Trách
Nhiệm Lịch Sử Của Tôn Giáo
TRƯỚC
HIỆN T̀NH ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM
Lm. Trần Quư
Thiện
Linh mục Lacordaire (1802- 1861), một văn hào đồng
thời cũng là một nhà hùng biện danh tiếng nước
Pháp, đă từng viết: «Không có tự do, con người
không có quyền lựa chọn, do đó con người không
được thương yêu và phục vụ theo đúng
nghĩa chân chính và rộng răi nhất của danh từ ».
Với tư tưởng trên của linh mục
Lacordaire, người ta có thể nói giá trị và
quyền lợi cao quư nhất của con người là
sự Tự Do. Một cuộc sống không có tự do
chỉ là kiếp sống của một người nô
lệ : Nô lệ vật chất và nô lệ tinh thần.
Danh dự và phẩm giá con người đ̣i hỏi con
người phải được hành xử một
số quyền tự do. Và một trong các quyền tự
do linh thiêng căn bản nhất của con người là
Quyền Tự Do Tôn Giáo.
Đọc lịch sử dân tộc Việt Nam trong
thời cận đại, người ta nhận thấy
không có chế độ nào độc ác tàn bạo, tráo
trở lật lọng, vô cùng thâm độc quỷ
quyệt bằng chế độ cộng sản Việt
Nam !! Vượt trên
cả bạo chúa La Mă Néron, trên tất cả các vua chúa
khát máu các thời đại cổ kim, phải nói ngay
rằng người cộng sản Việt Nam đă
chiếm giải nhất về sự thâm độc tàn
bạo, v́ họ đă tích lũy được các kinh
nghiệm đàn áp dân chúng từ các bậc đàn anh
cộng sản Liên Xô, các nước Đông Âu, Trung
Cộng, cộng thêm với những đ̣n phép căm thù
giai cấp ! Và họ cũng không loại bỏ bất
cứ phương tiện nào để đạt tới
mục đích miễn là duy tŕ quyền lực để
hưởng thụ. Người cộng sản Việt Nam
chính là kẻ thù nguy hiểm nhất của dân tộc.
NHẬN ĐỊNH
HIỆN T̀NH
ĐẤT NƯỚC
VIỆT NAM.
Trước khi tŕnh bày trách nhiệm lịch sử
của các tôn giáo, thiết tưởng chúng ta
cần nhận định rơ t́nh h́nh đất nước
Việt Nam hiện nay thế nào?
Là những người Việt Nam, chúng ta không
khỏi đau buồn xót xa khi thấy dân tộc ta đang
sống trong một thời điểm đen tối
nhất của lịch sử nước nhà, v́ quê hương
thân yêu đang bị đọa đầy dưới
sự đàn áp thô bạo của người cộng
sản. Và 80 triệu đồng bào ta đang kéo dài
cuộc sống lầm than, lạc hậu, đói nghèo, không
có tự do dân chủ và nhân quyền bị chà đạp
! Bằng chứng cụ thể nhất là sự xuất
hiện của cả một cộng đồng gần ba
triệu người Việt đang sống lưu vong
tại hải ngoại, v́ chúng ta không chấp nhận
chế độ cộng sản tàn bạo!!
a) Hiện T́nh Đất Nước
Việt Nam :
Kể từ năm 1930, khi Hồ Chí Minh du nhập vào
đất nước ta một lư thuyết ngoại lai
của Các Mác Lê Nin là chủ nghĩa cộng sản.
Chủ thuyết này chủ trương tam vô : vô gia đ́nh,
vô thần, vô tổ quốc th́ bất hạnh thay cho dân
tộc ta, nhân dân Việt Nam đă bắt đầu đi
vào ngơ cụt của lịch sử !! Miền Bắc Việt Nam bị nhuộm
đỏ sau cuộc chiến Điện Biên Phủ năm
1954. Và 21 năm sau, thân phận người dân Việt
lại bị đẩy lùi xuống trở thành một
trong 10 quốc gia nghèo khổ lạc hậu nhất
thế giới sau tháng đen năm 1975, khi những người
cộng sản cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam
!!
