GIAO CẢM GIỮA THẦY TR̉

 hay là

Vài Cảm Nghĩ Về Những Gịng Trao Đổi Giữa Một Thày Giáo Già Và Một Cô Giáo Trẻ

 

Hương-Vĩnh

 

Trong NGỌN NẾN số 2, t́nh cờ tôi đọc được những gịng chữ chân thành sau đây của giáo sư Trần Duy-Nhiên “GỞI NGƯỜI GIÁO VIÊN TRẺ”:

 

“Em vừa nhận bằng thạc sĩ về và đem nạp tận tay thầy khoa trưởng… Thầy nói rằng thầy sẵn sàng nhận em vào dạy, nhưng cũng vắn tắt bảo rằng em cần suy nghĩ cho cặn kẽ trước khi quyết định, bởi v́ thầy mong em không chỉ bước vào ‘nghề giáo’ như một đoạn đường cần phải đi qua để chuẩn bị lấy tiến sĩ, rồi sau đó… t́m một nơi có nhiều ‘thuận lợi’ hơn.

 

Như vậy, có thể nay mai em sẽ bước lên bục giảng để trở thành cô giáo. Là một người yêu thương em, tôi sẽ nói cho em nghe về cuộc đời giảng dạy. Tôi đă đứng trên bục giảng lần đầu tiên cách đây gần 40 năm, và giờ đây, khi tuổi già sức yếu, tôi không c̣n đứng trên bục giảng nữa, nhưng vẫn tiếp tục ngồi trên bục giảng mà truyền đạt kiến thức cho đàn em, đồng thời cũng gắng kèm theo một chút trái tim ḿnh đi theo những bài giảng. V́ đă gắn với ‘nghề’ ấy như cái ‘nghiệp’ mà người ta gọi là ‘thiên chức’, tôi viết cho em những lời này như một người cha nói với con, một người anh nói với em, một đồng nghiệp già nói với một đồng nghiệp trẻ.

 

Mục đích của lá thư này không phải chỉ vẽ cho em phương pháp giảng dạy, bởi v́ dù tôi từng là thầy của em trong suốt 5 năm đại học, tôi không biết ǵ về chuyên môn của em, mà chỉ là một giảng viên ngoại ngữ.

 

Mục đích của lá thư này là để nói với em về nếp sống của một nhà giáo. Mong muốn của tôi là em sẽ sống với tư cách là một nhà giáo dục, chứ không phải là một người làm dịch vụ cung cấp kiến thức, trong lớp học cũng như bất cứ nơi nào em thực thi thiên chức của ḿnh. Một nhà giáo dục trước hết không phải là người ‘dạy’ một ai, mà là người sống cho ra con người trước mặt (và sau lưng) học tṛ, hay nói cách khác, trung thành với những giá trị trường cữu để hướng dẫn học tṛ ḿnh bằng cuộc sống bản thân hơn là bằng những điều ḿnh giảng dạy qua bộ môn. Xét cho cùng, trong thời đại hôm nay, với sự phát triển của các phương tiện thông tin, th́ không có kiến thức nào mà học sinh, sinh viên không thể tự t́m lấy được; duy chỉ có người ‘thầy’ là một đối tượng mà học tṛ không thể nào t́m được trên một văn bản vô tri. Đất nước này đang cần nhiều nhà giáo như thế. Em phải là ‘nhà giáo’ theo gương Thầy Chí Thánh, một người Thầy dạy dỗ môn sinh ḿnh bằng cách sống một cuộc sống không ai chê trách được, kèm với những lời dạy dỗ đầy chân t́nh trong tinh thần tôn trọng chân lư. Xă hội và Giáo Hội đang cần em.

 

Nhưng tiên vàn em hăy nhớ rằng:

Giáo dục là một nhiệm vụ khó khăn.

Giáo dục là một nhiệm vụ nặng nhọc.

Giáo dục là một nhiệm vụ cao quí.”

Thế rồi, trong NGỌN NẾN số 3, tôi cũng t́nh cờ đọc được “THƯ GỞI THẦY” của nữ sinh viên Đặng Thị Thu-Thảo, ở Đại Học Cần-Thơ, đứng trên cương vị người sinh viên của giáo sư Trần Duy-Nhiên để đáp lại lá thư của Thầy đă gởi như sau:

 

“Con đă đọc bài viết Thầy gửi cho con, nay con xin được phép ‘hồi âm’, để nêu lên một vài suy nghĩ, cảm nhận của con. Ngày xưa lúc con c̣n là học sinh, sinh viên, con cũng từng phê phán người thầy này, cô giáo nọ không chí công vô tư, bắt ép học sinh học thêm, gây khó khăn, chèn ép học sinh, nhưng giờ đây khi quyết định trở thành người giáo viên, con mới cảm nhận và thông cảm phần nào cho họ: họ cũng chỉ là những con người b́nh thường với trăm thứ phải lo trong cuộc sống.

 

 (Xin xem tiếp trong Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 18 tháng 4/2003 trang 48)

Trở lại Trang Nhà: