VẠCH ÁO Cho Mọi Người Cùng Xem

 

Phan Thanh Tâm

 

Tốt khoe ra, xấu xa đậy lại và nhất định không có chuyện vạch áo cho người xem lưng. Đó là phương châm của phe ta. Tại sao vậy? Tự cho là thuộc ḍng giống con rồng cháu tiên, và có quá khứ hơn bốn ngàn năm văn hiến nên người ḿnh lúc nào cũng tốt , cũng bảnh, cũng anh hùng, xuất chúng. Hễ nói tới người ngoại quốc th́ xách mé, trịch thượng; gọi họ bằng thằng, bằng con. Nước VN phải là minh châu trời đông, là bó đuốc soi đường. Tuy nhiên gần đây, có dư luận lên tiếng là phải xét lại cái ư tưởng tự tôn, tự đại, ngông cuồng đó. Họ cho rằng cứ hót ca và nâng bi dân tộc ḿnh một cách lộ liễu như vậy hoài th́ ta sẽ măi măi ngất ngư như con gà mắc dây thun. Chắc hẳn phải có vấn đề, có trục trặc đâu đó v́ tài khôn như vậy mà chưa ra cái con ǵ cả trong khi các nước lân bang ở Đông Nam Á nay đă là con cọp, con beo, con sư tử rồi.

 

Cái hay ở chỗ, người tạo ra dư luận là một nhà thơ hồi nhỏ ở Saigon, du học ở Nhật năm 1966, định cư ở Pháp năm 1969, trong khi sang Tàu, vớ được một cuốn sách khiến ông “thích thú quá cỡ” và ông nghĩ rằng “bất cứ người VN nào khác đọc được, bảo đảm cũng sẽ thích thú” như ông. Ông tin rằng quyển sách sẽ “giúp nh́n lại mà đánh giá bản thân, dân tộc và văn hóa của ḿnh trong giai đoạn hiện nay”.  V́ thiện ư, ông bỏ công ra dịch và mong có nhiều người đọc. Nhà xuất bản Chân Mây Cuối Trời phát hành bản dịch lần đầu tiên tại Paris năm 1998. Cuốn sách được đón tiếp nồng hậu. Giới báo chí đua nhau nói về nó. Nhà xuất bản Văn Nghệ ở quận Cam, thủ đô của người tị nạn, hưởng ứng in lại và quyển sách được coi là bán chạy trong năm 1999.

 

Nhà báo Lê Đ́nh Điểu, trước khi qua đời,  trong khi nằm trên giường bệnh, viết bài điểm sách đăng trên Thế Kỷ 21 số tháng 4/99: “Đọc Người Trung Quốc Xấu Xí của Bá Dương, người VN nào cũng liên tưởng đến việc đây là chuyện của ḿnh. Có lẽ chỉ thay cái tựa là Người Việt Nam Xấu Xí cuốn sách cũng vẫn có ư nghĩa. Phải chăng đó là lư do nhà thơ Nguyễn Hồi Thủ bỏ th́ giờ, công sức ra dịch cuốn sách sang Việt Ngữ?”' Trả lời câu hỏi của nhà phê b́nh văn học Đặng Tiến, đăng trong Việt Mercury, dịch giả, tên thật là Nguyễn Khôi Minh, sinh năm 1945 tại Hà Bắc nói, sự đời là thuốc đắng đă tật. Có chướng tai cũng phải nói. Ông tâm sự, “không đọc quyển sách này có khi đỡ phải nghĩ ngợi lôi thôi; c̣n chẳng may đọc có thể sẽ bị đau khổ nhiều hơn là thích thú”

           

Trong bài phỏng vấn hồi tháng 10/99, khi đề cập về những cuốn sách như Người Việt Đáng Yêu, Người Việt Cao Qúi, dịch giả, đă có bảy tập thơ xuất bản ở ngoại quốc từ năm 1968, cho biết, “Đó là chuyện ngược đời. Ở những nước tiên tiến giàu mạnh, chưa có nước nào bốc thơm dân tộc ḿnh một cách lố bịch như thế cả. Người Mỹ, người Nhật, người  Pháp, người Đại Hàn đều chỉ có những sách nói lên khuyết điểm, những cái tồi dở của dân tộc, đất nước ḿnh. Bây giờ đến lượt người Trung Quốc. Cuốn Người Trung Quốc Xấu Xí xuất bản ban đầu ở Đài Loan; sau đó được tái bản ở lục địa. Họ đă biết nghĩ, tuy là một nước lớn, văn hóa lâu đời, nhưng nếu cứ măi ra rả về những cái vĩ đại th́ theo nhà báo Bá Dương, tác giả cuốn sách, Trung Hoa sẽ đi đến chỗ diệt vong mà thôi”.

Nhà thơ Nguyễn Hồi Thủ, trong phần lời người dịch viết, ngay sau khi từ Trung Quốc về đến VN, ông đă đưa bản sao cho một ngươi bạn ở Hà Nội và động viên người này dịch ra tiếng Việt. Nước Trung Hoa Cộng Sản đă chấp nhận cuốn sách. Người Âu Mỹ cũng thế, th́ không có lư do ǵ người VN lại không thể được đọc nó, cho dù không phải để học hỏi, mà có thể v́ hiếu kỳ, thông tin về một nước láng giềng. Ông đă  hy vọng là cuốn sách sẽ xuất hiện tại VN; nhưng cho đến nay, người trong nước vẫn chưa được đọc. Theo dịch giả, cuốn sách sẽ rất có ích cho tất cả các cộng đồng có liên quan ít nhiều đến văn hóa Trung Quốc. Chủ đích của tác giả Bá Dương là nếu muốn phục hưng dân tộc, phải bắt đầu bằng việc thừa nhận các khuyết điểm, sai trái của ḿnh.

 

Đọc người rồi ngẫm đến ta

 

Tác giả Bá Dương, là nhà báo, nhà văn, nhà thơ và là sử gia, sinh năm 1920, chạy sang Đài Loan năm 1949, ở tù 10 năm v́ các bài viết bị xem là phạm thượng. Ra tù ông đi diễn thuyết về hiện tượng Người Trung Quốc Xấu Xí. Cuốn sách gồm những bài nói chuyện của ông và của những người tranh luận với ông. Có người cho rằng nếu không đọc được sách của Bá Dương là một sự thiệt tḥi lớn. Sách hấp dẫn, hơn chuyện chưởng của Kim Dung, v́ nó  khiến thiên hạ phải: đọc người rồi ngẫm đến ta. Thấy sao nó giống dữ vậy. Giống dễ sợ. Theo ông, văn hóa Trung Hoa đă biến thành một đầm nước chết, càng lâu càng thối, thành một vại tương rồi. Đặc tính rơ nhất của người Trung Quốc là dơ bẩn, hỗn loạn, ồn ào. Có nhiều nơi, nếu người Trung Quốc đến ở là những người khác dọn đi.         

 

(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 18 tháng 4/2003 trang 62)

Trở lại Trang Nhà: