, nghiên cứu các môn học có tính cách thực dụng. Trong mọi vấn đề, ưu tiên hàng đầu của ông là sở học.
Ư Chí
Cầu Học
Trong một bản điều trần viết hồi tháng Sáu 1864, Nguyễn Trường Tộ nói: "Từ 15
năm nay, tôi đă biết rơ tất phải có mối lo như ngày nay, nên tôi đă ra sức t́m
ṭi học hỏi trí khôn của mọi người để thêm sự hiểu biết cho ḿnh, chớ không phải
chỉ mới một ngày". Năm 1864 là năm họ Nguyễn vừa tṛn 34 tuổi. Ông nói
"từ 15 năm nay..." có nghĩa là từ khi lên 19 tuổi, Nguyễn Trường Tộ đă ư
thức "t́m ṭi học hỏi trí khôn của mọi người".
Trong bài Trần T́nh, Nguyễn Trường Tộ lại tâm sự: "Về việc học th́ không môn nào không để ư tới, cái cao của thiên văn, cái sâu của địa lư, cái phiền toái của nhân sự, cho đến luật lịch, binh quyền, tạp giáo, dị nghệ, các môn cách trí, thuật số, không môn nào tôi không khảo cứu, nhất là, để ư nghiên cứu về sự thế dọc ngang tan hợp trong thiên hạ".
Trong bản điều trần ngày 9-3-1868 hiến kế lên vua Tự Đức về "Mục Đích của Sứ bộ đi Pháp ", Nguyễn Trường Tộ xác quyết: "Mấy chục năm nay, tôi bôn tẩu trong thiên hạ, thu thập những t́nh thế biến thiên xưa nay, đem những điều đă đọc trong sách nghiệm ra việc đời. Dù trao đổi với ai một lời nói, một câu chuyện, thâm tâm tôi cũng có ư muốn thu lấy sự hiểu biết của người làm của ḿnh, cho nên không kể là phải uốn nắn để cầu học hỏi, cũng rất khổ tâm lắm ". Phải, Nguyễn Trường Tộ xuất ngoại du học, chẳng những phải vất vả lắm mới học được cái hay của loài người, ông c̣n phải khổ tâm không ít v́ bị vua quan triều đ́nh dị nghị, nghi ngờ do định kiến đối với tư thế Công Giáo của ông. Dầu vậy, ông không hề nản chí.
Không
Cầu Vinh
Trong bài Trần
T́nh ngày 13-5-1863, sau khi xác nhận: "Về việc học th́ không môn nào không
để ư tới ..." như trích dẫn trên, Nguyễn Trường Tộ khẳng định: "Thường
những người học được như vậy hay dùng đó làm phương tiện để cầu vinh, để tiến
thân , c̣n tôi th́ dùng để đền đáp lại cái mà trời đă cho tôi học được,
chứ không mong kiếm chác một đồng tiền nào".
Không cầu vinh
tham lợi là cái ư chí sắt đá mà Nguyễn Trường Tộ đă tự xác định và rèn luyện
nuôi dưỡng từ tấm bé như ông mô tả ở đầu bài Trần T́nh: "Từ bé tôi đă thận
trọng trong việc giao du, thích yên tĩnh, đối với tất cả những sự cầu danh, lấn
lướt, giành công, tham lợi tôi đều coi như mây bay nước chảy".
Với
Tiền Đồ Quốc Gia Dân Tộc
Trở về nước sau
khi chu du học hỏi ở nước ngoài, Nguyễn Trường Tộ không ngần ngại đem sở học
cùng kinh nghiệm và những điều tai nghe mắt thấy đă thâu thái được, tóm tắt
thành những bản điều trần đệ tŕnh lên vua Tự Đức với niềm hy vọng được nhà vua
và triều đ́nh lưu tâm đến mà mang ra áp dụng chấn hưng quốc gia về mọi mặt hầu
đem lại thịnh vượng cho xứ sở, và nhất là để đối phó với t́nh thế thập phần khó
nhăn nguy hiểm của thời cuộc lúc bấy giờ. Ông dùng lời nói của người xưa làm
châm ngôn sống cho ḿnh: "Biết mà không nói là bất nhân, nói mà không nói
hết là bất nghĩa".
Trong sự cầu học,
cầu tiến, Nguyễn Trường Tộ đă thực hành thông thạo và uyên bác nhiều lănh vực
thực tiễn, như xây dựng nhà cửa, thành quách, sửa chữa máy móc, thăm ḍ mỏ
quặng, thiết kế bản đồ và hướng dẫn thực tập bách nghệ. Đầu năm 1868, Nguyễn
Trường Tộ đi Pháp có mang về một số dụng cụ máy móc và sách vở kỹ thuật. Vua Tự
Đức tỏ ra vui mừng, hớn hở đón tiếp. Kế hoạch mở trường bách nghệ sắp thực hiện,
nhưng do phản ứng chống đối của một số sĩ phu, nhà vua chùn bước, bỏ dở việc mở
trường. Các sách vở, dụng cụ máy móc cuối cùng chất đống trong kho cho tới hư
hỏng.
Ngoài một số lớn
tài liệu Nguyễn Trường Tộ viết nay đă thất lạc, hiện có đến 58 bản điều trần
hoặc các các di thảo khác của ông c̣n được lưu trữ tại các tàng thư văn khố
trong nước hay ngoài nước. Từ công nghiệp, nông nghiệp, thương nghiệp, tới hành
chánh, tài chánh, văn hóa, giáo dục, xă hội, quốc pḥng, ngoại giao... không đề
tài nào ông không tŕnh bày tỉ mỉ, cặn kẽ và có hệ thống.
Đề Nghị
Cải Cách Giáo Dục
Các điều trần của Nguyễn Trường Tộ đều hữu ích và có giá trị thiết thực chẳng những cho thời đại ông đang sống mà c̣n cho mọi thời đại, nhất là đối với thời đại "xă hội chủ nghĩa" trong nước ngày nay. Nhưng đặc biệt với giới trẻ, chúng tôi muốn nhấn mạnh những ư kiến và đề nghị của ông về giáo dục là khía cạnh đáng cho thanh thiếu niên Việt Nam đang sống ở hải ngoại học hỏi hơn cả.
Trong "Mấy Lời Ngỏ Trước" cho quyển "Nguyễn Trường Tộ" xuất bản năm 1941 tại Huế và tái bản năm 1942 tại Hà Nội, tác giả Từ Ngọc Nguyễn Lân viết: "Một người có kiến thức sâu rộng như tiên sinh, có ḷng yêu nước trên hết như tiên sinh, ta có bổn phận phải luôn luôn nhắc nhở đến tên tuổi để treo một gương sáng giữa các anh em thiếu niên ngày nay, và nhất là để tŕnh bày trước mặt các bạn du học sinh tấm hoài băo thiết tha của nhà Tây học sớm nhất của đất nước".
Ngoài bản điều trần ngày 1-9-1866 tŕnh bày "Về Việc Học Thực Dụng ", trong điều trần "Tám Việc Cần Làm Gấp - Tế Cấp Bát Điều", ở điều thứ tư, Nguyễn Trường Tộ lại mạnh mẽ "Xin Sửa Đổi Học Thuật, Chú Trọng Thực Dụng". Kế đó, ông c̣n viết hai điều trần cổ vơ việc cho học sinh đi du học nước ngoài: Điều trần ngày 13-3-1868 "Về Việc Gởi Người Sang Pháp Học" và điều trần ngày 14-4-1871 "Về Việc Gởi Học Sinh Sang Singapore Học Sinh Ngữ".
Nhà bác học Nguyễn Trường Tộ luôn đặt nặng vai tṛ giáo dục khoa học kỹ thuật , nên cả trong các điều trần bàn về các lănh vực khác, tiên sinh ít khi quên nhắc tới việc học các môn kỹ thuật là những môn hoàn toàn xa lạ đối với người Việt lúc bấy giờ. Chẳng hạn, trong "Kế Hoạch Làm Cho Dân Giàu Nước Mạnh" (1864), ông viết: "Nói tổng quát th́ phương pháp đúc súng đạn và chế hột nổ cần nhất ở cơ học, và có cả quang học giúp vào. C̣n phép đúc kim loại và khai thác mỏ than th́ cần nhất về cơ học và hóa học giúp vào. Về phép lái tàu th́ cốt ở quang học và có trắc lượng học, toán học giúp vào". Ông giảng giải rành mạch từng môn học mà ông đă nêu lên để cho ai nấy thấy được giá trị và sự cần thiết của các môn học mới mẻ ấy. Theo ông, nhà nước phải chấp nhận bỏ ra chi phí cho việc học tập và mua sắm khí cụ. "Khi mua sắm được khí cụ rồi sẽ cùng thực hành với việc học tập lư thuyết. Như thế th́ sự sử dụng máy móc lẽ nào lại không thành công, tài khéo lẽ nào lại không tiến lên được!" Ông tin như thế và quả quyết thế.