Dă man tàn bạo hơn bất cứ chính thể nào,
ngay cả những thời kỳ đất nước
bị cai trị hàng ngàn năm dưới thời nhà Minh
nhà Hán thuộc phương Bắc, hoặc gần 100 năm
dưới thời Pháp thuộc, chưa bao giờ người
dân Việt Nam đă phải cam chịu
sống trong nô lệ, trong ḱm kẹp dưới
mọi h́nh thức hết sức tinh vi khoa học,
bằng thời gian 72 năm dưới chế độ
cộng sản hiện nay, v́ tất cả quyền
lợi cao cả nhất của con người là sự
tự do đă hoàn toàn bị cấm đoán chà đạp!!
Trong thế kỷ vừa qua, nhân loại đă tạo
được nhiều phát minh tiến bộ, khoa học
kỹ thuật đă có những tiến bộ vượt
bực ảnh hưởng trong mọi lănh vực, th́ người
cộng sản Việt nam vẫn tiếp tục đối
xử dă man tàn bạo với đồng bào ḿnh hơn
bất cứ kẻ thù nguy hiểm nào của họ,
chỉ v́ họ đă cố t́nh đăt quyền
lợi của đảng lên trên tất cả, đồng
thời để duy tŕ đặc quyền đặc
lợi của phe nhóm họ.
Muốn có nhận định xác đáng về
hiện t́nh đất nước Việt Nam, người
ta cần đi sâu vào đời sống người dân
tại các vùng quê hẻo lánh, hoặc nơi các đồng
bào thiểu số miền Cao Nguyên, miền Thượng
Du, hơn là chỉ quan sát đời sống phồn vinh
giả tạo của người dân tại các thành
phố lớn. Qua đó, người ta sẽ thấy
một hố sâu ngăn cách giàu nghèo quá cách biệt
hiện nay tại Việt Nâm : Một bên là những nhà tư
bản đỏ giàu có quyền
thế thuộc giai cấp thống trị, một bên là
quảng đại dân chúng nghèo khổ, thất học!
Sự chênh lệch giàu nghèo giữa thành thị và nông thôn
ngày càng gia tăng đă tạo nên làn sóng người
đổ xô về thành thị với những tệ
nạn xă hội như trộm cắp, măi dâm, ma túy,
nghiện ngập! Sự suy yếu đạo đức
trong gia đ́nh ngày càng bộc lộ qua những hiện tượng
phổ biến như bạo
hành, buôn bán phụ nữ và trẻ em.
Có thể nói hiện nay đảng cộng sản
Việt Nam đă hiện nguyên h́nh là một đảng
mafia, không c̣n khả năng giải quyết t́nh trạng
nghèo đói của dân chúng và những suy thoái luân lư do
nghèo đói phát sinh ! Dân chúng nhất là giới trẻ
đang đứng trước một tương lai đen
tối, v́ tệ nạn xă hội trầm trọng và
thất nghiệp gia tăng ! Trong
khi đó vấn đề tham nhũng, lăng phí lan tràn trong
mọi tầng lớp cơ cấu của đảng và
nhà nước ! Tham nhũng
và lăng phí đă hết thuốc chữa khác nào những
con vi trùng đang ăn ruỗng sinh lực nhà nước
! Tội ác lớn nhất của người cộng
sản là họ đă nh́n thấy cả một tương
lai đen tối đang xảy đến cho dân tộc, nhưng
họ vẫn ĺ lợm muối mặt cố bám lấy
quyền lực để thủ lợi, mặc cho nhân dân
đói nghèo, khốn khổ ! Họ đă biến thành
những tên phản bội tổ quốc, khi họ đang
tâm cắt đất cắt biển dâng cho quan thày Trung
Cộng chỉ v́ muốn duy tŕ đặc quyền
đăc lợi cho phe nhóm họ.
b) Hiện T́nh Các Tôn Giáo
Việt Nam.
Hiện nay tại Việt Nam, dưới chế độ
công an trị và hộ khẩu, chỉ có các tôn giáo
mới có thể tồn tại như một đoàn
thể nhân dân, v́ có hậu thuẫn quần chúng. Do đó
người cộng sản chủ trương đàn áp và
triệt hạ các tôn giáo để phục vụ cho
mục tiêu chính trị của họ, hoặc tối
thiểu để các tôn giáo không lên tiếng phản
đối những hành động hại dân hại nước
và chế độ độc tài đảng trị
của họ.
Để thực hiện chủ trương nham
hiểm này, người cộng sản đă không
ngừng vận động cả hệ thống lập pháp,
hành pháp và tư pháp làm phương tiện để
đánh phá và chế ngự các sinh hoạt tôn giáo
của người dân. Họ muốn biến tôn giáo
trở thành công cụ ngoan ngoăn phục vụ đảng
bằng cách ban hành những biện pháp để kiểm
soát như Nghị Quyết 297/CP ngày 11 tháng 1, 1977 và
Nghị Định 89/HĐBT ngày 21 tháng 3, 1991 quy định
những điều khoản răn đe, cấm đoán
với mục đích hạn chế quyền tự do tôn
giáo và đặt các giáo hội dưới quyền
kiểm soát chặt chẽ của đảng cộng
sản. Tất cả các sinh hoạt như đào tạo,
bổ nhiệm, thuyên chuyển các tu sĩ cũng như
việc thụ phong, thụ chức các chức sắc lănh
đạo các tôn giáo và ngay cả việc nhận các hàng
viện trợ, các quà tặng, các tài liệu tôn giáo
đều bị nhà nước kiểm soát chặt
chẽ. Hơn nữa họ c̣n tịch thu, chiếm đoạt
tất cả các cơ sở giáo dục, văn hóa, xă
hội, từ thiện của các tôn giáo để
hạn chế và ngăn chặn ảnh hưởng
của tôn giáo đối với người dân. Chúng ta hăy
can đảm nh́n nhận một sự thực đau ḷng
: Sau 48 năm thống trị miền Bắc và 27 năm cưỡng
chiếm miền Nam, cộng sản đă thành công trong
việc phân hóa 5 tôn giáo lớn tại Việt Nam :
Phật Giáo đă chia hai với Phật Giáo Việt Nam
Thống Nhất và Phật Giáo Việt Nam quốc doanh ; Ḥa
Hảo cũng bể làm hai với Phật Giáo Ḥa Hảo
của cụ Lê Quang Liêm và Phật Giáo Ḥa Hảo
Quốc Doanh của cán bộ cộng sản Mười Tôn
; Cao Đài bị chia thành ba tổ chức khác nhau ; Tin Lành
cũng chia hai Tin Lành Chính Thống và Tin Lành Quốc Doanh.
Riêng Công Giáo không bị chia rẽ nội bộ nhưng
cộng sản cũng đă thành lập được
Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo Yêu Nước đă tác
oai tác quái và đă tạo khó khăn không ít trong Giáo
Hội Công Giáo ! Nhưng thâm độc và quỷ
quyệt nhất vẫn là chính sách cấy người
của họ vào để lũng đoạn các cơ
cấu tổ chức tôn giáo. Với sự yểm trợ
đắc lực của hệ thống công an trị,
từ hạ tầng cơ sở đến trung ương,
có thể nói cộng sản đă làm tê liệt
sức đề kháng của các tôn giáo chỉ v́ sợ
hăi: sợ mất quyền lợi, sợ bị bắt,
sợ bị cầm tù, sợ bị thủ tiêu v.v...
Hiện t́nh bi đát của các tôn giáo Việt Nam
đă được các Chính phủ, các Tổ Chức Nhân
Quyền Quốc Tế đặc biệt quan tâm, lên án và
can thiệp. Trong phúc tŕnh Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo
Thế Giới Mỹ gửi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ
được công bố thứ ba 8 tháng 10, 2002, đă thông
báo Việt Nam và 5 quốc gia khác gồm Cuba, Trung Cộng,
Miến Điện, Bắc Hàn, Lào là những quốc gia
có thành tích đàn áp tôn giáo tệ hại nhất.
TRÁCH NHIỆM LỊCH
SỬ CỦA CÁC TÔN GIÁO VIỆT NAM.
Trước khi đề cập trách nhiệm lịch
sử của tôn giáo trước
thực trạng đất nước, chúng tôi muốn xác
định nội dung của danh từ tôn giáo được
xử dụng nơi đây. Mỗi người sinh ra trên
đời đều có trách nhiệm lịch sử
phải chu toàn. Đó là trách nhiệm với bản thân,
gia đ́nh, xă hội và tôn giáo. Chức vụ càng cao th́
trách nhiệm càng nặng. Tôn giáo không phải chỉ bao
gồm hàng giáo phẩm, các chức sắc, các nhà lănh
đạo mà phải kể đến toàn thể các tín
hữu, các phật tử, các giáo dân. Họ chính là thành
phần căn bản thật quan trọng h́nh thành các Giáo
Hội. Do đó, nói đến trách nhiệm lịch
sử của tôn giáo, người ta không thể nào
loại trừ trách nhiệm của các tín hữu đối
với giáo hội và đất nước họ.
Với hiện t́nh Quê Hương Việt Nam thân yêu
đang bị đọa đầy dưới sự đàn
áp thô bạo của đảng cộng sản, trên 80
triệu đồng bào ruột thịt đang kéo dài
cuộc sống lầm than đói khổ, là những người
Việt c̣n có lương tri không cho phép chúng ta chần
chờ nữa, nghĩa là không cho phép các vị lănh đạo
tinh thần và tín hữu các tôn giáo an phận
không đưa ra những giải pháp để
giải quyết ! Trái lại họ phải can đảm
nhận lănh trách nhiệm của họ, nếu không
muốn đắc tội với lịch sử và sau này
con cháu sẽ nguyền rủa là cha ông họ đă hèn nhát
trốn trách nhiệm!!
Muốn chu toàn trách nhiệm lịch sử, trước
hết các vị lănh đạo tinh thần và tập
thể tín hữu phải gạt bỏ thái độ
sợ hăi ! Đây chính là thái độ tiên quyết mà
Đức Gioan Phaolô II đă công bố tại quảng trường
thánh Phêrô ngày 22 tháng 10, 1978, ngày đầu tiên Ngài lănh
nhận trách nhiệm lịch sử
d́u dắt một tỷ 300 triệu giáo dân trên
khắp thế giới. Ngài nói: «Các con đừng sợ
trách nhiệm nhưng hăy vượt thắng mọi
nỗi lo âu, mọi khó khăn trước thế giới
hiện tại.»- Sau đó
chính Ngài đă thú nhận, khi tuyên bố lời kêu
gọi «Các con đừng sợ» Cha cũng không thể
hoàn toàn biết trước những lời này sẽ
dẫn Cha và Giáo Hội tới đâu, nhưng qua lời
tuyên bố này, một lần nữa Cha khẳng định
và xác tín niềm tin và sự gắn bó của Cha nơi
Đức Kytô, Đấng thành lập Giáo Hội. Đă
dấn thân tranh đấu cho Quê Hương, chúng ta không
thể nào sợ hăi : sợ bắt bớ, sợ giam
cầm, sợ bị thủ tiêu, v́ chúng ta không cam
phận yên lặng trước sự đàn áp tinh vi, khoa
học, có hệ thống, có chỉ đạo của người
cộng sản !!
Muốn chu toàn trách nhiệm lịch sử, chúng ta cũng
phải xóa bỏ quan niệm sai lầm tranh đấu cho
Tự Do, Dân Chủ, Tôn Giáo là làm chính trị ! Trong
diễn văn tiếp phái đoàn Hội Đồng Giám
Mục Việt Nam tại
Vatican ngày 21 tháng 1 năm 2002, Đức Thánh Cha đă
khẳng định : Cần phải phân biệt giữa
Chính Trị và Tôn Giáo, nhưng muốn phục vụ con
người, điều kiện tất yếu của
sự hợp tác lành mạnh này đó là Quyền Tự
Do Tôn Giáo. Dấn thân
đấu tranh cho Dân Tộc không phải là làm chính
trị, mà đơn thuần chỉ là một hành động
ái quốc theo nhiệm vụ công dân của một đất
nước đang bị đọa đầy dưới
bàn tay khát máu của người cộng sản ! Dấn
thân Phục vụ Quê hương, mặc dầu biết
trước những khổ đau đang chờ đợi
ḿnh trong tù ngục, cũng là thể hiện Niềm Tin Tôn
Giáo sắt đá của chúng ta với đấng sáng
lập các giáo hội. Nếu chúng ta câm nín, chối
bỏ trách nhiệm với đồng bào ruột thịt
đau khổ, trong khi các tổ chức quốc tế, các
người ngoại quốc lên tiếng can thiệp, bênh
vực, hỏi rằng chúng ta có c̣n xứng đáng
được gọi là đồng bào ruột thịt
với họ không ?!
