ĐẢNG CỘNG SẢN
PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM
về tổn thất nhân mạng và tài sản của nhân dân trong chiến tranh
Minh Vơ
Trích soạn phẩm dày ngót 1000 trang của Minh Vơ viết về họ Hồ,
Tủ sách Tiếng Quê Hương sắp xuất bản
(tiếp theo số 22)
Trong thập niên 50 thế kỷ trước, kinh phí hàng năm của Liên Xô dành cho tuyên truyền là 2 tỷ MK thời đó. Số người chuyên trách công tác tuyên truyền là nửa triệu. Riêng ở Mễ Tây Cơ, một xứ với 30 triệu dân, chỉ có khoảng 10,000 đảng viên CS, trong quốc hội Mễ chỉ có một dân biểu và một nghị sĩ CS. Thế mà CS Mễ có tới 7 tờ nhật báo và tuần báo hay định kỳ. Đó là chưa kể 2 tờ nhật báo lớn Novedales và Excelsior bị CS xâm nhập rất nhiều. Theo Douglas Pike, th́ năm 1935, CS Việt Nam cũng đă có tới 30 tờ báo ra đều đặn.
Về phát thanh Hoa Kỳ nổi tiếng là có nhiều đài phát thanh nhất thế giới. Nhưng cuối thập niên 50, theo so sánh của Suzane Labin th́ về thời lượng thông tin tuyên truyền chưa bằng ¼ của các đài Liên Xô. C̣n Pháp th́ chẳng có một chương tŕnh nào bằng Nga ngữ để đối lại với nửa tá đài Nga nói tiếng Pháp không ngơi tấn công Pháp trên các xứ thuộc địa của Pháp ở Bắc Phi.
Về kế hoạch và mánh lới của cộng sản trong tuyên truyền, xin hăy đọc những hàng sau của Leland Stowe:
“Năm 1956, Trung Cộng đă bịt miệng một tờ nhật báo chống cộng ở Miến bằng cách dúi cho ông chủ báo một mối lợi lớn: cho ông gia nhập công ty thương mại béo bở của họ ở Đông Phương.” Họ cũng làm như tế với nhiều chủ báo khác và đến cuối năm Miến đă có 5 tờ báo thân cộng. (9)
Tại sao tuyên truyền là vũ khí chính của chiến tranh giai cấp? Thứ nhất v́ cuộc chiến này là cuộc chiến ư thức hệ, phát xuất từ ư hệ duy vật biện chứng và duy vật lịch sử dẫn tới đấu tranh giai cấp. Mà tuyên truyền lại là dùng lời diễn ư để gieo ư của ḿnh vào đầu đối tượng. Thứ hai cuộc chiến này ban đầu là cuộc chiến của kẻ yếu chống kẻ mạnh. Giai cấp vô sản, kẻ bị “bóc lột” chẳng có vũ khí tối tân như giai cấp tư bản, kẻ “bóc lột”. Khỏe dùng sức yếu dùng chước. Cho nên tuyên truyền sẽ thay cho vũ khí, trở thành vũ khí chiến lược hàng đầu của chiến tranh giai cấp. Ta đă thấy nhờ tuyên truyền mà châu chấu VC đă đá nghiêng xe Hoa Kỳ. Nhờ tuyên truyền mà cái bóng ma mặt trận dân tộc giải phóng trở thành một thực tế trên chính trường thế giới dám ngồi ngang hàng với Mỹ chung quanh một cái bàn tṛn không phân biệt trên dưới, phe nọ phe kia.
Nhắc lại những sự việc ấy là một chuyện dài vô tận. Chỉ xin lưu ư một điều là, bằng tuyên truyền có kế hoạch theo chiến lược sách lược đấu tranh có chủ đích, Nguyễn Thị B́nh một nhân viên trong bộ ngoại giao Bắc Việt nghiễm nhiên trở thành trưởng đoàn đại biểu của mặt trận giải phóng miền Nam , được báo chí theo dơi chú ư hơn các trưởng đoàn khác, chỉ v́ bà là phái yếu, phái đẹp, theo sau bà lại có nửa tá thị mẹt khác.
Cũng nhờ tuyên truyền mà trong thời gian hội nghị ở Paris, chẳng những Xuân Thủy đại diện Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, mà cả Nguyễn Văn Hiếu đại diện cái mặt trận ma kia cũng được giáo hoàng tiếp kiến tại thư viện Vatican, khiến cho cả thế giới đổ xô vào bênh vực, quảng bá cho lập trường của VC chống Việt Nam Cộng Ḥa.
V́ tuyên truyền là vũ khí chính nên mỗi ng̣i bút là một sư đoàn. Chỉ cần dăm ba ng̣i phản chiến đủ đánh sập một đạo quân oai hùng với vũ khí tối tân.
Chính v́ tin tưởng tuyệt đối vào vũ khí này mà ông ta có trong tay, và v́ ông ta và nắm hết mọi quy luật chiến tranh để có thể sử dụng nó một cách linh hoạt sáng tạo, cho nên Lênin mới tuyên bố, “đường đi tới Paris phải qua ngả Bắc Kinh”. Và “cứ vây hăm ở Đông Âu, và Á châu, rồi đế quốc đầu sỏ Mỹ sẽ rụng như trái chín.” Nay ai cũng thấy đó là đại ngôn, láo khoét. Nhưng Lênin và Stalin đă từng làm rúng động thế giới một thời. Không dùng tới vũ lực mà những nước ở vùng Ban Nhĩ Cán và Đông Âu lần lượt rụng như sung trong mấy năm trước khi thế chiến II chấm dứt. (9bis) Xách động, khuynh đảo, lũng đoạn, thao túng.... bằng tuyên truyền.
Nói lại những điều trên, để chứng minh HCM cũng đi theo đúng sách lược đấu tranh giai cấp của quan thầy, dùng tuyên truyền để chiếm đoạt quyền bính tại Việt Nam một cách dễ dàng trong tháng 8 – 1945.
Các chuyên gia về tuyên truyền thường đưa ra mấy yếu tố cấu thành của nghệ thuật vận động quần chúng này: thứ nhất lư tưởng hay chính nghĩa, thứ nh́ là biểu tượng, thứ ba là thần tượng . Rồi mới đến các thứ khác như nội dung, h́nh thức, môi trường sử dụng, thời gian phổ biến, đối tượng, và các h́nh thức vân vân.... (Nguyên h́nh thức đă có hàng trăm thứ, ví dụ sách, báo đủ loại, tạp chí, hí họa, bích chương, bích báo, tranh ảnh, truyền thanh truyền h́nh, truyền đơn, bươm bướm, thơ, phú....nghệ thuật điêu khắc vân vân....Và quan trọng là cách phối hợp các loại h́nh thức đó cho phù hợp với mục đích từng giai đoạn và thích hợp với từng đối tượng v.v....mà các chuyên gia xếp cả vào một tổng thể là “Phối Khí”, tạm dịch từ chuyên môn là Orchestration. (10)
Về lư tưởng hay chính nghĩa , tuyên truyền có nhiệm vụ hoằng dương, củng cố, làm cho mọi người tuyệt đối tin tưởng. Lư tưởng, chính nghĩa chung cuộc của đấu tranh giai cấp là tiêu diệt tư bản, đưa vô sản lên nắm quyền chuyên chính trên toàn thế giới. Nhưng v́ cuộc chiến được chia làm nhiều giai đoạn chiến lược, tùy theo t́nh h́nh, tùy theo “cao trào hay thoái trào”, cho nên khi chưa đến lúc, th́ lại cần che giấu cái lư tưởng đó đi, thay nó bằng những lư tưởng hay “chính nghĩa” phụ, giai đoạn theo đúng sách lược của Lênin. Mục tiêu là La Mă, Paris, nhưng cứ Bắc Kinh mà nhắm cái đă. Nghĩa là khoan nói đến tiêu diệt tư bản, khoan nói đến chuyên chính vô sản. Hẵng nói chống thực dân, đế quốc, giải phóng dân tộc. Giải phóng dân tộc rồi th́ thực dân đế quốc sẽ yếu đi, lúc đó sẽ nhắm tư bản. Hay nói cách khác, khi dân chúng đă v́ nôn nóng độc lập đi theo tiếng gọi đấu tranh của đảng, theo đảng để chiến thắng, th́ chiến thắng đó sẽ củng cố địa vị của đảng. Đảng sẽ nắm quyền chuyên chính độc tôn. Sau đó đảng nói ǵ dân cũng phải nghe theo. Và như vậy “phe ta” sẽ thêm vây thêm cánh lên như diều gặp gió.
V́ vậy mà HCM đă lập mặt trận Việt Minh, lập chính phủ liên hiệp, giải tán đảng cộng sản, xóa bỏ bộ tuyên truyền, cho đội vũ trang tuyên truyền của Vơ Nguyên Giáp vào quên lăng, lập lên Vệ Quốc quân thay vào đó... Tất cả những cái đó không phải do ông ta có ḷng yêu nước. Nhưng v́ ông theo đúng sách lược của QT 3.
Thứ đến biểu tượng là một h́nh tượng tiêu biểu tượng trưng cho chính nghĩa. Nói chính nghĩa mà không có biểu tượng th́ như nói trên mây trên gió. Biểu tượng giúp quần chúng nh́n vào mà nhớ đến mục tiêu phải nhắm công tác phải làm và thái độ phải có. Biểu tượng nhắc chiến sĩ về nhiệm vụ, thúc đẩy hy sinh quyết chiến quyết thắng. Biểu tượng của cuộc đấu tranh giai cấp là cái búa và cái liềm. Cờ của các đảng cộng sản đều có biểu tượng đó. Nhưng trong cuộc chiến Việt Nam ông Hồ không dám đưa nó ra, cũng như không dám giữ cái đảng CS một cách công khai. Nó chỉ được xuất hiện trong các sinh hoạt thuần túy của đảng. C̣n một cách công khai ông đă chọn lá cờ đỏ sao vàng. Nguyên màu đỏ cũng đủ nhắc nhở mọi người chiến đấu đến giọt máu cuối cùng theo lệnh của ông.
Thứ ba, và sau hết nhưng không phải kém quan trọng nhất là thần tượng. Trong mọi tôn giáo thần tượng chiếm ví trí hàng đầu. Th́ cũng tương tự, cộng sản là một chủ nghĩa độc tôn, một thứ tôn giáo vô thần. Nhưng dù vô thần, đă giáo điều như một tôn giáo th́ CS cũng phải có thần tượng. Thần tượng số một ví như thượng đế là Mác. Nhưng mỗi nước lại có một thần tượng riêng. Lênin, Mao Trạch Đông, Titô... và Hồ Chí Minh ví như những thần thánh bất khả xâm phạm. Chính Hồ Chí Minh đă tự phong thần. Đọc “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch” của Trần Dân Tiên ta đă rơ. Ông đă tự năn ra cái khung cái cốt, để rồi đàn em tô điểm, trau chuốt thêm.
Có một điều đáng chú ư là ngày nay các thần Mác, Lênin, Mao Trạch Đông, Ti Tô và nhiều thần tượng khác trong khối cộng đă thay nhau sụp đổ. Riêng thần tượng HCM vẫn c̣n đó, làm chỗ tựa cho đảng cộng sản núp bóng mà tồn tại, tác hại cho đất nước. Lư do là v́ dư luận thế giới đă lầm cuộc chiến Việt Nam là một cuộc chiến do HCM lănh đạo chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ để dành độc lập và thống nhất tổ quốc. Và sở dĩ dư luận thế giới đến nay vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngộ, là v́ ngón nghề tuyên truyền của họ Hồ quá điêu luyện, tinh xảo, lại được cả một bộ máy tuyên truyền vĩ đại của khối cộng tiếp tay trong một thời gian dài.
Bao lâu thần tượng HCM c̣n được tôn thờ ở trong nước, c̣n được dư luận thế giới kính nể, bấy lâu chế độ chuyên chính độc tôn tệ hại c̣n có cơ tồn tại. V́ dầu sao thần tượng đó đă gắn chặt với chế độ. Tưởng cũng nên nhắc lại rằng theo định luật lượng biến chất biến và đột biến của Duy vật biện chứng, th́ muốn tuyên truyền có hiểu quả, cán bộ được chỉ thị phải nhắc đi nhắc lại liên tu bất tận đến nhàm tai, và phóng đại ra, thêm thắt cho thật nhiều. Lượng biến chất biến thể hiện ở chỗ “nhiều lời trở thành lời hay, nói dối cho nhiều vào rồi không sẽ thành có. (10bis)
Quy luật biện chứng duy vật này cũng phù hợp với quy luật tâm lư thực nghiệm “phản ứng điều kiện” của thuyết Pavlov với thí nghiệm nổi tiếng con chó và tiếng chuông, được CS triệt để áp dụng vào tuyên truyền. Cứ nh́n vào quảng cáo tại các nước tư bản (công nghiệp phát triển) th́ đủ rơ. Hàng hóa phẩm chất nhiều khi rất tầm thường, thấp kém nhờ quảng cáo có thể đắt như tôm tươi. Giáo dục, quảng cáo, tuyên truyền đều dựa trên những quy luật tâm lư tương tự.
Chúng tôi hy vọng rằng mấy trang phân tích chiến lược sách lược của cuộc chiến tranh giai cấp toàn cầu và kỹ thuật tuyên truyền của CS ở trên đă góp một phần vào việc hiểu thêm về nguồn gốc và tiến tŕnh của cuộc chiến Việt Nam. Do đó thấy rơ nó không phải là một cuộc chiến giải phóng dân tộc, mà là một cuộc chiến nhằm giành giật và củng cố quyền bính của một chi bộ của QT CS trong chiến lược toàn cầu chống chủ nghĩa tư bản. Hay nói cách khác nó là một cuộc chiến được điều khiển từ xa bởi đế quốc LX chống lại thế giới tự do.
Bây giờ xin sang vấn đề thứ hai.
I. T́nh h́nh phức tạp trên thế giới và tại Việt Nam trước và sau thế chiến II.
Lênin cướp chính quyền vào ngày 7 tháng 11 năm 1917 đă mở một trang mới cho lịch sử cách mạng. Một số nhà cải cách, một số nhà yêu nước của các nước nhược tiểu hay bị trị tự hỏi: Những người cộng sản Nga có bí quyết ǵ? Tôn Dật Tiên của Trung Hoa và Phan Bội Châu của Việt Nam ở trong số người đó. Cụ Phan Sào Nam đă t́m đến cán bộ Liên Xô ngỏ ư muốn được sang Nga theo học về kỹ thuật cách mạng. Nhưng khi nghe nói phải bị ràng buộc về chủ nghĩa và đường lối cộng sản, th́ đă làm lơ. C̣n Tôn Dật Tiên, người đă đưa Trung Hoa vào một kỷ nguyên mới với cuộc cách mạng Tân Hợi (1911), th́ khác. Nhờ uy tín lănh tụ và quyền hành của một nước lớn đông dân cư nhất thế giới, chẳng những ông đă không bị ràng buộc mà LX c̣n cố bám lấy ông để mưu toan bành trướng thế lực sang Á Đông, theo mộng ước của Lênin: “con đường tới Paris phải qua Bắc Kinh ”. Nhiệm vụ của phái bộ Borodin từ 1925 (sau khi Lênin chết) đến 1927 cạnh chính phủ Tôn Dật Tiên bề ngoài là giúp Trung Hoa về nhiều mặt, kể cả việc để cho một số cán bộ Trung Cộng tham gia ban giám đốc trường Ḥang Phố trong đó Chu Ân Lai giữ chức chính ủy. Nhưng khi biết được âm mưu của các cán bộ công sản muốn lợi dụng chính sách thân Nga dung Cộng của Tôn Dật Tiên để khuynh đảo, thao túng và phá hoại các cơ sở của THQDĐ, năm 1927 thống chế Tưởng Giới Thạch đă quay lại tấn công, càn quét Trung cộng khiến phái đoàn Borodin phải bỏ chạy về LX. (11)
Ta đă biết là HCM lúc ấy lấy tên Lư Thụy đă đóng vai phụ tá và thông dịch viên của Borodin để có dịp thừa hành nhiệm vụ tuyên truyền chủ nghĩa CS và đặt những cơ sở CS đầu tiên tại Đông Nam Châu Á. Dĩ nhiên ông ta cũng phải cùng với Borodin rời bỏ Hoa Lục. Nhưng trong 2 năm ông ta cũng đă làm được một số việc do QT 3 trao, và nhất là tiếp xúc được với một số người Việt yêu nước tại Hoa Nam.
