Thơ
Gió Chướng
GIÁO
DÂN LOẠI BA: CHUNG
THÂN BẤT MĂN
Cuồng
Phong
Tôi
là loại giáo dân bất măn
Thấy
chuyện ǵ cũng phán cùng phê
Chủ
chiên lo lắng mọi bề
Th́
chê chẳng biết phân chia việc làm
Rằng
chỉ thích tham lam, độc đoán
Coi
Hội Đồng không đáng nửa xu
Bầy
chi bầu bán công phu
Thích
ai cha cứ lượm vô là rồi!
Bởi
lẽ đó thằng tôi không dính
Chỉ
đứng ngoài dự thính việc chung
Thấy
hay cũng chẳng tán đồng
Nhưng
khi thấy dở, hết ḷng chê bai.
Việc
đóng góp: lai rai vừa đủ
C̣n
trách người thích nổ, thích khoe
Sổ
vàng trăm nọ, ngàn kia
Không
tiền cũng bắt con chia, cháu nhường.
Nghe
hội hát trật đường đôi nốt
Lắc
đầu kêu sao dốt qúa trời!
Con
ḿnh th́ để rong chơi
Con
người th́ tặng đủ lời kêu ca.
Nh́n
nữ giới lụa là trưng diện
Chép
miệng than: tŕnh diễn chi đây?
Phấn
son ḷe loẹt mặt mày
Nhà
thờ đâu phải chỗ bày hơn thua!
Các
đoàn thể thi đua hoạt động
Th́
bị chê chỉ sống bề ngoài
Đoàn
kỳ, đồng phục cho oai
Bề
trong trống rỗng, mấy ai ham vào.
Khi
lễ lạc không xào, không nấu
Th́
than rằng buồn thấu tâm can
Đến
khi có cỗ có bàn
Lại
chê xứ đạo chỉ toàn lo ăn.
Thấy
ai khác ân cần, khúm núm
Vội
nghi rằng điếu đóm sao đây,
Thấy
ai ḷng thật, lời ngay
Bèn
chê rằng hỗn, dám bày bới ra.
Trách
cha xứ ngồi ṭa hơi thiếu
Chẳng
chịu đi t́m hiểu con chiên,
Giảng
th́ chỉ nói huyên thuyên
Lại
hay mắng xéo mắng xiên thiệt tài.
Chẳng
cần biết công ngài sớm tối
Nặng
đôi vai, trăm tội đổ đầu
Làm
cha có sướng ǵ đâu
Khác
chi cái cảnh làm dâu trăm người.
Tôi
nghĩ cái thằng tôi mà ngán
Mắc
mớ ǵ bất măn chung thân?
Ngày
đêm con tạo xoay vần
Trời
đâu đă xập mà cần tôi la!
Giờ
xin chỉ tà tà giữ đạo
Khóa
miệng mồm, phiền năo dẹp đi
Miễn
sao tâm được an vi
Dở
hay, hay dở, chuyện ǵ cũng qua. ·