THIÊN CHỨC
Sơn Nghị
Cảm nghĩ nhân đọc cuốn: Hồi Kư Của Một Linh Mục Trong Tù Cộng sản, của Linh mục Đinh ngọc Quế, DCCT, ra mắt tại San Jose ngày 23 tháng 2 tại hội trường St. Patrick, 389 E. Santa Clara St., San Jose
Có một huyền thoại kể về thánh Phêrô như thế này: lúc đang giảng đạo ở thành Rôma th́ nhà vua ra lệnh bắt ông. V́ sợ hăi nên ông t́m cách bỏ trốn. Khi đến ngoài thành th́ gặp Chúa Giêsu và ngài hỏi: Phêrô! Con đi đâu? Qua ánh mắt của Chúa, ông hiểu ư của ngài và trở vào thành. Ở đó ông chịu chết như Thầy của ḿnh, chỉ khác là ông xin đóng đinh ngược, nghĩa là chúc đầu xuống đất.
Ngày 28 tháng 4 năm 1975, linh mục Quế cũng xuống tàu Hải quân để ra đi như những người khác. Có lẽ lúc đó gương mặt Chúa Giêsu cũng hiện ra trong tâm trí cha cùng với một câu hỏi: Này Quế, con đi đâu? Một đêm thức trắng để trong tim cha hiện lên câu trả lời: ḿnh là linh mục, là chủ chiên, bỏ anh em, bỏ con chiên lại bơ vơ trong lúc khó khăn nhất như thế này, có thật ḿnh là người chăn chiên tốt lành như Chúa nói trong Phúc âm không? và ngài quyết định ở lại. Thánh Phêrô trở lại thành để nhận lănh cái chết, c̣n cha ở lại quê hương để cam chịu 13 năm trong lao tù cộng sản.
Mười ba năm so với đời người chỉ bằng một thời niên thiếu, 13 năm tù ở các nước tôn trọng tự do dân chủ kể cũng khá dài, v́ nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại , nhưng 13 năm trong lao tù cộng sản th́ không bút mực nào diễn tả được, chữ nghĩa không đủ để tả hết những ǵ thân xác phải chịu đựng trải qua. Tôi chưa một lần bước vào nhà tù cộng sản để nếm mùi, tôi chỉ nghe kể lại, đọc trên sách báo nhưng cũng đủ cảm nhận được những đau thương cùng cực của những người sống quằn quại ở vùng rừng thiêng nước độc trong một t́nh trạng khắc nghiệt nhất.
Mặc dù cảm nhận được nhưng tôi vẫn không thể ở mức độ mà cha Quế và phần lớn quư vị đi tù đă ngậm ngùi trải qua. Kinh nghiệm cộng sản phải là kinh nghiệm sống, không thể là kinh nghiệm nghe và đọc. Khoảng cách kinh nghiệm của một người đi tù và một người chưa bao giờ đi tù là những giọt nước mắt khóc bạn tù nằm xuống, là những giọt mồ hôi ướt đẫm lưng mỗi ngày, là những lần suưt chết khi lao động khổ sai. V́ vậy tôi chỉ xin chia sẻ với quư vị những ǵ tôi biết; đó là tâm tư của tôi trên ba đức tính lơi cốt của một người công giáo; đó là TIN, CẬY, và MẾN.
Đức Tin:
Niềm tin của tác giả gói trọn trong một câu nói chỉ vọn vẹn 5 chữ: chết trong tù cũng được . Từ lúc chấp nhận thân phận của một người tù linh mục, sẵn sàng chết cho sự thật, chết cho thiên chức của ḿnh, tác giả đă không ngừng nâng đỡ tâm linh các bạn tù kể cả lương lẫn giáo.
Với chức sắc của các tôn giáo bạn như Tin-lành, Phật giáo, Cao-đài, Hoà-hảo, cha Quế đă khuyến khích các vị nên tích cực hổ trợ tinh thần cho anh em tù. Những vị đại đức trẻ đă theo lời ngài hăng hái tổ chức những ngày rằm, ngày kỵ. Trong đó nổi bật nhất là mục sư Điểu Huynh, đă truyền giáo và rửa tội cho nhiều người.
Khi làm thiên chức linh mục, tác giả cảm thấy vui trong cảnh khổ. Nếu ư ư trung, h́nh ư ngoại th́ niềm vui trong ḷng của cha đă lộ ra bên ngoài đến nỗi có nhiều người phải ngạc nhiên. Không vui sao được khi mỗi ngày đều có thánh lễ chui, để những người như Đại tá Hồ Tiêu và Đại tá Thiều cảm nhận được niềm vui trong tâm hồn và xin rửa tội, để những cán bộ và trưởng trại bùi ngùi mỗi khi anh em đổi trại. Sống và để lại nhiều thương mến đến thế th́ quả thật đáng sống.
Nhà văn hào Nga Alexander Solzhenitsyn trong tác phẩm “The First Circle” có kể lại câu chuyện tên mật vụ KGB gọi một nhà trí thức bị cầm tù lên để hỏi cung. Trong khi thẩm vấn, tên KGB này hăm dọa sẽ giết chết anh và xách mé hỏi anh có sợ chết không; anh đă ngạo nghễ trả lời: chính anh mới là người phải sợ v́ anh có quá nhiều, có vợ con, có quyền hành, có của cải nên anh sợ mất, c̣n tôi một thân một ḿnh, không có ǵ để mất, ngay cả tự do cũng không có, thế th́ có ǵ phải sợ .
Thân phận các linh mục đi tù cũng giống như vậy, không c̣n cái ǵ để mất nên chẳng có ǵ phải sợ. Nếu c̣n, phải chăng là chiếc áo chùng thâm và một đức tin vững vàng, quyết sống theo gương Thầy làm chứng cho sự thật đến cùng.
(Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 18 tháng 4/2003 trang 77)