Đến khi quân Nhật đánh chiếm Măn Châu (1937) rồi tiến xuống gần Bắc Kinh, th́ cuộc liên minh quốc cộng lại tái diễn. Lúc ấy Lư Lập Tam đă thay Trần Độc Tú lănh đạo Trung Cộng trong 3 năm. Sau đó Mao Trạch Đông lên thay tiếp tục cổ vơ cho sự liên minh, mà trước 1927 ông ta đă cực lực chống đối và đả kích Trần Độc Tú về chuyện liên minh này. Nay th́ ông đă hiểu sách lược “liên minh” của Lênin hơn.
Nhiệm vụ của HCM tại Hoa Nam bị bỏ dở, QT 3 phái ông ta sang Xiêm qua ngả Ư và Thụy Sĩ. Theo lịch sử chính thức của VC th́ dù ở Hoa Nam hay Xiêm th́ nhiệm vụ của Hồ vẫn là tuyên truyền chủ nghĩa CS và đặt một số cơ sở đảng tại các nước Xiêm, Mă Lai, Miến Điện, Nam Dương và Đông Dương.
Chỉ trong ṿng 2 năm ông đă làm được một số việc quan trọng. QT 3 bèn phái ông đến Hồng Kông triệu tập 3 đảng CS ở Đông Dương tại một sân bóng đá để đọc chỉ thị của QT 3 bắt hợp nhất thành một đảng vào ngày 3- 2- 1930. Hai năm sau ông bị nhà cầm quyền Anh bắt bỏ tù tại đây. Liên Xô ra tay can thiệp t́m người bênh vực bào chữa cho ông được trắng án và rời Hồng Kông. Có người cho rằng Liên Xô nghi ngờ ông bị ngươi Anh mua chuộc, nên từ 1933 đến 1938 bị điều về Mặc Tư Khoa chỉnh huấn và tái học tập. Nhưng cũng có thể v́ ông đă tỏ ra kém cỏi để sa vào tù nên cần được gọi về để đào luyện thêm về kỹ thuật gián điệp t́nh báo và công tác đảng.
Đến khi ông trở lại Hoa Nam th́ thế chiến II Ở Đông Á đă khai mào với việc Nhật đánh chiếm Măn Châu. Bây giờ ông đă từng trải, già dặn hơn, nắm được những tuyệt chiêu của nghề gián điệp và nghệ thuật tuyên truyền. Ông t́m mọi cách đóng vai một nhà cách mạng yêu nước, trà trộn vào những tổ chức yêu nước ở Hoa Nam để đặt vào đó những cán bộ cộng sản. Ông t́m cách lấy ḷng những nhà cách mạng Trung Hoa Quốc Dân Đảng và trà trộn vào những tổ chức cách mạng phi cộng sản của ngugời Việt Nam đang sống ở miền Hoa Nam. Nhờ có liên hệ gia đ́nh và cá nhân vói những nhà cách mạng nổi tiếng như Phan Bội Châu và Phan Chu Trinh ông đă có thể làm việc này một cách dễ dàng.
Khi chiến tranh gần kết thúc, với triển vọng Đồng Minh thắng thế, ông bắt liên lạc với người Mỹ dưới bí danh mới Hồ Chí Minh, cố chứng minh cho Đồng Minh hiểu ông chỉ tranh đấu cho độc lập dân tộc và mặt trận Việt Minh của ông sẵn sàng giúp đồng minh đánh Nhật đang chiếm đóng Đông Dương.
Khi Nhật đảo chính Pháp, trao quyền lại cho vua Bảo Đại tuyên bố độc lập và cử Trần Trọng Kim lập chính phủ độc lập đầu tiên cũng là lúc chiến tranh sắp kết liễu và Liên Xô đă gia nhập hàng ngũ Đồng Minh tấn công Nhật vào phút chót. Nhờ thế HCM có được những tin tức chính xác về diễn tiến của cuộc chiến. Ông biết chắc chắn Nhật sẽ thua, và cái thế của chính quyền non trẻ của Bảo Đại- Trần Trọng Kim núp dưới cái dù Đại Đông Á của Nhật rất chênh vênh. Ông mở mặt trận tuyên truyền tấn công: chính phủ Trần Trọng Kim là bù nh́n và tay sai của Nhật...cần đả đảo.