Một tôn giáo chỉ được coi là một tôn
giáo đích thực, chính danh, khi được tự do hành
xử hai quyền thiêng liêng cao quư nhất là Hành Đạo
và Truyền Đạo. Tự do Tôn Giáo không phải
chỉ là mở hay đóng cửa nhà thờ, chùa
chiền, thánh thất, cũng không do số tín đồ
lui tới các nơi thờ phượng đông hay ít, mà
tôn giáo có toàn quyền tự điều hành nội
bộ giáo hội của ḿnh. Do đó trách nhiệm
lịch sử quan trọng nhất trước hiện t́nh
đất nước hôm nay là các tôn giáo hăy tự
cởi trói, tự cắt giây tḥng lọng, bằng cách
đ̣i hỏi nhà nước cộng sản chấm
dứt mọi h́nh thức đàn áp người dân và bách
hại tôn giáo, theo tinh thần Hiến Chương Liên
Hiệp Quốc và Tuyên Ngôn Quốc Tế Tự Do Nhân
Quyền. Chỉ có
thế tôn giáo mới chu toàn trách nhiệm lịch sử
của ḿnh. Đạo mà không cứu Đời th́
hỏi rằng có c̣n xứng đáng được
gọi là Đạo không ?!..
Đối với dân tộc Việt Nam, các tôn giáo có
hai trách nhiệm lịch sử phải chu toàn : Trách
nhiệm thứ nhất là Xây Dựng Đời Sống Tâm
Linh Con Người theo giáo lư hoặc đạo pháp
mỗi tôn giáo, để nâng cao giá trị đời
sống tinh thần con người, đưa Thượng
Đế đến với con người đồng
thời đưa con người về với Thượng
Đế.- Trách nhiệm thứ hai là Trách Nhiệm
của một Công Dân Đối Với Sự Hưng Vong
của Quốc gia. Tôn giáo không
thể đứng bên lề xă hội, không chỉ
lo cầu kinh, lễ bái, cầu an, hành hương, mà
phải đóng góp để cải tạo xă hội,
cứu nhân dân khỏi lầm than, để con người
sống xứng đáng với nhân phẩm. Do đó, có
thể nói tranh đấu cho Tự Do Tôn Giáo cũng là
tranh đấu để con người được
sống trong Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền được
tôn trọng.
Trong phạm vi bài này, đề cập đến trách
nhiệm lịch sử, chúng tôi muốn nêu cao hai vị lănh
đạo tinh thần đă quên ḿnh tranh đấu cho
Đạo Pháp và Dân Tộc. Đó là Ḥa Thượng Thích
Quảng Độ và Linh Mục Nguyễn Văn Lư. Hai
vị tu hành này thật xứng đáng được
mọi người ngưỡng mộ như tấm gương
điển h́nh để chúng ta noi gương bắt chước.-
Nh́n vào quá tŕnh tranh đấu của Ḥa Thượng qua
những lần vào tù ra khám, qua những bút tích của Ngài
như Thư gửi ông Đỗ Mười ngày 08 tháng
9, 1994, Thư gửi các Đại Sứ Liên Hiệp Châu
Âu tháng 7 năm 1999, đặc biệt bài Nhận Định
về những sai lầm tai hại của đảng
cộng sản Việt Nam đối với Dân Tộc và
Phật Giáo, tháng Giêng năm 1992, người ta phải vô
tư nh́n nhận Ḥa Thượng chính là một con người
bất khuất, là Linh
Hồn của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống
Nhất. - Theo dơi diễn
tiến tranh đấu của Linh Mục Nguyễn Văn Lư,
qua nghiên cứu 9 Lời Kêu Gọi và Hai Lời Chứng
Gửi Quốc Hội Hoa Kỳ, các nhà b́nh luận đều
nh́n nhận đây không c̣n là một cuộc tranh đấu
riêng của cá nhân linh mục, nhưng được
mọi người coi như sự nhập cuộc của
giới công giáo trong trận tuyến chung tranh đấu
bất bạo động cho Dân Tộc, để cùng các
tôn giáo bạn giải thoát đất nước khỏi
sự khủng bố đàn áp của người
cộng sản. Thụ động hoặc thỏa hiệp
để yên thân thụ hưởng, khiến cộng
sản tiếp tục kéo dài bóc lột ḱm kẹp người
dân, tức là chúng ta mắc tội đă gián tiếp
tiếp tay để cộng sản ngày càng xiết
chặt dây tḥng lọng bóp cổ nhân dân và các tôn giáo
!!
Trong cuộc đấu tranh cho Quê Hương hiện
nay, mọi người đều kỳ vọng vào các tôn
giáo, v́ dưới chế độ công an trị và
hộ khẩu tại quê nhà, các đảng phái chính
trị không thể hoạt động được, mà
nếu có chỉ ảnh hưởng trong phạm vi
thật bé nhỏ ! Trong khi đó, các tôn giáo có hậu
thuẫn quần chúng là các tín hữu, các tín đồ,
được tổ chức như những đoàn
thể nhân dân, dưới sự lănh đạo của các
vị lănh đạo tinh thần. V́ thế,
trong t́nh h́nh đất nước hôm nay, đảng
cộng sản chỉ c̣n cái vỏ đang thi nhau vơ vét
trong cảnh chợ chiều, họ rất sợ một
sức mạnh vô h́nh có thể đập tan họ như
đă từng xảy ra tại Liên Xô và Đông Âu : Đó
là Thế Liên Tôn hay Sức Mạnh Đoàn Kết của
các tôn giáo. Với uy tín của các quư vị lănh đạo
tinh thần, với sự yểm trợ của các Chính
Phủ, các tổ chức nhân quyền quốc tế, các
giáo hội bè bạn năm châu, các tôn giáo sẽ tạo
thành một sức mạnh phi thường, mà người
cộng sản không thể nào đè bẹp được
!! Thế Liên Tôn Đoàn Kết Quốc Nội đă nhen
nhúm h́nh thành tại Huế ngày 28 tháng 12, 2000,
khi Ḥa Thượng Trưởng Tăng Đoàn
Huế Thích Thiện Hạnh, cụ Lê Quang Liêm, linh
mục Chân Tín và linh mục Nguyễn Văn Lư cùng kư tên
trong Lời Tuyên Bố Chung phản đối Chính Sách
Đàn Áp Tôn Giáo của cộng sản tại Việt
Nam.
Muốn tạo thành sức mạnh liên tôn tranh đấu
bất bạo động để tự cứu ḿnh và
cứu dân tộc, trong khi các tôn giáo khai thác ưu điểm
quốc nội và quốc tế, việc đầu tiên các
tôn giáo cần phải thực hiện là hăy dứt khoát
loại bỏ những phần tử quốc doanh trong
nội bộ các tôn giáo, v́ họ chính là những kẻ
nội thù tiếp tay cho cường quyền đè nén dân
tộc và gây chia rẽ các tôn giáo !!
Cha ông ta thường nói : Quốc gia hưng vong,
thất phu hữu trách . Hơn bao giờ hết, dân
tộc Việt Nam đang trải
qua những ngày tháng đen tối nhất của
lịch sử dân tộc ! Nhưng các tôn giáo, bao gồm hàng
giáo phẩm, các tu sĩ nam nữ và tập thể tín
hữu có dám nhận lănh trách nhiệm lịch sử hay
không ?! Đó là thách đố to lớn nhất mà
mỗi người chúng ta tự đặt ra trước
lương tâm để kiểm điểm chính mính.
Làm thế nào để biến đổi quê hương
tăm tối đọa đầy với bao thương
đau chồng chất trở thành một quốc gia có
Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền được tôn
trọng : Đó là Trách Nhiệm Lịch Sử của các
tôn giáo, của quư vị, của chúng tôi và của
tất cả mọi người Việt Nam trong và ngoài nước.-
Xin mọi người Việt chúng ta luôn tâm niệm
rằng : Chính các Tôn Giáo, chính Quư Vị là những người
đang viết lên những trang sử
của Dân Tộc. Chính Quư Vị, không phải ai khác,
đang là những người được hân hạnh
viết lên những trang sử huy hoàng sáng lạn hay tăm
tối tủi nhục cho Quê Hương !? Lịch Sử Dân
Tộc sẽ mang ơn hay kết án chúng ta. Tất cả
đều tùy thuộc ư thức Trách Nhiệm Lịch
Sử của Quư Vị đối với đất nước
chúng ta hôm nay. ·