MƠ THẤY SÀIGÒN
Ngô Minh Hằng
Đêm qua trong
giấc ngủ
Tôi mơ thấy Sài Gòn
Dưới ánh đèn quyến rũ
Em trắng bờ vai thon
Em cười xanh
đuôi mắt
Ngồi bên người không quen
Lả lơi âu yếm khách
Bằng làn môi gợi thèm
Tôi thấy trong
khói thuốc
Những ly bia bọt trào
Ru đời đêm lốc cuốn
Ru hồn ngày chiêm bao
Thấy bao người
măng trẻ
Say lạc thú, quên đời
Như thiêu thân mê đắm
Bên lửa đèn chơi vơi...
Thấy giàu sang
thừa thãi
Là cán bộ, đảng viên
Thấy đói nghèo khổ ải
Là giai cấp dân hiền
Thấy bàn tay gầy
guộc
Níu cuộc đời trôi xa
Thấy những vòi bạch tuộc
Quấn hút đồng đô la
Thấy lấn nhau,
đàn trẻ
Dành tô nước phở thừa
Của người về du lịch
Bỏ lại trên bàn trưa...
Thấy thản nhiên
người mẹ
Bán đứa con đầu lòng
Thằng con còn đỏ hỏn
Khóc trên tay người bồng
Thấy những em bé
gái
Tuổi mới chừng mười ba
Tóc chưa xanh lược chải
Mà môi hồng phôi pha
Hăm chín năm
cướp nước
Hỏi Trí Tuệ Đỉnh Cao
Làm gì cho tổ quốc ???
Ôi, Sài gòn đây sao ???