Mặt khác khi chiến tranh kết thúc, đang nằm ở Hoa Nam, ông biết rơ 2 sự kiện: Một là hội nghị Potsdam đă quy định quân Anh vào miền Nam giải giới quân Nhật, c̣n quân Trung Quốc sẽ vào giải giới quân Nhật ở miền Bắc. Hai là các đảng phái quốc gia sẽ theo quân Trung Hoa trở về nước để dựa vào thế lực họ lập chính phủ mới hoặc tham gia chính phủ Trần Trọng Kim củng cố nền độc lập.
Để ngăn chặn việc này, HCM t́m mọi cách tranh thủ thời gian, một đàng phái cán bộ về tổ chức cướp chính quyền, một đàng tŕ hoăn việc hồi hương của các tổ chức quốc gia gồm những đảng chính Đại Việt, Việt Cách, Việt Quốc... Vừa được tin Nhật đầu hàng, HCM liền cho triệu tập “quôc dân đại hội” tại Tân Trào thuộc tỉnh Tuyên Quang, lập ra Ủy Ban giải phóng mà ông là chủ tịch. Thừa lúc chính phủ Trần Trọng Kim không đề pḥng và quân Nhật đă thất trận, thất thế HCM cho lệnh tổng khởi nghĩa. Quân của các đảng quốc gia theo đoàn quân của Lữ Hán về nước bị Việt Minh chặn đánh ở các tỉnh vùng biên giới, khi về tới thủ đô th́ mọi việc đă thành chuyện đă rồi. Việt Minh đă cướp chính quyền, lập xong chính phủ và HCM đă nghiễm nhiên thành chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa. Người ta thấy bóng dáng của một số người Mỹ trong các cuộc lễ, thấy những tấm h́nh của Vơ Nguyên Giáp đứng chụp chung với thiếu tá Pátti. Ai cũng nghĩ chính phủ HCM được Đồng Minh ủng hộ.
Nhưng đó là những ngày đầu. Về sau, càng ngày chính quyền Mỹ càng thấy rơ chính phủ HCM đại đa số là cộng sản. (11 bis). Họ dần dần khám phá ra: Hồ Chí Minh chính là Nguyễn Ái Quốc, cán bộ cao cấp của QT 3. Lúc ấy, tuy Liên Xô là Đồng Minh của Anh Mỹ Pháp trong cả hai mặt trận Âu, Á, nhưng đă bị Đồng Minh nghi ngờ và cảnh giác đề pḥng. V́ các nhà t́nh báo Tây Phương đă phân tích và nh́n ra âm mưu của một đế quốc đỏ đang thành h́nh. (12)
Nh́n lại những năm đầu thập kỷ 40, khi chiến tranh đang khốc liệt, LX đă bằng cách nửa hợp pháp nửa phi pháp, khuynh đảo lấn chiếm và thống trị một số lớn các nước vùng Ban Nhĩ Cán và Đông Âu. Hàng chục hiệp ước quốc tế đă bị LX đơn phương xé bỏ hay vi phạm với mục đích bành trướng. Một số tin tức lọt ra ngoài từ nội bộ Liên Xô c̣n cho biết cái xă hội mà họ quảng cáo là chế độ xă hội chủ nghĩa siêu việt, giai đoạn quá độ lên chủ nghĩa cộng sản chẳng qua chỉ là một chế độ độc tài sắt máu, là mối nguy cho nhân loại. Nhũng tác phẩm văn học của André Gide, Arthur Koestler, Louis Fisher, Ignazio Silone..., những kẻ đă từng mê say Mác và đă vỡ mộng, đă phác họa được phần nào cái viễn tượng của một thế giới dưới sự thống trị của “chuyên chính vô sản”. Nó bắt những lănh tụ thế giới tự do có tinh thần trách nhiệm phải có biện pháp đề pḥng, ngăn chặn.
(c̣n tiếp)