Hương Đêm
LỜI CẢM ƠN KHÔNG DỨT
Hoa
Quỳnh
Một tối, sau một ngày làm việc và đi lại mệt nhoài, tôi tắm
rửa và chui thẳng lên giường. Như mọi tối, tôi cầu nguyện chút chút trước khi đi
ngủ. Cái cảm giác sảng khoái tột độ bỗng nhiên khiến tôi bật ra câu nói ngộ
nghĩnh “Cảm ơn Chúa cho con được tắm thiệt mát, thiệt đã. Giờ đi ngủ thì cũng
thiệt đã”. Rồi không biết từ đâu, nhiều lời cảm ơn khác nối tiếp nhau tuôn ra
không dứt theo dòng suy luận tự nhiên của tôi. “Cảm ơn Chúa cho con có nước sạch
để tắm” “Cảm ơn Chúa cho con có xà bông thơm, có sữa rửa mặt” “Cảm ơn Chúa cho
con có cơm ăn, không những đủ mà còn ngon nữa” “Cảm ơn Chúa cho con có một việc
làm” “Cảm ơn Chúa con được đi học” “Cảm ơn Chúa con có một gia đình” “Cảm ơn
Chúa con có bạn bè”… Mi mắt tôi nặng dần nặng dần, tôi bèn nói “Chúa ơi, nếu
ngồi đây mà cảm ơn Chúa thì sẽ ngồi hoài thôi, con buồn ngủ lắm rồi, con đi ngủ
đây. Con chào Chúa.” Tôi thiếp đi vào giấc ngủ mà người cứ lâng lâng trong dòng
“cảm ơn” tuôn chảy không ngừng.