VỀ MỘT LÁ THƯ
Câu chuyện về cái gọi là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo Việt Nam từ lâu đối với cá nhân tôi cũng như với nhiều người Công giáo khác, đă trở thành một thứ chuyện Nói Hay Đừng. Quả thật nó không c̣n là cái ǵ đáng để phải nói tới nữa. Một thứ thây ma, tuy c̣n biết múa may cục cựa! Nói như giáo sư Đỗ Mạnh Tri (tác giả Ngón Tay và Mặt Trăng, Hiện Tượng Nguyệt B́u, Di Sản Mác Xít Tại Việt Nam) trong một bài viết đăng tải trên tờ Tin Nhà......................... “UBĐKCGVN không phải là một đề tài lớn. Đảng CSVN rụng th́ Ủy Ban cũng rơi thôi”. Như thế dưới mắt giáo sư họ Đỗ cái Ủy ban kia chỉ là một thứ tầm gửi, sống nhờ và sống v́ Đảng và Nhà Nước CSVN không hơn không kém!
Tuy nhiên, cũng v́ thấy rơ cái căn cước nô bộc của những thành phần lèo lái Ủy Ban nên có lúc chẳng đặng đừng người viết những ḍng này phải lên tiếng. Câu chuyện Nói Hay Đừng dưới đây liên quan tới nội dung một lá thư của một cuộc tập họp mệnh danh Đại hội Đại biểu những người CG xây dựng và bảo vệ Tổ quốc lần thứ IV do UBĐKCGVN triệu tập đầu tháng giêng năm 2003 vừa qua. Xin được kể lại để mọi người nghe qua rồi....bỏ.
Trần Phong Vũ
Sau đại hội Đại biểu những người Công giáo Việt nam xây dựng và bảo vệ tổ quốc lần thứ IV do UBĐKCGVN triệu tập trong hai ngày 02 và 03 tháng 01 năm 2003 tại Hànội, một lá thư của đại hội đă được gửi tới ‘Cộng đồng Dân Chúa trên toàn quốc’(!) Văn kiện này đăng trên tờ Công giáo và Dân tộc số 1392-1393, tuần lễ từ 24-01 đến 30-01-03, trang 16&17. Ở đây người viết sẽ không bàn tới điều mà dư luận đặt ra là: cái gọi là đại hội kia có tư cách ǵ để gửi thư cho Cộng đồng Dân Chúa Việt Nam khi họ đă hơn một lần tự nhận là một bộ phận của Mặt Trận Tổ Quốc, một tổ chức ngoại vi của đảng và nhà nước cộng sản?
Trong bài này, chúng tôi chỉ làm công việc nhận định và phân tích nội dung lá thư một cách khách quan và nhường quyền phê phán cho quư độc giả.
Lá thư dài khoảng 1700 chữ, được chia thành ba phần.
Phần thứ nhất người ta đếm được 319 từ. Ngoài những lời chào mừng các thành phần Dân Chúa, các đại biểu đă dành hơn một phần ba phần này để nói tới sự chiếu cố của những khuôn mặt lớn trong guồng máy cầm quyền đối với đại hội, coi đấy như một vinh dự lớn! Mời độc giả đọc lại nguyên văn trích đoạn sau đây: “Đại hội vinh dự đón tiếp Thủ Tướng Phan Văn Khải, cụ Đỗ Mười, nguyên Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam, Chủ tịch Phạm Thế Duyệt, Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Viật Nam, bà Tống Thị Phóng, Bí thư Trung Ương Đảng, Trưởng ban Dân vận Trung Ương, đại diện các cơ quan, Ban ngành đoàn thể ở Trung ương Hànội và một số địa phương (...), đại diện các cơ quan thông tấn báo chí, phát thanh, truyền h́nh Trung ương, thành phố Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh.
Chủ tịch Trần Đức Lương đă gửi lẵng hoa chúc mừng Đại hội.” (Người viết tô đậm)
Đề cập phản ứng của hàng Giáo phẩm đối với đại hội, lá thư chỉ ghi vắn tắt: “Đại hội cũng vinh dự đón nhận thư, điện, lẵng hoa chúc mừng của nhiều Đức Giám mục...” Nói là ‘nhiều’ nhưng không thấy chỉ danh cụ thể một Giám mục nào, nhất là không đá động ǵ tới lá thư của Đức cha Phạm Minh Mẫn, Tổng giám mục Sàig̣n gửi linh mục Nguyễn tấn Khóa, quyền Chủ tịch UBĐKCG và các đại biểu Đại hội (xin đọc nguyên văn trên Diễn Đàn Giáo Dân số 17 phát hành tháng 3-2003, trang 5&6).
Phần chính của lá thư dùng để khoe khoang thành tích của UBĐKCGVN “trong 5 năm qua đối với nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ tổ quốc, được thể hiện qua các hoạt động của phong trào thuộc mọi lănh vực kinh tế, văn hóa, xă hội và an ninh quốc pḥng (...) Hoạt động của phong trào yêu nước và của UBĐKCG trong 5 năm qua đă đạt được những thành tích đáng kể đóng góp vào sự nghiệp chung của dân tộc. Báo cáo của Đại hội cũng nh́n nhận những ưu điểm và những khuyết điểm cần phát huy hay khắc phục để đưa phong trào yệu nước trong giới Công giáo phát triển, đáp ứng được thời đại ‘Công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước’ theo định hướng xă hội chủ nghĩa , để làm cho ‘Dân giàu nước mạnh, xă hội công bằng, dân chủ, văn minh’ như Nghị quyết Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam toàn quốc lần thứ IX đă chỉ ra.” (Người viết tô đậm và gạch dưới).
(Xin xem tiếp trong Diễn Đàn Giáo Dân số 18 tháng 4/2003 trang 6)