Một đề nghị khác của Nguyễn Trường Tộ cũng hết sức"cấp tiến" đối với thời của ông là đem vào chương tŕnh học và thi cử các môn nông nghiệp, thiên văn, địa lư, bách khoa, luật học.
Nguyễn Trường Tộ c̣n đề nghị phổ biến rộng răi các đề tài về hải lợi, sơn lợi, địa lợi, thủy lợi, cách thức chế biến dược phẩm, chế biến thực phẩm thơm ngon, có thể giữ lâu, hợp vệ sinh, các cách thức sản xuất hàng tiêu dùng, tổ chức xuất nhập cảng, xây cất nhà ở cùng cơ sở xă hội, để cho mọi người dân có thể đóng góp kinh nghiệm, sáng kiến mà làm tốt hơn.
Việc Nước là Trọng
Những bức thư tâm sự Nguyễn Trường Tộ gửi cho quan đại thần
Trần Tiễn Thành cho ta thấy cái tâm của họ Nguyễn là không màng công danh, mà
chỉ mong làm được việc ǵ để giúp nước. Ông thường nói, phải coi việc nước như
việc nhà, song riêng bản thân ông th́ lúc nào cũng coi việc nước trọng hơn việc
nhà.
Trong điều trần "Vua Là Quư, Quan Là Trọng",
Nguyễn Trường Tộ xác định ư chí v́ nước không v́ danh lợi của ông như sau:
"Tôi sở dĩ khinh bỏ danh lợi cốt để triều đ́nh tin nghe, v́ thâm ư của tôi là đi
sang các nước xin nắm t́nh h́nh, không những nôn nóng để chứng tỏ ḿnh là người
không có hại, có thể làm được những việc chính nghĩa cho vua, mà c̣n để trở
thành kẻ mưu trí gấp lo chống đỡ hoạn nạn cho nước nhà nữa ".
Lư Do Thất Bại
Nguyễn Trường Tộ vừa có kiến thức uyên bác, nh́n xa thấy
rộng, vừa có tâm huyết và tinh thần dân tộc. Những đề nghị cải cách của ông
không có ǵ cao xa, trái lại rất thực tế và dễ áp dụng theo từng bước thời gian,
cực kỳ hữu ích cho dân tộc và đất nước. Tiếc thay, nhiệt t́nh và tài năng của
ông đă không được đáp ứng.
V́ sao?
Thứ nhất là do tŕnh độ kiến thức của chính vua Tự Đức cùng
đông đảo các quan trong triều quá giới hạn, song lại có đầu óc thủ cựu, nếu
không nói là cao ngạo. Thứ hai là do thái độ nghi kỵ của vua quan thời bấy giờ.
Nguyễn Trường Tộ là người Công Giáo, được Giám Mục người Pháp là Gauthier (Ngô
Gia Hậu) đưa đi xuất du, v́ thế ông bị nghi ngờ tư thông với Pháp.
Tuy bị ngờ vực v́ là người có Công Giáo, ngày 29-3-1863,
Nguyễn Trường Tộ vẫn can đảm dâng lên vua Tự Đức bản điều trần "Giáo môn
luận" bàn về tự do tôn giáo trong đó có đoạn ông khẳng khái nhận xét:
"Giáo dân [Công giáo] và những người trong tam giáo (Phật giáo, Lăo
giáo, Khổng giáo ) tuy tín ngưỡng khác nhau, nhưng vẫn ân ái tiếp đón nhau,
lễ nghĩa đối đăi nhau, năng lui tới với nhau không có ǵ hiềm nghi, đều là con
dân của nước nhà mà thôi. Từ khi ban hành lệnh nghiêm cấm th́ mới sinh ra ghen
ghét kỳ thị nhau, do ghen ghét kỳ thị nhau mới sinh ra tội lệ... Nước trong, có
quấy lên mới bị đục, nếu ngừng th́ chốc lát sẽ trong trở lại".
Mối ngờ vực của triều đ́nh đối với người Công giáo sau đó đă
lắng dịu phần nào với việc vua Tự Đức đề cử Nguyễn Trường Tộ cùng Đức Giám Mục
Ngô Gia Hậu (Gauthier) đi Pháp thuê thầy, mua dụng cụ máy móc và sách vở, dự
tính mở trường bách nghệ tại Huế. Tuy nhiên, sĩ phu nước ta thời bấy giờ toàn là
những nhà nho chỉ biết nho học
với những ǵ thuộc về Trung Hoa
, chứ không biết ǵ về thế giới bên ngoài, lại càng không có chút ư niệm nào về
khoa học kỹ thuật, từ đó sinh ḷng nghi kỵ đối với mọi ư kiến, mọi đề nghị của
Nguyễn Trường Tộ. Vả lại, mối hiềm khích đối với người Công Giáo vẫn c̣n sôi sục
trong ḷng một số sĩ phu. Do vậy, tuy về mặt chính thức, nhà vua nghĩ tới việc
dùng Nguyễn Trường Tộ, dự định mở trường, song v́ bị áp lực chống đối của số sĩ
phu sợ ảnh hưởng của Tây Phương, ảnh hưởng của Công Giáo, Tự Đức nhu nhược không
dám quyết định, chẳng những bỏ qua các chương tŕnh đă hoạch định, mà c̣n làm
ngơ trước các đề nghị khác của Nguyễn Trường Tộ.
Mặt khác, ḷng ganh tị của những người quyền thế t́m cách trù
dập những ai trội hơn ḿnh cũng là một cản trở lớn, như chính Nguyễn Trường Tộ
đă tâm sự với quan đại thần Trần Tiễn Thành: "Thời thế c̣n có điều trở ngại,
do người đời c̣n ghét kẻ có tài mà chặn tay lại".
Nhân
Tài Sớm Mai Một
Thực ra, có một thời vua Tự Đức có ư muốn dùng Nguyễn Trường
Tộ. Bằng chứng là trên một bản điều trần của Nguyễn Trường Tộ, nhà vua có viết
mấy lời châu phê: "Nguyễn Trường Tộ có thể dùng được. Hay là cho quan chức để
lấy ḷng và dùng sau". Nhưng hai quan cận thần Trần Tiễn Thành và Phạm Phú
Thứ cho biết ông Tộ lấy lẽ đau yếu mà không nhận .
Nguyễn Trường Tộ chẳng những viết điều trần, ông c̣n thực
hiện nhiều dự án kỹ thuật đáng kể, như từ năm 1862 đến năm 1864, ông đích thân
thiết kế họa đồ và điều hành xây cất cơ sở Ḍng Thánh Phaolô ở Sài G̣n. Đây là
một công tŕnh kiến trúc vĩ đại đến cả người Pháp thời bấy giờ cũng ca ngợi, cho
đó là công tŕnh của một kiến trúc sư thiên tài. Di sản quư báu ấy nay vẫn c̣n
tồn tại ở địa chỉ số 4 Cường Để (nay là số 4 Tôn Đức Thắng).
Tại quê hương Nghệ An, Nguyễn Trường Tộ thực hiện công cuộc
khai thông con đường thủy từ Sông Cấm cho tới sông Vinh, làm thành Kênh Sắt
(1866), một công tŕnh thủy lợi đầy khó khăn nhưng đă thành công mỹ măn, nay gọi
là Kênh Gai hay Kênh Nguyễn Trường Tộ
Nguyễn Trường Tộ c̣n đứng ra giúp việc xây cất cơ sở Nhà
Chung Xă Đoài nơi quê nhà ông, thuộc giáo phận Vinh, trong những năm cuối đời
(1868-1871), mặc dầu lúc đó ông đang bệnh.
Đầu năm 1871, Triều đ́nh Huế vời Nguyễn Trường Tộ vào Kinh để
bàn về việc quốc sự. Ông phụng mạng lên đường. Nhưng đang khi ở Huế th́ bệnh
t́nh ông tái phát. Ông lại được đưa về quê và từ trần ở đó vào ngày 22-11-1871,
thọ 41 tuổi.
Có người
cho rằng ông Nguyễn Trường Tộ chết v́ thất chí. Sự thực không phải vậy. Bởi v́
theo Châu Thương, giáo sư Sử Học trường Đại Học Tổng Hợp Hà Nội, " Ông
[Nguyễn Trường Tộ] đă kiên tŕ đề đạt những kiến nghị cải cách đó trong hơn
mười năm ṛng ră, đến mức độ khi bị bệnh phải nằm ngửa để viết tiếp các bản kiến
nghị, ông vẫn không chán, không chùn".
Thế Hệ Hậu Sinh Nh́n Nguyễn Trường Tộ
Nhà Cách mạng Phan Bội Châu nh́n nhận Nguyễn Trường Tộ
"chính là người đă gióng cái mầm khai hóa trước tiên ở nước ta" (Phan Bội
Châu - Việt nam quốc sử khảo ).
Năm 1926, học giả Lê Thước có viết trên Nam Phong Tạp Chí số 102 một bài dưới nhan đề "Nguyễn Trường Tộ tiên sinh tiểu sử" trong đó có đoạn này: "Than ôi! Tiên sinh là một nhà văn học, một nhà chính trị và cũng là một nhà tân học của nước ta thời cũ. Tư tưởng của người, học thức của người vượt quá xa người đương thời mấy vạn lần. Trong khi người cả nước say sưa lối học khoa cử, chỉ độc một ḿnh tiên sinh xin băi bỏ. Trong khi người cả nước như ngây như dại, đóng cửa tự hào, độc một ḿnh tiên sinh lớn tiếng kêu gào, vạch trần t́nh h́nh thế giới ".
Cao Xuân Huy, giáo sư lịch sử tư tưởng Triết Học Đông Phương tại Hà Nội, năm 1960, trong tài liệu "Hệ Thống Tư Tưởng Triết Học của Nguyễn Trường Tộ "[1], đă đưa ra nhận xét: "Trong khi chung quanh người ta nh́n hiện thực mới bằng những cái khung cũ kỹ, do đó nh́n sai, nh́n lệch, th́ chỉ có Nguyễn Trường Tộ có đủ nhăn lực để nh́n đúng hiện thực ấy".
Phạm Đ́nh
Tân và Phạm Đ́nh Khiêm , những nhà báo nổi danh tại Sài G̣n vào các thập niên
60, 70, đă không ngừng sưu khảo và phổ biến trên Tuần san Văn Đàn của
Tinh Việt Văn Đoàn nhiều tài liệu về Nguyễn Trường Tộ, tôn vinh ông là
"Người yêu nước sáng suốt", là "một sinh lực sáng tạo tuyệt vời", là
"kiến trúc sư tiên khởi của ngành kiến trúc mới Việt Nam..." Hai ông cùng
một nhóm thân hữu đă lập ra "Hội Phát Triển Tinh Thần Nguyễn Trường Tộ"
và "Giải Thưởng Nguyễn Trường Tộ" để tưởng thưởng cá nhân, đoàn thể, tổ
chức, tác phẩm... "đóng góp vào công cuộc phát triển quốc gia Việt Nam mà
tiên sinh đă tiêu biểu phong phú". Và c̣n nhiều tổ chức khuyến học khác cả
trong nước lẫn hải ngoại mang tên Nguyễn Trường Tộ kể không hết.
Chương Thâu nhận định: "Nguyễn Trường Tộ đă đề cập đến hầu
hết mọi vấn đề xă hội, kinh tế, chính trị, quân sự, ngoại giao... như là một hệ
thống các
vấn đề cần phải cải cách đổi mới ở xă hội đương thời. Đặc biệt về đường lối xây
dựng phát triển kinh tế, làm cho dân giàu nước mạnh, đối với Nguyễn Trường Tộ,
luôn luôn được coi là một vấn đề cốt tử nhất... thái độ và tấm ḷng thành của
ông là vô cùng chân thành và cảm động"
(Lời Bạt cuốn Nguyễn Trường Tộ - Con Người
Và Di Thảo
của Trương Bá Cần. 1988 )[1]. Những ai biết
ít nhiều về con người Nguyễn Trường Tộ có lẽ sẽ cùng một ḷng ngậm ngùi xót
thương ông: “Học thức như thế, hoài băo như thế, mà chẳng thi thố được một
điều ǵ để rồi cuối cùng mang bệnh mà chết. Thương thay! Nhưng may mắn thay cho
dân tộc
và tuổi trẻ Việt Nam! Ư chí, tâm huyết, tư tưởng và tinh thần Nguyễn Trường Tộ
vẫn trường tồn, sáng ngời trong ḷng người lẫn trên nền trời Việt Nam".