Chêm
Anshin
Em nằm đấy khi mọi người đến để cầu nguyện. Thân mình nhỏ bé của em được quấn một tấm mền con rồng đã cũ. Em vừa mới bị bại não cách đây mấy tháng, bị liệt cả người. Em nằm úp và nghiêng về một bên, ăn và uống bằng đường ống (trong y học gọi là sonde dạ dày). Không thể nhận ra được em là trai hay gái, được người nhà cho biết tên của em là Chêm, là cậu trai đang học lớp sáu.
Đến thăm em có một thầy DCCT, hai chị trong nhóm ĐH, một em trai người Jarai và tôi. Thấy chúng tôi đến, người nhà ra đón tiếp rất niềm nở. Như nhận ra có người đến thăm, em cố mở to mắt nhìn về hướng chúng tôi. Và chưa ai kịp nói với nhau điều gì cả, chúng tôi cảm nhận giữa em và chúng tôi có một cái gì đó đã được liên kết và thắt chặt từ lâu. Nhìn em, tôi cảm thấy lòng mình quặn lại. Còn hai chị nhóm ĐH thì không cầm được nước mắt. Khi chúng tôi ngồi sát bên giường, em cảm động khóc không thành tiếng, vì căn bệnh làm ảnh hưởng đến phần thanh quản của em. Chúng tôi cảm thấy em xúc động thật sự vì khi nấc lên thì thân hình em rung động, miệng em há hốc và nước mắt thì chảy ra. Cứ thế em khóc mãi cho đến lúc chúng tôi ra về. Chúng tôi cùng đặt tay lên người em và cùng đọc Kinh Thánh đoạn người đàn bà bị băng huyết được Chúa chữa lành để cầu nguyện cho em. Được biết cầu nguyện bằng Kinh Thánh là bửu bối của thầy và các anh chị trong nhóm ĐH khi đến với các bệnh nhân.
Cám ơn Chúa vì đã cho chúng con có cơ hội để được thăm nom em. Cám ơn Chúa vì người em này đang mang lấy căn bệnh giùm chúng con để chúng con được khoẻ mạnh. Cám ơn Chúa vì hôm nay căn bệnh của em đã được Chúa chia sẻ bớt phần nào thông qua chúng con.
(Gialai
31-7-2003) Trích ABA số 137