Ôi Lậy Ngài . . .

Đừng Để Chúng Con Lạc Lối!

 

Trương Từ Danh

 

Tặng những ai đang đi t́m Chúa .

 

Chúa chẳng bao giờ cho ai địa chỉ ,

Ngay cả người thân như Đức Giáo Hoàng;

Và kẻ thù như Quỷ dữ Sa Tan ,

Cũng không biết, Người ở đâu . . .

Tỏ tường , chính xác!

 

Người đang quanh đây . . .

Hay ở một hành tinh khác ,

Là Thiên Đàng, xa thẳm, mù khơi;

Hay Người giờ này ,

Đang ở khắp mọi nơi . . .

Mà ngay cả Bưu Cục,

Cũng không biết tên đường, thành phố!?

 

Người là mây bay, lang thang khắp chỗ?

Gió là đường , mưa nắng là hộp thơ?

Điện thoại , Email  là những nhà thờ?

Ban văn thư , là các ông cố đạo!?

 

Người đến, người đi, hư hư, ảo ảo ,

Nên gian trần . . . không biết Chúa ở đâu;

 

 

 

Những lúc nguy nan, khẩn thiết, nguyện cầu,

Đành nhắm mắt, cúi đầu . . .

Th́ thầm, van xin, khấn nguyện!

 

 Ôi lậy Ngài,

Xin cho chúng con gặp Ngài thưa chuyện .

Xin cho chúng con biết địa chỉ, email;

Xin cho chúng con điện thoại mang theo,

Hay nơi chốn nào, Ngài thường có mặt?

 

 Ôi lậy Ngài,

Xin cho chúng con, một lần thấy mặt,

Thưa chuyện cùng Ngài, thắc mắc, âu lo;

Xin cho chúng con, một phút hẹn ḥ,

Được nhỏ to, giăi bày, tâm sự!

 

Ngài biết chúng con, luôn luôn tư lự,

Phân vân , quay cuồng, Chúa ngự nơi đâu?

Để chúng con, mỗi lúc buồn rầu,

Được gục đầu, khẩn cầu, than thở!

 

Hăy cho chúng co , nơi Ngài đang ở,

Địa chỉ, tên đường, thành phố, email;

Để chúng con mỗi lúc ngặt nghèo,

 T́m đến với Ngài . . .

Không sợ lầm đường, bối rối,

 

Ôi lậy Ngài,

Đừng để chúng con lạc lối !

Trở lại Trang Nhà: